200 baris pertama.
Thứ duy nhất tôi từng biết là bông.
Đó là công việc khó nhọc.
Bây giờ, con biết bông đã sẵn sàng là khi nụ tách ra,
và quả bông có hình sao,
giống như một ngôi sao lớn trên bầu trời.
Hoặc như cái đầu lớn của con.
Khoan, đó có phải là bông không?
Đó có phải là bông không?
Nhưng tôi không thấy mệt,
vì phải dành cả ngày làm việc với bố tôi.
- Nhanh lên, chụp hình nào. - Chụp ảnh cả nhà.
Sao không ai chịu cười nhỉ?
Nhe răng nào.
Hattie, đi nào, Vào nhà kho giúp tao chút việc.
Đi.
- Bố... anh ấy đưa mẹ đi đâu vậy? - Làm việc đi con.
Cecil, quay lại đây, cậu bé.
Mẹ!
Đến đây.
Nhìn bố này, con.
Đừng mất bình tĩnh với người đàn ông đó.
Đây là thế giới của hắn. Chúng ta chỉ sống trong đó.
Con nghe rồi chứ?
Bây giờ, hãy trở lại làm việc.
Bố, bố sẽ làm gì?
Bố!
Chúa ơi.
Nhìn ai vậy?! Hả?
Đứa nào muốn chết nữa?! Quay lại làm việc.
Bọn mày. Giúp đào mộ cho bố thằng nhóc.
Nhanh lên!
Đừng khóc nữa...
Tao sẽ cho mày vào nhà.
Tao sẽ dạy mày cách làm một thằng mọi giữ nhà.
- Anh ấy đang đến. - Vâng, tôi.
Và im lặng khi đang phục vụ.
Tao thậm chí không muốn nghe mày thở.
Vâng thưa bà.
Mày phải như kẻ vô hình trong phòng.
Làm việc trong nhà tốt hơn nhiều so với làm việc ngoài đồng.
Mọi điên, từ bên trái.
Cho tao thêm đi.
Hừ!
Khi lớn hơn, tôi biết mình phải bỏ đi trước khi hắn giết luôn tôi.
Tôi cảm thấy sợ phải bỏ đi.
Đó là thế giới duy nhất tôi từng biết.
Mẹ, con giữ đồng hồ của bố.
Mẹ?
Mẹ, con đi đây.
Sau cái chết của bố, mẹ tôi không nói gì nhiều nữa.
Tôi biết mẹ sẽ nhớ tôi,
nhưng tôi cũng biết mẹ muốn tôi rời khỏi nơi đó.
Và mặc dù bà Annabeth chưa bao giờ nói điều đó,
Tôi biết bà ấy cũng nhớ tôi.
Tôi không nghĩ ý Chúa muốn con người sống không có gia đình.
Bên ngoài cánh đồng bông thậm chí còn tồi tệ hơn hơn tôi nghĩ.
Không ai nhận tôi làm việc, không có thức ăn cũng không có nơi để ngủ.
Người da trắng nào cũng có thể giết chúng tôi vào bất kỳ lúc nào
mà vẫn không bị trừng phạt vì điều đó.
Luật pháp không đứng về phía chúng tôi.
Luật pháp đã chống lại chúng tôi.
Lúc nào tôi cũng bị đói.
Cậu biết điều gì có thể xảy ra cho mình không, con trai?
Đứng dậy.
Tôi nói, đứng dậy.
Tôi sẽ phải nói dối ông chủ về cửa sổ đó.
Chúa dặn chúng ta không nên nói dối.
Cháu xin lỗi.
Bố mẹ của cậu đâu?
Mẹ cháu bị điên, còn bố cháu đã bị giết.
Tôi sẽ làm cho cậu một ít bánh mì thịt nguội
để cậu rời đi khỏi đây.
Ông chủ sẽ đến đây ngay.
Sáng chủ nhật là ngày bận rộn nhất của chúng tôi.
Chú có cần người giúp không? Cháu biết cách phục vụ.
