200 baris pertama.
- Thử mic... - A lô.
A lô? Ổn chưa?
Khi nào sẵn sàng thì nói nhé.
Phỏng vấn này lâu không?
NGÀY 4 THÁNG MƯỜI NĂM 1977
DAISY JONES VÀ NHÓM THE SIX TRÌNH DIỄN TẠI MỘT BUỔI DIỄN CHÁY VÉ
Ở SOLDIER FIELD, CHICAGO, BANG ILLINOIS.
Họ là một trong những ban nhạc lớn nhất thế giới thời đó,
Sau khi giành giải thưởng, chứng nhận đĩa bạch kim cho album "aurora".
Đó sẽ là màn trình diễn cuối cùng của họ.
Trong suốt 20 năm,
Các thành viên của ban nhạc và những người trong cuộc
Từ chối bình luận chính thức về những gì đã xảy ra...
Được chứ?
Bắt đầu tiệc thôi nào.
Daisy cũng đồng ý phỏng vấn à?
Cho đến hiện tại.
DAISY JONES VÀ NHÓM THE SIX
Tôi không biết bắt đầu từ đâu.
DAISY JONES GIỌNG CA CHÍNH / NHẠC SĨ
Bắt đầu từ đầu nhé.
Cô bắt đầu yêu âm nhạc từ khi nào?
...1.500 dặm giữa tôi và nơi tôi gọi là nhà
Nhưng anh là tất cả những gì em từng có
Em chỉ còn lại một mình
Điều thú vị về Daisy là...
JONAH BERG - PHÓNG VIÊN / TÁC GIẢ BÀI VIẾT SỰ TRỖI DẬY CỦA DAISY JONES
Cô ấy sinh ra với mọi lợi thế.
Gia tài của ba,
nhan sắc của mẹ.
Em cô đơn ngồi khóc trong cô độc
Tôi xin phép.
Cô ấy không có gì ngoài điều kiện.
Ôi, đời tôi..
Mày câm miệng được không?
Tuy thế, cô ấy hoàn toàn cô đơn.
Chẳng ai muốn nghe giọng mày đâu.
Trời cho mình sinh nó ra để làm mình mất mặt mà.
Cho tôi một điếu nhé?
Tới giờ diễn rồi.
Chỉ có hai lựa chọn cho trẻ em ở chỗ đó.
Đi làm nhà máy hoặc đi lính.
BILLY DUNNE GIỌNG CA CHÍNH / NHẠC SĨ
Tôi luôn mơ về điều gì đó khác.
- Chào. - Chào anh.
Chào mẹ.
Nó vẫn ở trong phòng ngủ.
Thôi nào, Bé Đào.
Chỉ là một cô gái thôi.
Thiếu gì người khác.
Sao anh biết?
Vì em chỉ mới 14 tuổi,
lại còn biết chơi ghita.
Tin anh đi, ngày nào đó em sẽ có hàng tá bạn gái.
Lập ban nhạc là ý của Graham.
WARREN ROJAS TAY TRỐNG
- Rốt cuộc thì lí do là gì? - Đang cố giành lại bạn gái ấy mà.
- Gì? Không! Đâu phải chuyện đó. - Dĩ nhiên rồi.
Tớ muốn làm mấy thứ tớ thích cùng anh trai và bạn thân của tớ.
- Biết đâu mấy đứa con gái... - Chờ đã!
- Cậu mới nói gì? - Anh trai cậu?
Ý cậu là Billy Dunne sẽ tham gia ban nhạc này?
Tôi chưa bao giờ đồng ý tham gia.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu.
Tôi bảo sẽ nghe thử, rồi góp ý cho mấy đứa nó.
Có một ngôi nhà ở New Orleans
Người ta gọi là Rạng Đông
Và đó là khu phế tích
Cho nhiều cậu bé nghèo
Và, Chúa ơi, con biết...
Ngưng, ngưng nào.
Mi trưởng mà, sếp.
- Còn em, dùi sấm... - Dạ?
Em lấy mấy khúc gỗ đó ở đâu?
Của ông em.
Đoạn "phiêu" chơi vừa thôi, nhé?
Đây không phải nhạc jazz.
Làm lại, từ đầu...
Này, Billy, sao anh không...
Làm mẫu cho bọn em luôn?
Tôi hiểu anh trai mình.
