200 baris pertama.
TRƯỚC KHỞI NGUYÊN
Này ông ơi!
Ê!
Vâng? Ông gọi tôi à?
Chào. Ừ.
Nếu không phiền, ông cầm giúp để tôi làm cái này nhé?
Cầm hướng nào mới đúng?
Không, cứ cầm chắc là được. Đúng rồi.
- Sẵn sàng chưa? - Cho vụ gì?
Đúng rồi đấy. Tốt.
- Cảm ơn. Giờ đặt xuống được rồi. - Ừ.
- Vậy thôi à? - Không. Đấy là làm nóng động cơ thôi.
Giờ mới vui này.
Tôi đã chờ đợi chuyện này từ...
Từ xưa giờ.
Chào. Tôi là Aziraphale.
Hân hạnh được gặp ông. Được rồi, vào việc nào.
Phải có vật chất, phải có trọng lực, phải có mọi thứ từ trang
11 đến trang 3.000.602.
Có cái gì phải xảy ra à?
Phải. Xin lỗi, đúng rồi.
Tôi thiếu mất một thứ.
Ánh sáng thiên đường.
Lạy Chúa tôi.
Nhìn mày kìa. Mày thật lộng lẫy!
Ông... ông tự làm ra toàn bộ chỗ này à?
Đại khái là thế.
Tôi không phải người thiết kế ý tưởng gốc,
nhưng tôi làm việc thân cận với Trên Lầu.
- Nó đẹp lắm. - Cảm ơn ông.
Và tôi nghĩ ông đã làm rất tốt.
- Mà nó để làm gì vậy? - Ý ông là sao?
Chính xác thì toàn bộ chỗ này để làm gì?
Ừ. Vẻ đẹp này có gì mà nó không làm được?
Nó là nhà máy sản xuất ngôi sao.
Cả đám bụi và khí mà ông thấy
là sự hình thành khoảng 5.000 ngôi sao trẻ và tiền hành tinh.
Hầu hết mọi ngôi sao sẽ đến ngưỡng già,
nhưng những ngôi sao này thì chỉ mới đầu đời.
Nướng chúng thêm vài triệu năm nữa và rồi,
tinh tú khắp trời.
Hay thật đấy.
Ông biết hiện tại Trên Lầu có lệnh
là ta sẽ lại xóa sổ những thứ này
trong khoảng 6.000 năm nữa chưa.
Vô lý vậy.
Tạo nên một vũ trụ vô hạn
với hàng tỷ thiên hà để làm gì,
nếu chỉ cho chúng tồn tại vài ngàn năm?
Đến lúc đó, động cơ của chúng còn chưa nóng nữa.
Vấn đề là...
Ông nghe về Trái đất rồi mà.
Làm gì... có thứ đó.
Hành tinh lục lam?
Nó sẽ nằm đâu đó, ở kia, khi họ dọn xong góc đó.
Và ở đó sẽ là chỗ của "con người"
mà ta đang thiết kế.
Tôi đã xem kế hoạch rồi.
Ta sẽ bắt đầu với một cặp sinh đẻ được
và không mấy chốc sẽ có vô số người.
Họ sẽ sinh sản như... Ừm, họ sẽ sinh sản như con người.
Tôi hiểu mang máng là các ngôi sao và cái...
- Gọi nó là Tinh vân. - Ừ.
Chúng tồn tại chỉ để cho con người
có thể nhìn lên bầu trời đêm
và kinh ngạc trước sự rộng lớn vô tận
trong sự tạo dựng của Đấng Toàn Năng.
Nhưng vậy thì ngu ngốc quá!
Nó là vũ trụ mà, đâu phải chỉ là hình nền cho đẹp.
Hàng triệu thiên hà, tỷ tỷ ngôi sao, vô số thứ đến vô tận.
Đâu phải chỉ lấp lánh cho vui.
Mà ở Trái đất đâu có thấy được hầu hết chúng.
Sao không đặt Trái đất ở giữa vũ trụ cho tầm nhìn đẹp hơn?
Việc của ta đâu phải là tư vấn cho Đấng Toàn Năng về việc sáng tạo.
Vậy là việc của ai? Ý tôi... là
phải có ai đó nói, "Sếp, nhìn đi, đây là ý tưởng tồi tệ hết sức".
Tôi cho rằng làm thế sẽ bị coi là bất kính.
Tôi không nghĩ có ai lại phản đối tôi bỏ thư vào hòm thư góp ý.
Tôi không nghĩ Đấng Toàn Năng đã tạo ra hòm thư góp ý rồi.
Và hơn nữa, tôi không nghĩ ta ở đúng vị trí để đề nghị
rằng nên có một hòm thư góp ý.
Nếu tôi là sếp sòng, tôi thích có người đặt câu hỏi.
Đem lại góc nhìn mới.
Đâu thể nào tạo dựng cả vũ trụ,
cho nó chạy vài ngàn năm rồi dẹp!
Tôi thích mảng lam hồng ở góc đó của... Tinh vân.
Nó rất là...
Nhưng nghe này, lời khuyên nhé...
Tôi không muốn thấy ông gặp rắc rối gì.
Cảm ơn đã giúp và đã khuyên. Tôi thì không lo đâu.
Tôi hỏi vài câu thôi thì gặp rắc rối gì được chứ?
CHƯƠNG 1: SỰ XUẤT HIỆN
ĐIỀM LÀNH
NGÀY NAY
ĐÓNG CỬA
"Anh Fell thân mến.