Cậu đã phá vỡ cửa sổ của chúng tôi, ăn trộm thức ăn của chúng tôi,
và bây giờ lại xin việc làm?
Khi còn ở Macon, cháu là tên mọi trông nhà giỏi.
Đừng bao giờ sử dụng từ đó, con trai.
Đó là lời của người da trắng.
Nó chứa đầy sự thù hận.
Bố cậu chưa bao giờ dạy cho cậu câu nào tốt hơn sao?
- Chậm lại. - Vâng.
Cậu phải nhìn thấu đôi mắt của họ.
Hãy xem họ muốn gì.
- Hiểu chưa? - Vâng.
- Xong rồi. - Ngay đây.
Xem họ cần gì.
Ngay lối này.
Suy đoán.
Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi, thưa bà.
Mang lại nụ cười cho đôi mắt...
của chính mình.
Hoàn hảo. Hoàn hảo.
Đừng quên để lại ruột mon cho tôi.
- Tại sao chú thích món đó thế? - Vì chúng ăn rất ngon.
Người quản lý của nhà hàng Excelsior, ở D.C, vừa đến đây hôm qua.
Anh ấy đề nghị chú làm quản gia.
Chắc tiền lương cao lắm nhỉ?
Vâng.
Chú đang nghĩ đến chuyện nhận việc nhưng chưa biết sao nữa.
Chú quá già để đi đến Bắc Carolina.
Chú thấy ở đây quá ổn.
Chú bảo ông ta nên thuê cháu.
Cháu vừa mới làm việc ở khách sạn này.
vẫn chưa sẵn sàng phục vụ mấy người da trắng khoe mẻ,
với mấy từ bóng bẩy của họ.
Cecil, chúng ta có hai vẻ mặt: khi gặp người của ta,
và vẻ mặt trưng ra khi gặp những người da trắng.
Để vươn lên trên thế giới,
cháu phải làm cho họ cảm thấy cháu không phải là mối đe dọa.
Sử dụng điều đó và những từ hoa mỹ mà chú đã dạy cho cháu.
Những người da trắng ở phía bắc, họ thích người da màu trang nhã.
Vâng.
Tôi đã nhận công việc đó ở Washington, DC.
Đó là khách sạn đẹp nhất tôi đã từng thấy.
Tôi hy vọng mình không bị xem là quá tự phụ
khi đã chuẩn bị tinh thần
sau chuyến hành trình dài từ Buffalo đến đây.
Quyết định tốt nhất mà tòa án từng đưa ra là để làm lắng xuống toàn bộ vụ lộn xộn này.
Lũ mọi trai đi học cùng các cô gái da trắng. Có ai đã từng nghe điều như vậy chưa?
Điều tiếp theo các anh biết, chúng sẽ mắc tội gian dâm.
Quý vị, lần này thì khác. Chúng ta có thể khơi mào cuộc Nội chiến khác.
Cecil, anh nghĩ sao về chuyện bọn mọi đen đi học cùng trẻ em da trắng?
Thưa Ông Jenkins, thật lòng thì
Tôi không quá bận tâm
đến chính trị Hoa Kỳ hoặc Châu Âu.
Anh cũng không nên, Cecil. Chúng đều là tội phạm.
Earl Warren nên bị bắn và bị treo cổ.
Tên thẩm phán ngu ngốc đó đang cố gắng tích hợp các trường học của chúng ta.
Tôi nghĩ Thẩm phán Warren sẽ thấy được điều đó khá thách thức.
Đúng vậy, Cecil. Quá đúng.
Trong đời tôi chưa bao giờ mơ được làm việc ở một nơi sang trọng như thế này.
Tôi chưa bao giờ mơ cuộc đời mình có thể tốt đến thế.
Gloria và tôi gặp nhau khi làm việc tại Excelsior.
Cô ấy là hầu phòng ở khách sạn,
nhưng bây giờ công việc duy nhất của cô ấy là nuôi dạy hai cậu con trai của chúng tôi.
Tôi chắc chắn rằng chúng không bao giờ phải nhìn thấy cánh đồng bông.
