200 baris pertama.
Gió nhiều quá.
- Con không nên chơi những trò bạo lực thế. - Không có đâu mẹ.
Bố, xem con có thể làm gì này.
Con đã phải tập nhiều đó.
- Thật ngoạn mục, con trai ạ. - Tuyệt thật.
Anh mặc áo trái kìa.
Anh biết chứ. Không phải việc cho em sao?
Thật không thể tin là anh đã dạy con làm vậy.
Anh đâu có. Con tự làm đó chứ.
- Charlie, con đánh răng chưa? - Dạ rồi.
- Charlie. - Con đánh rồi mà.
- Em nhìn này, Con. - Ta đi nào. Mẹ nghiêm túc đấy.
Mẹ làm con loạn trí rồi.
Em có nhớ đã không chịu mua Omnidell chứ?
- Em còn nhớ giá của nó không? - 150.
61.
- Để con làm đi mẹ. - Không, để mẹ.
Em có biết bây giờ giá của nó thế nào không?
- Nói "E" nào. - E.
- Em đoán đi. Con. - Edward à, em không biết, được chứ?
- Bây giờ thì súc miệng... - 74.
Súc miệng xong thì đi toilet nhé.
74. Lẽ ra ta nên mua nó. Khỉ thật.
- Vậy thì hãy mua vài cái. - Quá trễ rồi on à.Đã quá trễ rồi.
Giở nắp đậy lên nào con trai.
Nhớ bỏ nó xuống đấy.
Khi nào con xong.
- Con thật sự cần tất cả đồ đạc sao? - Mẹ ơi, không ai đội những cái nón như gà này đâu.
- Con phải đội, con không phải là gà. - Trông anh thế nào?
Rất bảnh trai.
Yêu em. Được rồi, đến đây con trai, đi thôi.
Lại đây.
Anh nghĩ em đừng ra ngoài hôm nay.
Em phải mua vài thứ. Sắp đến sinh nhật rồi.
Mẹ, đừng quên áo len Latrel Sprewell nhé.
- Nó ở trên Yankees phải không? - Mẹ ơi, mẹ lại làm con loạn trí nữa rồi.
Em làm con nó loạn trí kìa.
Chúa ơi.
Taxi! Chết tiệt!
Taxi!
Xin lỗi anh.
Thành thật xin lỗi.
Tôi rất tiếc.
Để tôi nhặt đồ của cô.
Taxi! Taxi!
Sách của tôi.
- Anh gọi taxi giúp tôi được không? - Được thôi.
- Tôi sẽ trông sách của anh. - Cám ơn cô.
- Thật là một ngày tồi tệ để đón taxi. - Có lẽ vì gió lớn quá.
Đúng vậy, cô đã ngã nhào vào tôi.
Nếu cô vỗ cánh tay có lẽ sẽ bay về đến nhà đấy chứ.
Lần tới tôi sẽ nhớ điều này.
- Không ổn rồi. - Tôi biết.
Nghe này, nơi tôi ở trên kia. Ngay chỗ chậu hoa ấy.
Tôi lấy cho cô băng cá nhân nhé?
Hãy giữ chặt mọi thứ. Đừng để gió thổi mất đấy.
Hay là cô lên với tôi và rửa vết thương nhé?
Đi nào.
Tôi không phải là kẻ sát nhân đâu. Tôi hứa đấy.
Khỉ thật.
Thang máy chết tiệt.
Một tầng nữa thôi.
- Xin lỗi về sự bừa bộn của tôi. - Anh là nhà văn à?
Tôi là người bán sách.
Phòng tắm ở đằng kia, bên trái ấy.
Đi thẳng. Ở đó có một tủ thuốc.
Cô có thể xem trộm toa thuốc của tôi.
Xin chào?
- Tôi pha ít trà cho cô. - Cám ơn anh.
- Anh chơi đấm bốc à? - Tôi chơi khi còn trẻ.
Đây là một nơi thật tuyệt.
- Vâng nhưng nó không phải của tôi. - Không phải à?
Của bạn tôi, một nhà điêu khắc. Anh ta ở Paris.
Tuyệt lắm. Chúng tôi có thể ở đây, tôi và sách.
Tôi có thể gọi điện chứ? Tôi phải gọi về nhà.
Được chứ, điện thoại ở phía sau cô đấy.
Cám ơn anh.
Gloria à? Là tôi đây.
Được, được. Charlie thế nào rồi?
Chào con trai. Hôm nay ở trường con thế nào?
Thật thế à? Thế phần hay nhất là gì?
Đoán gì cơ? Con không tin à? Mẹ bị trễ tàu.
Đá ấy mà.
Khoảng 1h nữa.
Con phải làm bài tập đấy.
Mẹ hứa sẽ kể với con khi mẹ về. Tạm biệt con trai.
Đấy là con trai tôi, Charlie. Nó được 8 tuổi rồi, tuần sau sẽ lên 9.
Tôi là Paul Martel. Tháng 7 này tôi sẽ được 28 tuổi.
Tôi là Constance. Trễ rồi, tôi phải về đây.
Trước khi đi, cô hãy lấy 1 quyển sách nhé.
Không, không được đâu.
Được mà. Cô hãy xem như một món quà.
Đi tới đấy, như khi nãy.
Vâng.
Đi tiếp. Dừng lại.
Giờ thì bên phải.
Không, bên phải ấy.
Được rồi, kệ thứ hai từ trên xuống...
quyển thứ 4 từ bên trái qua.
Được chứ?
- Vâng. - Mở trang thứ 23.
Uống rượu, đây là sự bất diệt của cuộc sống.