"Có chuyện này tôi cần nói với anh
"mang mức độ... khẩng"?
"Khẩn" chứ.
"Thân mến, Maggie".
Chào Maggie.
Tôi đã nhận thư cô.
Tôi tưởng anh... Mấy năm qua khá là khó khăn
vì lệnh phong tỏa và đơn trên mạng cũng không còn,
tôi có thể dọn khỏi đây trong hai tuần.
"Dọn khỏi đây" ư?
Tại sao? Cô không thích ở đây nữa à?
Anh Fell, tôi mê cửa hàng này.
Tôi mê nó từ khi còn nhỏ xíu.
Nhưng tôi biết tôi thiếu nhiều tiền thuê nhà.
Do lỗi của tôi không đi thu tiền thôi mà. Vậy đấy.
Giờ thì, tôi tin là cô đã nhập về
vài đĩa Shostakovich cho tôi.
Tôi không trả nổi tiền thuê.
Tôi rất xin lỗi. Tuần tới, tôi sẽ dọn đi ngay.
Vì cần phải dọn hết chỗ này.
Maggie, nếu cô đi khỏi đây, tôi kiếm đâu ra đĩa để nghe?
Tìm đĩa than 78 vòng còn khó hơn tìm đĩa LP.
Nói thật, tôi không biết làm sao.
Tôi không có tiền.
Maggie...
Nếu tôi lấy mấy đĩa Shostakovich này
mà không trả tiền, coi như ta huề nhau nhé.
Tôi nợ anh mấy ngàn bảng mà.
Mấy đĩa này chỉ có tám bảng.
Là 8,75 bảng.
Anh không thể bỏ qua tám tháng tiền thuê nhà được.
Được chứ. Tôi rất giỏi bỏ qua mà.
Đó là một trong những việc tôi thích. Giờ cô trả hết rồi.
Tôi thì có nhạc của mình. Và tôi biết mình sẽ làm gì
trong 21 phút tới.
Kèn clarinet có thể tạo thanh âm du dương lắm.
Gì cơ?
Kèn clarinet ấy,
nó có thể tạo thanh âm du dương lắm.
Nhầm ghế rồi.
Muốn gặp ông Bộ Trưởng Vùng Azerbaijan thì gã ở bên kia.
Tôi đem thư cho anh đây.
Có gì thú vị không?
Chủ yếu là hóa đơn.
không hiểu sao họ không gửi thẳng đến xe anh cho khỏe.
- Gửi chúng đến phòng tài chính Địa ngục. - Gửi rồi.
Họ không chịu để tôi ký thay anh.
Đừng cho chúng ăn bánh mì, ngốc!
- Vịt không nên ăn bánh mì. - Vậy cho gì?
- Họ biết không vậy? - Lũ vịt á?
Dưới Nhà đó.
Họ có biết bà hay gặp tôi không?
Crowley, giờ tôi là đại diện của Địa ngục ở Luân Đôn.
- Địa ngục đâu cần biết ta làm cách nào. - Tôi nhớ mà.
Họ chỉ cần biết có người làm.
Bà có bao giờ nghĩ "Để làm gì" chưa?
Ý anh là sao?
Ý nghĩa của chuyện này ấy?
Thiên đàng, Địa ngục, Ác quỷ, Thiên thần...
tất cả đều... vô nghĩa.
- Nghề này luôn dễ như vậy à? - Dễ?
Tôi đã trù tính những chiêu chiến lược phức tạp
để gieo rắc khổ sở và kinh hoàng cho con người,
thế mà tôi vừa định ra tay
là họ liền nghĩ ra gì đó
còn ghê gớm hơn bất kỳ điều gì tôi có thể nghĩ đến.
Ừ. Luôn dễ vậy đấy.
Có chuyện gì tôi cần biết không?
Anh vẫn là kẻ bị tẩy chay.
Beelzebub đang cắt khẩu phần của mấy con quỷ mới ác,
và có vụ gì đó ở trên.
Trên đâu?
Trên... đó đó.
Vụ gì lớn lắm à?
không rõ. Chỉ biết có tin đồn là
trên lầu đang có chuyện gì đó, lớn.
Nếu anh biết được gì
bằng quan hệ ở hiệu sách, thì báo tôi được chứ?
Không, Thiên đàng đoạn tuyệt với gã rồi.
Nếu tôi biết được gì hữu dụng cho anh,
tôi sẽ báo, và đổi lại,
anh cho tôi thông tin tôi cần.
Có gì cho tôi không?
Đậu đông lạnh.
Gì cơ?
Nên cho vịt ăn cái đó. Đậu đông lạnh.
Chúng mê thứ đó, và còn tốt cho chúng nữa.
Xin chào.
Thấy món gì cô thích chưa?
Tôi... Rồi. Cà phê!
Như thường lệ nhé? Biết ngay. Tôi nhớ mà. Latte ít béo.
Hóa ra cô nhớ.
Tôi gặp nhiều người và có nhiều loại cà phê,
nhưng chỉ nhớ khách quen thôi.
Phải. Là tôi đây.
Cô làm ở tiệm đĩa à?
Thời nay còn ai đi mua đĩa chứ.
Trời má ơi!
- Gì thế? - Nhìn kìa.
Trời má ơi!
Chào anh.
- Cái... - Tôi làm gì ở đây?
Phải.
Anh làm gì ở đây vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.