- Con phải đi tiểu. - Không phải hôm nay. Đừng giả vờ.
- Làm cho xong bài tập đi. - Louis đâu?
- Nó đi đổ rác. - Bố lại đi làm muộn à?
- Ca làm việc của bố thế nào? - Muốn kiếm sống thì phải vất vả thôi.
Em nhớ anh khi đêm về, anh yêu.
Không phải con nói phải đi tiểu sao? Vậy thì hãy đi đi.
Nhớ rửa tay khi tiểu xong nhé, cậu bé.
- Chào anh. - Chào em.
Chào anh.
- Chào bố. - Chào, Louis.
- Con không sao chứ? - Vâng, con ổn.
- Tốt. - Người phụ nữ có đứa con trai bị giết,
bây giờ cô ta lại sắp diễn thuyết. Cô ấy tên gì vậy anh?
- Mamie Till. - Mamie...
Mamie Till.
Em nhớ câu chuyện đó như vừa mới xảy ra hôm qua,
mặc dù nó đã xảy ra từ ba năm trước.
Việc họ làm với cậu nhóc đó thật đáng sỉ nhục.
Chỉ vì nhìn một phụ nữ da trắng.
Đánh nó bầm dập,
giết nó rồi ném xác xuống sông.
Nó đâu có lớn tuổi hơn Louis. Lúc đó nó mới 14 tuổi.
- Bọn da trắng điên rồ ở miền Nam. - Cảm ơn mẹ.
Ít ra ở DC vẫn tốt hơn chứ hả?
Đối xử với chúng ta cũng tệ vậy thôi.
Xuống đây ngay, Charlie! Nhớ rửa tay.
Louis nói chúng ta nên dừng việc dẫm cứt của người da trắng.
- Này. - Câm miệng.
- Nói năng cẩn thận. - Cẩn thận mồm miệng.
Xin chào, gia đình Gaine đây ạ.
Ừ. Chờ chút, ông Kidgan.
- Bố ơi, là ông chủ. - Ông ta gọi để làm gì?
Khi người da trắng gọi, tôi luôn cho đó là điều tồi tệ nhất.
Vâng thưa ngài?
Tôi sẵn sàng cược rằng
tôi sẽ bị cho thôi việc hoặc chuyện gì đấy vào ngày hôm đó.
- Làm ơn đi theo tôi được không? - Vâng thưa ngài.
Tôi là Cecil Gaines.
- Hân hạnh được gặp anh. - Ông cũng vậy.
Mời ngồi.
Anh có theo chính trị không, anh Gaines?
- Không, thưa ngài. - Tốt.
Ở Nhà Trắng, chúng tôi không chấp nhận người phục vụ theo phe phái chính trị.
- Sao ông tìm được tôi? - Tôi không tìm.
Anh đã từng phục vụ R.D. Warner tại khách sạn Excelsior.
Ông ta giám sát các hoạt động cho toàn bộ Nhà Trắng.
- Anh đã cho ông ấy một ấn tượng tốt. - Tôi không nhớ.
Ông Warner và tôi luôn lưu ý các nhân viên tiềm năng ở thành phố này.
Vị trí quản gia hiếm khi còn trống,
vì hầu hết họ phải phục vụ trong 30 năm trở lên.
Tôi đã khá ngạc nhiên khi nhận được cuộc gọi.
Nó cũng bất ngờ cho cả tôi nữa.
Vì là Tổng quản Nhà Trắng, nên tôi thường thuê quản gia.
Thứ lỗi cho tôi vì đã nói điều này, Ông Fallows.
Tôi chắc chắn sẽ không muốn được thuê trong tình huống
khiên ông cảm thấy không thoải mái.
Ồ vậy ư?
Ông cần quản gia mà chính ông đã chọn,
những người sẵn sàng hành động theo sở thích và kỳ vọng của ông
như một nhân viên phù hợp cho Nhà Trắng.
Hừ!
Có phải là... Louis XIII?
No comments yet. Be the first to leave one.