Đó là tất cả những gì tuổi trẻ đem đến cho bạn.
Đây là mùa của rượu, hoa hồng và những người bạn nghiện rượu.
Hãy vui vẻ.
Đây là thời khắc của cuộc đời bạn.
Tôi phải đi đây. Cám ơn anh.
- Cô xuống nhà được chứ? - Hy vọng thế.
Đó là phòng ngủ của tôi.
Rất vui được gặp cô, Constance.
Hãy trở lại nếu cô cần thêm sách hay bị thương.
Chào Glo.
- Con đang mở TV đấy à? - Con tắt ngay đây ạ.
Ngoan lắm.
- Cơn gió đã làm tôi ngã. - Thế à?
Cô có sao không? Cô cần gì không?
- Mẹ đánh nhau à? - Không phải, mẹ bị ngã.
- Mẹ có đau không? - Đau chút chút thôi.
- May thật! - Con đi đâu vậy?
- Con lấy máy quay! - Cô đắp cái này nhé.
- Sao con lại cần máy quay? - Là bài tập ở trường.
Bây giờ thì mẹ hãy làm như là nó đau lắm.
- Con sẵn sàng chưa? - Dạ rồi.
Nó sẽ rất tuyệt đây.
Gió làm mẹ ngã và bị chảy máu.
- Nón của mọi người đều bay mất. - Con là nhiếp ảnh gia chiến trường tuyệt đấy. Em không sao chứ?
Vâng, em bị ngã như một bà cụ ấy.
- Thật xấu hổ. - Bố, nhìn những tấm hình này.
Ít nhất chúng ta cũng có bằng chứng. Chúng ta sẽ kiện ai nào?
Không đâu. Một anh chàng tử tế đã giúp em.
Như thế này nè bố. Là một cơn gió xoáy.
Bố, nhìn xem. Nó trông thế này.
- Tuyệt. - Đó là gió lốc.
Cậu ta ở gần đây. Cậu ấy cho em vài miếng băng dán và gọi taxi giúp em.
Cậu ấy đẹp trai không?
Con thấy không ổn.
- Con làm bài tập chưa? - Dạ chưa, con không biết làm thế nào.
Nào, lại đây. Bố chỉ con làm. Sau đó con sẽ giúp bố.
Em biết tên anh ta không?
Ta sẽ biếu anh ta ít rượu.
Loại rẻ tiền.
Con, đứng đó chờ anh một lúc nhé.
Một chút thôi. Anh đang cố...
Anh không biết chỗ zoom hình ở đâu...
Đây rồi. Nào, em đứng yên nhé.
Phóng to lên...
Em ở yên đó nào. Để anh xem. Anh muốn biết khi nào sẽ được.
Tuyệt, tuyệt lắm!
Em biết không, em đẹp lắm.
Nhìn em này. Ôi trời, đẹp thật.
Có chuyện gì thế?
Không gì cả.
- Điều này hay thật đấy. - Không đâu. Bỏ nó ra đi nào.
Anh nghĩ mình đã làm được. Anh tìm thấy rồi.
Bố ơi.
- Khỉ thật. - Mẹ ơi.
Con không ngủ được.
Anh sẽ quay lại ngay. Đừng ngủ nhé.
Nó hoạt động này.
Mẹ, mẹ có sao không? Mẹ quên buổi trưa của con rồi.
Không đâu. Nó ở ngay cửa ấy. Theo mẹ nào.
- Con nhai gì đấy? - Dạ không có gì.
Nhả ra nào. Cái gì vậy?
- Hay đấy nhỉ? - Mẹ?
Con không muốn trở thành một con thỏ ngốc nghếch.
Con trai à, chỉ là kịch thôi mà. Có rất nhiều thỏ. Sẽ hay lắm đấy.
- Mẹ mất trí rồi. - Con nói mẹ thế à?
- Chào mẹ. - Chào con. Cái gì thế?
Cám ơn mẹ.
Tạm biệt.
Xin chào, tôi là Paul Martel. Vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng bíp. Xin cảm ơn.
Alo? Alo?
- Alo? - Alo?
Anh đấy à?
Tôi là Connie Sumner, chúng ta đã gặp nhau vào cái ngày gió lớn ấy.
Ồ, tôi nhớ rồi.
Đầu gối cô thế nào rồi? Cô có chườm đá không?
Có chứ. Tôi đã làm như anh bảo.
Nó đỡ đau rồi. Tôi chỉ muốn gọi để cám ơn anh.
Tôi muốn biết địa chỉ của anh vì tôi muốn...
- Cô đang ở đâu vậy? - Gì cơ?
Tôi hỏi là cô đang ở đâu vậy?
Tôi ở Grand Central. Tôi không nghe rõ lắm.
- Đến gặp tôi nhé. - Sao cơ?
Tôi chỉ muốn mời cô dùng cà phê.
Cà phê à?
- Được. - Hay quá.
Gặp anh sau nhé. Tạm biệt.
Chết tiệt.
Hình như cô đã bớt đau.
- Chúng ta có bảo hiểm sức khỏe... - Tôi không có bảo hiểm.
Không, tôi e rằng chúng tôi không làm từ thiện.
Tôi đùa đấy.
Xem này. Jack London.
Bản đầu tiên của Nanh Trắng với bìa sách gốc đầy bụi.
Tôi đã có nó với giá 1.5$
- Nó đáng giá bao nhiêu? - Gấp khoảng 4000 lần như thế.
- Bằng tiếng Pháp. - Tôi đã được đọc ở trường.
Tôi có thể cởi bớt đồ ra chứ?
Áo khoác. Cô muốn cởi áo khoác chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.