200 baris pertama.
Trong tập trước...
Thượng tá sắp thăng chức rồi.
Không thể vụ buôn ma túy xảy ra ngay trước mũi ông ấy
bị phanh phui đình đám được.
Chiến dịch Người Đua Diều bị dừng.
Anh Reacher, Malcolm Lavoy.
Những kẻ muốn vũ khí này không bao giờ được có.
Nếu ai biết ông tham gia các giao dịch mờ ám
tạo ra Đôi Cánh Nhỏ từ đầu,
ông sẽ tiêu.
Tôi sẵn sàng giúp mọi thứ anh cần.
Sao cô đẩy bọn tôi đến chỗ chết?
Giám đốc An ninh bảo tôi đưa cô địa chỉ đó.
Không phải Swan?
Không hề. Cậu ấy cố ngăn cản vụ này.
Langston hiểm độc lắm.
Nếu không hợp tác,
vấn đề là hắn đe dọa tôi, và con gái tôi...
Chú muốn cháu chạy lối đó.
Đời đâu công bằng, nhóc.
- Cố lên Russo. - Con bé.
Con bé an toàn.
Cần đưa mẹ con cô ra khỏi thành phố tới nơi an toàn.
Cô nghĩ nhà Chad không bị phát hiện sao?
Phải.
Những người tôi dám giao mạng mình
hay mạng của người khác, đều ở đây hết rồi.
Còn Finlay ở Boston.
Thế còn Roscoe? Anh tin cô ấy không?
Roscoe là ai?
Một người bạn hồi ở Margrave.
Thượng nghị sĩ Lavoy biết chuyện ở đó.
Nếu ông ta biết, Langston cũng biết
và có khả năng lần theo Marlo tới Georgia.
Neagley, Dixon, hai người có từng
ở nơi nào đó rất ít gắn bó?
Về thông tin số, giấy tờ,
kể cả tình cảm?
Chắc phải là sau lúc xuất ngũ.
Vì ta làm gì thì bên Quân đội cũng biết.
Vài tháng sau khi xuất ngũ, tôi đến Buffalo,
làm việc tại công ty thu hồi nợ.
Sáu tháng thì nghỉ vì chỗ đó làm ăn phi pháp.
Có thuê nhà lúc ở đó không?
Có. Nhà riêng, có gara bên dưới.
Tốt. Không lưu hồ sơ nhà đất.
- Điện thoại? - Di động.
Không có mã vùng.
- Tiện ích? - Không, nằm trong tiền thuê.
Khá là hoàn hảo rồi. Có ai cô tin tưởng không?
Ông chủ nhà Bob Lee. Lính cứu hỏa về hưu, người Ireland cổ hủ,
sống vì các cháu ông ấy.
Lính cứu hỏa được đấy.
Có trách nhiệm và danh dự.
Tôi trượt chân trên băng ở lối đậu xe rồi bị ngất.
Ông Lee thấy tôi, đỡ dậy,
chở tới bệnh viện Kenmore Mercy trong bão tuyết.
Lúc đó ông ấy 70 tuổi.
Không chỉ tin tưởng đơn thuần. Ông ấy còn cứu mạng tôi nữa.
Ông ấy sẽ giúp chứ?
Tôi gửi bánh mì tự làm cho ông vào Ngày Thánh Patrick
và sinh nhật tôi năm nào ông cũng gọi. Chắc là sẽ giúp.
Vậy đi Buffalo.
Tuyệt, tôi sẽ gọi ông ấy.
Không lâu đâu.
Chỉ giết thêm vài tên nữa là xong.
Ai muốn ăn nào?
Có rất nhiều lựa chọn ở máy bán hàng tự động,
vì vậy tôi mua mỗi thứ một loại luôn.
Sao thế?
Ta ăn kẹo hay cần nói tiếp về việc giết người ạ?
Thanh Clark Bar duy nhất.
Vậy, kế hoạch là gì?
O'Donnell và Dixon đảm bảo Marlo và Jane lên đường an toàn.
Neagley và tôi đi gặp Trung úy Marsh.
Sếp của Russo à?
Russo vạch trần hắn là cớm bẩn rồi chết sau đó vài tiếng?
Có rất nhiều chuyện để nói đấy.
Xe đậu ở lối vào nhà.
Khả năng cao là hắn ở nhà.
Cô ở đây đề phòng người của Marsh xuất hiện.
Đã rõ.
Reacher?
Một người tốt đã chết trên tay tôi tối qua.
Dù anh làm gì với Marsh, phải để hắn cảm nhận điều đó.
Đó là cái giá cho việc làm cảnh sát tốt thời nay à?
Thử đi, nhưng thế là không khôn đâu.
Nghe này, tôi không muốn Russo chết, hiểu chứ?
Cậu ấy là lính của tôi từ khi còn trẻ.
Thế nên ông không tự xử được, phải mượn tay kẻ khác.
Như Langston gọi đám xe máy ở Boston.
Hèn nhát như ông đâu muốn bị bẩn tay.
Nè, không phải vậy đâu.
Tôi báo Langston là Russo đã biết,
nhưng tôi không thể nào nghĩ tới họ sẽ giết cậu ấy.
Tôi tưởng cậu ấy sẽ khôn ngoan khi họ đưa cả túi tiền.
- Như túi này à? - Phải.
Ai lại không nhận đống tiền như này?
Có Russo.
