200 baris pertama.
Pamplona-Tây Ban Nha
Bò! Thả bò ra!
Bò! Bò! Bò!
- Ai bầy ra trò này? - Chúng tiến sát ta rồi.
Chạy đi! Chạy đi!
Yeah! Yeah!
Whoa!
Nó ngay sau tớ!
Phil!
- Whoa! - Whoa!
Chúa ơi!
Ed!
Chạy đi, Mitch!
Dừng lại, bò. Dừng lại, bò. Dừng lại, đồ con bò!
Đừng theo tao nữa.
Làm ơn mà!
DÂN BỢM THÀNH THỊ
Ông ấy có biết ông ấy đang làm gì không? Ông ấy có hình dung
mình đang làm gì không? Vì tớ không thể nói chuyện với ông ta.
Ow.
Thư giãn đi. Ông ấy đang làm tốt lắm.
Thưa ông. Bác sĩ. Xin chào!
Ông đừng khâu kín cái gì vốn hở nhé, OK?
Gì cơ.
Sao cậu lại chụp ảnh, Phil?
Cậu đùa à? Đây là khoảnh khắc Kodak. Nào, mỉm cười đi.
Oh, tốt. Cậu làm ông ta chói mắt bằng đèn flash.
Phil, làm ơn, hãy để cho cậu ta giữ chút lòng tự trọng nào.
- "Tự trọng". Tất cả là lỗi của cậu, Ed. - Lỗi của tớ?
- Cậu là tay mất trí. Phil và tớ là đồ con cừu. - Chúng ta không phải cừu.
- Chúng ta là cừu. Chúng tớ làm mọi điều ngu ngốc cậu yêu cầu! - Tớ có bắt các cậu chạy đâu.
Không, đó là một con vật điên cuồng nặng cả tấn phun mũi dãi khắp Tây Ban Nha.
Đó là thứ làm cho tớ chạy. Cậu làm tớ đứng ngay trước mặt nó.
Thôi nào, các cậu. Chụp cả nhóm nào.
Thế nào Barbara cũng kêu: "Em đã bảo anh rồi mà".
Có lẽ cô ấy không nhận ra đâu.
- Em yêu, muốn một cái gối không? Chuyến bay dài đấy. - Không, cảm ơn.
Thôi nào, có gì xấu đâu. Anh trông giống như mẹ em mà.
Ở đây có ông Bò.
Kim, em yêu, em muốn ngồi cạnh lối đi hay cửa sổ?
- Bất cứ điều gì em muốn làm anh hạnh phúc. - Em không để ý đâu.
Tốt, vậy ngồi cạnh cửa sổ đi. Anh muốn nói chuyện với Mitch.
- Em quay lại ngay. - Nhớ anh nhé.
Thừa nhận đi, anh bạn. Cậu đã được vui vẻ.
Không. Lặn bằng bình khí rất thú vị. Ý tớ là bình thường. Mọi người vẫn làm thế.
Trại bóng chày, cho đến khi Phil ném trúng Willie Mays, thật tuyệt vời.
- Tớ rất lo. Ông ấy là thần tượng của tớ. - Tớ sẽ không bao giờ quên khuôn mặt của Willie.
"Này, này. Đó là bữa ăn trưa cho tôi."
- Phil. Em vẫn đang đứng. - À, em yêu.
Không thể chờ nổi để thoát khỏi đất nước này.
Có lẽ chỉ có tớ, nhưng tớ nghĩ gần đây, những cuộc phiêu lưu của chúng ta đang trở nên ... ngu ngốc.
Em gọi chúng là gì?
- "Nỗ lực tuyệt vọng để giữ tuổi trẻ " - Ừ, đúng đó.
- Thật vớ vẩn. - Vớ vẩn? Ed, cậu có để ý ...
... cậu càng lớn tuổi, bạn gái cậu càng trẻ hơn?
Rồi cậu sẽ hẹn hò với tinh trùng.
- Em trở lại rồi. - OK. Tớ chỉ còn một điều để nói thôi.
- Nhảy dù. - Ed!
Nào, đó là một chiếc dù nhỏ, nhưng cậu rơi nhanh gấp hai lần.
Tuyệt vời! Khi họ tìm thấy xác cậu, họ có thể chôn nó trong một hộp kẹo Sucrets.
- Phil nói cậu ấy sẽ đi. - Phil muốn chết.
Nếu kết hôn lâu đến thế, cậu cũng muốn chết.
Cậu ta giả vờ ngủ để không phải nói chuyện với cô ta.
Chỉ nhảy vài bước từ máy bay.
Và sau đó là cái gì? Chúng ta đi trên đồng cỏ, chỉ lũ động vật có súng và chúng săn lùng ta?
- Quên chuyện đó đi. - Với cậu không bao giờ là đủ cả, Ed.
- Tớ đang đọc. - Bao giờ mới đủ?
Chào mẹ.
Đó là ngày 08 tháng 9 năm 1952.
