200 baris pertama.
NỮ HOÀNG NƯỚC MẮT
BỐN NĂM TRƯỚC
TẬP 3
Toàn bộ vườn cây ăn trái này là của nhà anh đấy.
Ra vậy.
Anh tưởng mẹ anh sẽ ở đây.
Chắc mẹ ở tiệm rồi.
Mẹ anh cũng mở tiệm nữa.
Anh đã nói với em là nhà anh có ảnh hưởng ở làng này rồi đấy.
Ừ.
Mẹ ơi!
Mẹ?
SIÊU THỊ LÀNG YONGDU
Trời.
Mẹ cũng không ở đây.
Ăn gì thì chọn đi.
Ăn cái này đi.
Vị mới đấy.
KEM ĐÔNG LẠNH
Nó là vị dâu nhỉ.
Kem này rất nổi tiếng nên bọn nhóc luôn mua một cây sau giờ học.
Ngon và mát thật.
Lần đầu em ăn đó.
Lần đầu em ăn kem đông lạnh sao?
Có thể lớn rồi không ăn, nhưng còn lúc nhỏ?
Mẹ em chưa bao giờ mua cho em ăn à?
Chưa bao giờ.
Nói thật, anh cũng lờ mờ biết rồi.
Biết gì?
Em lúc nào cũng mặc áo thun bị thủng lỗ.
Gì chứ?
Áo kiểu vintage đấy.
- Em mua đồ làm ở châu Âu… - Bộ đồ em mặc hôm nay
giống đồ bà anh mặc lắm.
Không, anh Baek Hyun Woo, nghe em nói đã.
Anh sẽ giật mình khi biết…
giá của cái áo khoác này đó.
- Em không cần giả vờ với anh. - Tin em đi.
Em không nghèo vậy đâu.
Thật đấy.
Em nên tin anh mới đúng.
Anh hứa với em.
Từ giờ trở đi,
anh sẽ để em tận hưởng hết những thứ em không thể tận hưởng trong đời.
Chuyện đó không dễ đâu.
Anh đã nói với em là anh đã cho thuê căn hộ nhỉ?
Đúng vậy.
Nhưng chưa hết đâu.
Mỗi tháng…
anh góp được hai triệu.
Đừng nhìn như thể em không hiểu.
Không phải anh khoe.
Ý anh là ổn hết.
Anh không quan tâm nếu nhà em mắc nợ.
Nhà em mắc nợ hả?
Kể cả nếu có hơn như thế
cũng không sao.
Bởi vì
anh sẽ ở cạnh em.
Anh sẽ ở cạnh em sao?
Ừ.
Anh sẽ có mặt
vì em.
Sao ký ức này lại hiện lên?
Anh sẽ là người cuối cùng em nghĩ tới
nếu bây giờ em chết sao?
Không sao chứ?
Hae In à.
Có bị sao không?
Cậu ổn chứ?
Anh thôi ở đây được chứ?
Cô ấy đang hoảng
và cần nghỉ ngơi.
Đi thôi.
Ừ.
Lúc ở bệnh viện chỉ thấy kỳ quái,
nhưng vừa rồi, em nghĩ mình sẽ chết thật.
Vì thế em lại tự nhủ
là em sẽ không bao giờ chết.
Vì em cảm thấy
rất bực mình.
Không sao chứ?
Chắc bị bong gân rồi.
Anh lại đang làm lố à?
Nếu là mấy ngày khác thì đúng vậy.
Nhưng vì em đang bị thương
nên em thấy cũng không lố mấy.
Đúng không?
Đốt củi thế này có dễ không?
Nhưng đây là gỗ sồi.
- Vậy là không được à? - Không phải vậy.
Dân cắm trại như con thích gỗ cây mận hơn cây sồi.
Mùi gỗ cây mận cháy ngấm vào thịt tạo nên vị ngon.
Được rồi. Vậy con làm đi.
Trời ơi, việc này làm con hoài niệm quá.
Con nhớ lần con đến châu Phi.
Tuổi đôi mươi của con tràn ngập sự dữ dội và cuồng nhiệt.
Ý con là việc
con trốn ở khách sạn cả tuần vì muỗi à?
Nhìn ra cửa sổ là đủ dữ dội với con rồi.
Gì vậy?
- Toàn là khói kìa. - Dạ, vâng.
Con nghĩ củi bị ướt rồi.
Kể cả dân cắm trại giỏi cũng không làm gì được đâu.
Con rể chẳng bao giờ kén chọn củi.
Anh ấy sống ở quê mà.
Bố không thể so con với người có khi
đá bóng bằng bong bóng lợn trên đường đất.
Anh ấy rành mà.
Trời ạ, suốt ngày lý do lý trấu.