Bất cứ ai quen anh ấy lâu như ông cũng sẽ biết.
Khi gọi Langston, ông đã biết chính xác sẽ ra sao.
Cứ làm đi,
nếu thực sự nghĩ là lấy được và bắn trước tôi.
Hoặc ông có thể nói điều tôi muốn biết,
rồi dùng điện thoại đó để đầu thú.
Nhà tù không ưa bọn từng làm cớm.
nhưng còn tốt hơn lựa chọn khác.
Gần như vậy.
Ông vừa ném mất cơ hội của mình.
Bọn tôi biết người mua, Mahmoud, Mason, Marino hay tên là cái quái gì đi nữa,
sắp sở hữu 650 tên lửa đối không vác vai.
Hắn sẽ gặp Langston và kỹ sư Thời Đại Mới
để cài phần mềm Đôi Cánh Nhỏ vào phần cứng.
Tôi cần biết vụ gặp mặt đó là khi nào và ở đâu
Anh đang nói cái quái gì?
Chưa ai nói chuyện đó với tôi.
Ôi, Chúa ơi!
Chúa ơi. Không phải... Xin anh, tôi thề đấy, tôi nói thật.
Langston thuê tôi theo dõi Russo và báo hắn
khi nào cậu ấy đến gần, thế thôi!
Chắc không còn gì để nói.
Không, đợi đã, dừng lại!
Nghe này, Grant sẽ biết đấy.
- Grant nào? - Gã bị xe các anh đâm tối qua.
- Hắn chết rồi. - Chưa đâu.
Bật thời sự đi. Chưa chết.
Hắn đang nằm chăm sóc đặc biệt ở Mount Sinai.
Thấy chứ?
Làm cảnh sát trung thực đâu có gì khó. Cứ hỏi Russo đi.
Mà khoan, ông đâu thể hỏi được.
Hết nợ nhé.
NHÀ NGHỈ
Được rồi, sẽ không ai tìm mẹ con cô ở Buffalo,
nhưng nếu thấy cần đi dạo một hay hai dãy nhà,
hãy đội cái này vào, kéo thấp xuống qua khỏi lông mày.
Phòng ngừa nhỏ, lợi ích lớn, nhỉ?
- Vâng. Cảm ơn anh. - Rồi.
Tài xế nhận thù lao năm ngàn đô.
Đảm bảo mẹ con cô tới nhà bạn của Dixon an toàn.
Vâng.
Ổn chứ, Jane?
Vâng.
Thế này không được.
Khi các con chú bắt đầu chơi bóng chày,
chú dạy chúng cách chỉnh nón lại.
Và chú biết mọi người nghĩ đội thẳng vành nón thì đẹp
nhưng chú thích kiểu truyền thống.
- Muốn giúp chú thử chứ? - Vâng.
Thế nào?
- Ổn ạ. - Được nhỉ? Chú xem nào.
Được rồi đấy.
Xong rồi.
Này, cháu sẽ ổn mà.
Mẹ cháu dũng cảm đấy, và nguy hiểm không còn nữa rồi.
Nên cháu sẽ không sao. Chú hứa.
- Vâng. - Thế nhé?
Đi thôi.
Được rồi,
thường thì phái nữ khó nói tạm biệt tôi lắm,
nên hai mẹ con phải đi thôi trước khi gắn bó quá rồi.
- Cảm ơn. - Vâng.
Đi đúng tốc độ nhé bác tài.
Anh giỏi nói với trẻ con đấy.
Cũng sẽ là bố tốt của con gái.
Trẻ con là vậy mà.
Đừng coi chúng là đồ ngốc thì lúc nào cũng dễ.
Bọn tôi lo vụ này được mà.
Reacher, Neagley và tôi. Anh không cần phải trụ lại đến cuối.
Nói vậy là sao?
Tức là anh có nhiều thứ để mất hơn bọn tôi.
Nếu anh muốn, anh có thể ngẩng cao đầu bước đi.
- Ngẩng cao đầu? - Phải.
Cô thật sự dùng câu đó với tôi luôn hả?
Dẹp đi, đáng thử một lần mà.
Quay lại làm việc thôi, bạn tôi.
Tuân lệnh!
Tôi biết kỳ nghỉ sau lễ sắp tới
một số người có thể có kế hoạch.
Kế hoạch đó có thể là ra khỏi căn cứ.
Đâu cần thiết.
Sao anh nghĩ vậy?
Tôi vừa nghe từ một nguồn tin về Chiến dịch Người Đua Diều.
Tối nay sẽ có một vụ lớn.
Ở đâu vậy?
Đất quân sự bỏ hoang, năm cây về phía tây bắc.
Bãi xe dự phòng?
Hội đi chung xe hay đến nhậu.
Ngày trống lịch hoạt động và tất cả đi chơi cuối tuần,
có kẻ cho rằng đây sẽ là thời điểm hoàn hảo để dỡ hàng.
Chúng nhầm.
Không phải đã lệnh là
không được bắt giữ quy mô lớn,
không cáo buộc bỏ tù ai.
Chấp nhận là họ khiến chiến dịch của chúng ta tệ đến mức
- không thể nhận ra? - Phải.
Đó là lệnh của họ thôi.
Là người lớn tuổi nhất ở đây,
tôi chỉ muốn đảm bảo rằng
anh hiểu hậu quả của chuyện này, Reacher.
Tôi hiểu rõ chúng mà.
No comments yet. Be the first to leave one.