Bố mẹ đang lái xe từ nhà cô Marsha của con về. Nước ối của mẹ vỡ.
Cha con nhảy xuống xưởng vách ngăn đại lộ River ...
... và đưa mẹ đến bệnh viện và...
... vào lúc 5h16, con ra đời.
Ohh ...
Chúc mừng sinh nhật, con yêu.
- Đây là cha con. - Xin chào, nhóc. Sinh nhật vui vẻ.
- Chào bố, bố khỏe không? - Chân trái bố mất cảm giác rồi.
- Gặp mẹ con này. - Đừng lo. Ông ấy ổn.
Vậy, bây giờ con định làm gì, cậu bé sinh nhật?
Con nghĩ con sẽ nằm thêm ba tiếng rưỡi nữa, và sau đó đi làm.
- Barbara có đấy không? - Không, cô ấy vẫn làm việc trên hè phố.
Cô ấy đang ăn sáng với thằng ma cô. Cô ấy sẽ về vào lúc 7h30.
- Chào mẹ. - Tặng con trai mẹ một nụ hôn nhé.
Mẹ không tin được con mẹ đã 39 tuổi rồi.
Chào mẹ.
Oh, chào con. Thiên thần của mẹ, cậu bé của mẹ.
Chúc mừng sinh nhật.
Ừ, ít nhất mẹ nói tuổi anh bằng năm.
Thường mẹ hay dùng tháng, cứ như anh vẫn là một đứa trẻ.
"Mitch thế nào?" "Ồ, tốt lắm. Hôm nay nó đã tròn 468 tháng."
Wow.
Nhìn anh già thêm một tuổi. Em nhìn anh có già hơn 1 tuổi không?
Anh yêu, vào lúc 5h15 sáng, trông ai cũng già hơn 1 tuổi.
- Em biết hôm qua anh thấy gì không? - Hừm?
- Tai anh mọc lông. - Mitch.
Anh đang rụng tóc ở nơi anh muốn có tóc, và nó lại mọc ở nơi không nên mọc.
Anh thấy bốn gã to béo trên lưng anh. Anh bắt đầu trông giống như con ruồi.
Lại thế rồi. Em hủy bữa tiệc sinh nhật của anh.
- Tại sao? - Vì ngày sinh làm anh chán nản.
- Không, không đâu. - Ồ, Mitch.
Vào sinh nhật thứ 30 của anh, anh nói anh không nhìn thấy gì.
Vào sinh nhật lần thứ 34, anh quên tên em cả tiếng đồng hồ.
Năm ngoái, khi em hỏi anh muốn gì...
... anh nói muốn một cái máy chụp cắt lớp.
- Anh bị đau đầu. - Năm nay, chúng ta hãy bỏ qua.
- Anh muốn gặp bạn bè. - Được rồi.
Nhưng em không muốn mọi người đến đây nghĩ rằng họ đang ở trong một bộ phim Bergman.
"Bạn đã gặp Tử thần chồng tôi chưa?"
- Anh sẽ ổn. - Vâng?
Vì em không cần bất kỳ thứ nào tồi tệ hơn thứ anh có.
- Chờ chút. Điều đó có nghĩa gì? - Không có gì.
"Không có gì."
Hay nhỉ.
Có một phút không?
Chào. Chỉ vài phút thôi. Tôi có ngày hướng nghiệp ở trường của Danny.
Ừ, chỉ mất một giây thôi.
Nó là gì?
- Thì sao? - Thì sao à.
Vì thật ngu ngốc. Nó gây phiền toái.
- Nó làm mọi người chuyển kênh. - Tôi không viết nó.
Cậu mua nó. Cậu phát nó 3 lần một tối vào giờ vàng.
Mọi người đang bị tai biến.
Cậu thường ra ngoài tìm quảng cáo.
Cậu hối thúc. Cậu sáng tạo.
Có gì xấu, cậu sẽ sửa.
Cậu viết lại nó. Cậu làm việc với nó.
Chúa ơi, chúng ta chọc cười người mua để họ mua đồ vớ vẩn này sao.
Có chuyện gì với cậu vậy?
Đã bao giờ ông đến một thời điểm trong đời sống của mình mà ông nghĩ...
... "Đây là thứ tốt đẹp nhất mình từng thấy, là thứ tốt nhất mình từng cảm nhận ...
... việc tốt nhất mình từng làm, và nó chẳng ra gì cả?"
- Chúc mừng sinh nhật. - Cảm ơn ông.
Nghe này, tôi là người quản lý đài phát thanh.
Tôi chịu trách nhiệm ... về chất lượng công việc ở đây, tại đài này ...
... Vì vậy, cho đến khi có thông báo mới, cá nhân tôi có trách nhiệm duyệt tất cả các tin mới.
Cái gì? Tôi không được thỏa thuận với đối tác mà không qua ông duyệt trước?
Cho đến khi cậu ổn đã.
Vậy, bọn ta đã làm việc này được 63 năm ...