Mà nó đi đâu rồi?
Con nghỉ tay đi. Nhờ anh rể con làm.
Con làm được mà.
Soo Cheol, đủ rồi. Con đừng làm nữa.
Trời đất ơi.
Trà hoa cúc à?
Phải.
Cô pha thêm hai tách cho chủ tịch và tôi được không?
Được.
Mà tại sao bố lại quay về sớm thay vì đi săn vậy?
Chuyện là…
Có pháp sư giỏi đã gọi cho tôi.
Về chuyện gì?
Pháp sư đột nhiên hỏi chủ tịch có đi săn không.
- Sao bà ấy biết? - Vậy mới tài chứ.
Bà nói nếu hôm nay đi săn, chủ tịch sẽ gặp nguy hiểm.
Thế nên bố mới quay về ngay à?
Ừ, ít ra cũng là tin tốt cho Hae In.
Được đi đường của ông.
Mẹ ơi!
Mẹ!
Mẹ!
Chị bị thương.
Gì? Tại sao?
Nghe nói chị ấy gặp lợn rừng lúc đi săn.
Nhưng vết thương của chị ấy không nặng đâu. Không nặng.
Trời ơi. Hae In có sao không?
Làm sao bà biết vậy?
Quả nhiên.
Bà ấy nói sao?
Dù sao cũng rất cảm ơn bà. Tôi sẽ sớm đến gặp bà.
Bà ấy nói gì thế?
Bà ấy nằm mơ thấy vợ cũ của ông.
Vợ ông cầm một con dao ở khu săn bắn.
Muốn đưa ông đi theo.
Nếu hôm nay đi săn, ông có thể đã gặp nguy hiểm rồi đấy.
Thấy chưa?
Nghe tôi quay về là đúng mà.
Đừng lờ mấy chuyện mê tín.
Hãy gặp pháp sư này trước khi ra quyết định lớn.
Ừ.
Có nên gọi bác sĩ Kim không?
Con không sao mà. Chỉ bị bong gân thôi.
Cháu rể đã cứu mạng cháu đấy.
Cứ tưởng anh ấy không thể bắn chim. Lợn rừng sao?
Đó giờ anh ấy toàn giả vờ.
Có lẽ nó có kinh nghiệm.
Bố vừa khen anh rể đó sao?
Cần rất nhiều kinh nghiệm để bắt được lợn rừng.
Lớp da lợn rừng rất dày nên cần bắn đúng chỗ.
Không thì còn nguy hiểm hơn.
Đúng đấy. Ơn trời là nó gặp may. Lỡ nó bắn trượt thì biết làm sao đây?
Nghĩ thử đi.
Còn non tay thì đáng lẽ nó không nên liều lĩnh như vậy.
Anh ấy là lính ở Tiểu đoàn Trinh sát Đặc biệt đó.
- Nổi tiếng là thiện xạ. - Thật sao?
Ừ, thật đấy.
Giờ mày đã hiểu mình ngốc đến mức nào
khi đòi dạy anh ấy bắn chưa?
Có một điều chắc chắn.
Lúc đó anh ấy mà chần chừ thì giờ con đã không ngồi đây.
Con nhỏ may mắn.
- Gì chứ? - Nhìn cánh tay cơ bắp của nó
là cô biết xưa giờ nó không chỉ biết mỗi việc học.
Làm sao em biết?
Lúc còn trong tù,
nó đưa em bản thỏa thuận với cánh tay cơ bắp đó
và nói: "Xin cô ký vào đây".
Và tim em
đã rung động đấy.
- Cô à. - Cô này.
Hyun Woo, nhiều lúc cậu làm tôi ngạc nhiên đấy.
Sao cậu có thể quyết định nhanh vậy?
Tôi đã không nghĩ gì hết.
Đó chỉ là bản năng thôi.
Bản năng của cậu biết rằng mình không nên để cô ấy chết.
Cậu phải cứu cô ấy để cô ấy sửa lại di chúc. Đúng không?
Alô?
Hae In đâu?
Nó uống thuốc rồi ngủ rồi.
Chắc con bé đã hoảng lắm.
Đúng là không thể tin nổi.
Thực ra mới nãy con đã xem qua cung đường.
Con thấy hàng rào đã bị cạy mở.
Chắc chắn con lợn rừng bị thương đã đi vào qua cái lỗ đó.
Đó đáng lẽ là cung đường của Chủ tịch.
Ý của bà là gì chứ?
Ý bà là có kẻ đã cố tình dụ con lợn rừng vào đó để hại bố tôi à?
Ta vẫn chưa biết có phải vậy không.
Tôi sẽ kiểm tra máy quay an ninh và hộp đen gần đó.
No comments yet. Be the first to leave one.