... lão sếp chết tiệt trời đánh thánh vật, đúng không?
Bọn ta có một khu vực được chăng dây xung quanh để không cho mấy đồ ngốc đi vào ..
... và nhận một quả tạ vào giữa hai mắt.
Đột nhiên, mụ đàn bà đó, đeo kính râm to, xách túi Bloomingdale ...
... bắt đầu đi vào giữa những sợi thừng.
Ta hét lớn với mụ: "Này, không được vào, đồ chó cái ngu ngốc! "
Đột nhiên, một đám bụi lớn nổ tung...
... Và cái cần cẩu khổng lồ chết tiệt rơi xuống chân mụ...
... Và ả hét lên "Chân tôi! Chân tôi!"
Và ta nói: "Bỏ mẹ, chân mày đang gánh cái cần cẩu chó chết nặng 4 tạ. "
Nào, các cháu biết không, trong trường hợp khẩn cấp, ta có thể có sức mạnh siêu nhân?
Ta cúi xuống và nâng cần cẩu lên...
... Và Ernesto có thể kéo ả ra...
... Và các bác sĩ đã cứu được chân mụ ta!
Vì vậy, đạo đức là ... không đi bộ ở nơi không được phép...
... vì có thể không có người với sức mạnh siêu phàm để cứu các cháu.
Và không dùng ma túy. Thế đấy.
Cảm ơn ông, ông Morelli. Thật là ... rất chi tiết.
Daniel, con sẽ vui lòng giới thiệu cha mình, và cho chúng ta biết ông làm gì không?
Cha con tên là Mitch và ông ấy ...
... Ông là chỉ huy tàu ngầm.
Danny.
Ông làm việc cho đài phát thanh WBLM.
Vâng, như Danny vừa nói, tôi làm việc cho đài phát thanh WBLM.
- Chú là DJ à? - Không, chú không phải DJ.
Các cháu biết quảng cáo trên đài phát thanh không?
Ông làm những quảng cáo đó à?
Không. Người khác làm quảng cáo.
Tôi bán thời lượng phát trên đài cho các quảng cáo.
Vậy, ông quyết định dùng quảng cáo nào và khi nào phát à.
Đúng. Vâng, không, không đúng. Trước đây thì đúng.
Dường như bây giờ tôi phải báo cáo với quản lý đài phát nếu tôi muốn ngoáy mũi.
Từ lúc lão lấy đi quyền hạn của tôi, tôi đã bỏ việc.
Ông Robbins?
Gì nhỉ?
Giá trị của thời gian trong cuộc sống, các cháu.
Đây là thời điểm trong cuộc sống, khi các cháu vẫn còn được lựa chọn.
Nó trôi qua rất nhanh.
Khi là một thiếu niên, các cháu nghĩ mình có thể làm bất cứ điều gì, và các cháu làm.
Tuổi 20 của các cháu là một vệt mờ nhạt. 30 tuổi, các cháu xây dựng gia đình, kiếm được ít tiền ...
... Và các cháu tự nghĩ: "Chuyện gì xảy ra với tuổi 20 của mình?"
40 tuổi, các cháu có một cái bụng mỡ, mọc thêm cằm. Âm nhạc trở nên quá ầm ĩ.
Bạn gái cũ cùng trường trung học trở thành bà.
50 tuổi, các cháu trải qua một ca phẫu thuật nhỏ. Các cháu gọi là một "thủ tục", nhưng đó là một ca phẫu thuật.
Tuổi 60, các cháu sẽ qua một ca phẫu thuật lớn. Âm nhạc vẫn ầm ĩ ...
... Nhưng dù sao các cháu cũng không nghe thấy nữa.
Tuổi 70, các cháu và vợ nghỉ hưu ở Fort Lauderdale.
Các cháu ăn tối hai lần vào buổi chiều ...
... Ăn trưa lúc mười giờ, và ăn sáng vào đêm trước.
Các cháu giành phần lớn thời gian trong siêu thị tìm sữa chua mềm nhất...
Và lẩm bẩm ... "Tại sao bọn trẻ không gọi điện?"
Năm 80 tuổi, các cháu sẽ có một cơn đột quỵ lớn. Các cháu bập bẹ với y tá người Jamaica ...
... Rằng vợ các cháu không chịu đựng được nữa nhưng cậu gọi ai là "Mẹ" vậy.
Có câu hỏi nào không?
Danny rất bối rối khi nói với cả lớp anh làm nghề gì.
Chúng mới chín tuổi! Chúng vui với người hướng nghiệp cho chúng.
Anh chỉ là người có một trong các nghề khó để ...
Tin rằng người trưởng thành nào mà không bị mất trí.
Ừ, công việc của anh là gì? Anh bán thời gian quảng cáo trên đài phát thanh.
Về cơ bản, anh bán không khí.
Ít nhất cha anh là người bọc nệm. Ông đã làm một
cái sofa, mà em có thể ngồi lên đó. Một cái gì đó hữu hình.
No comments yet. Be the first to leave one.