GRAHAM DUNNE GHITA CHÍNH
Ngay lần tập thứ hai, anh ấy cơ bản đã vào nhóm,
còn lần thứ ba, anh ấy thành sếp luôn.
Thằng cha này.
EDDIE ROUNDTREE GHITA BASS
Dân yêu nhạc sống ở thời này thật là sướng.
Tôi đã xem Cream diễn ở Trung tâm PAC,
Zeppelin ở Whisky,
trốn sau sân khấu xem nhóm The Who tại Shrine.
Lúc đó tôi 15 tuổi,
cả thế giới đều là màu hồng tươi đẹp.
Mọi người đâu rồi?
Người ta bảo tôi ngây thơ.
Không phải ngây thơ đâu, là chưa trải sự đời.
Và tôi ghét cảm giác đó,
thật thảm hại và yếu đuối.
Rất bất lực.
Tôi không muốn là cô gái đó nữa.
QUYỂN SÁCH NÀY THUỘC VỀ
Chào buổi tối.
Chúng tôi là nhóm Dunne Brothers.
Giờ là vậy.
Chúng tôi đã diễn ở 10 dạ hội trung học, 20 tiệc tốt nghiệp.
Tôi còn chả nhớ bao nhiêu tiệc thành niên.
Ôi, Susie Q
Ôi, Susie Q, cưng à, anh yêu em
Susie Q
Anh thích dáng đi của em
Anh thích cách em nói chuyện
Anh thích dáng đi của em Anh thích cách em nói chuyện, Susie Q
Ban nhạc chỉ là một thứ tiêu khiển.
Một lối thoát.
Không ai trong chúng tôi nghĩ về nó xa hơn thế.
Kể cả Billy.
Ôi, Susie Q, cưng à, anh yêu em
Susie Q
Rồi đêm nọ, mọi thứ đã thay đổi.
Một buổi tối chết tiệt.
Em nhảy được này.
Này, Billy.
- Lẽ ra ông ta ở Georgia, Graham. - Không rồi. Được chứ?
Cá là ông ta chả đi đâu cả.
- Sao vậy? - Không phải lúc này.
Tối nay anh hát rất hay. Còn cậu cũng xịn đó.
Có chuyện gì vậy?
Thấy lão mặc vest sọc chứ?
Cha nội hói nhìn biến thái đi với cô gái bằng tuổi con lão hả?
Phải, ông ta là ba bọn tôi.
Tôi lên bốn lúc ông bỏ đi,
nên tôi chưa bao giờ thực sự có ba.
Billy thì khác.
Anh ấy tôn sùng ông ta.
- Anh đi nói chuyện với ông ta. - Billy, không.
- Billy. - Không, anh phải nói!
Trời!
Tôi giúp gì được?
Ông biết tôi là ai không?
- Nên biết à? - Phải, ông nên biết đấy.
Dĩ nhiên là biết rồi.
Ở đâu thì ta cũng nhận ra cây ghita đó.
Còn gì nữa không?
Ông ta không đáng. Về thôi.
Cầm lấy.
Nhanh nào, cầm lấy.
Tôi bảo là cầm mẹ nó đi!
Ta không dùng nó nữa.
Ta đã cho con rồi.
Thứ để nhớ về ta.
Của ông đấy, đồ khốn.
Đi nào!
Nay chắc khỏi có thù lao nhỉ?
Billy. Anh ổn chứ?
Tôi vẫn còn nhớ vẻ mặt đó của Billy.
Đó là khoảnh khắc ban nhạc trở nên nghiêm túc.
Mấy đứa, lại đây.
Lại đây.
Mấy đứa là em của anh, anh quý tất cả.
Chúng ta làm việc chăm chỉ, cùng với nhau,
ngày nào đó chúng ta sẽ là ban nhạc đỉnh nhất thế giới.
Mấy đứa tin anh chứ?
Tin chứ.
Anh đùa à?
- Chúng ta là gia đình. - Lại đây.
Tôi thật sự tin điều đó.
Cả trước khi gặp Daisy.
YÊU THÔI ĐỪNG CHIẾN TRANH
Chào Mikey.
Tôi có mất kiểm soát không à?
Thứ đó thế nào?
Có lẽ vậy.
Tôi cũng bắt đầu sáng tác.
Cảm giác còn tuyệt hơn chơi thuốc.
Giống như tìm thấy phần hồn mà mình còn không biết bị mất.
Tôi không nghĩ còn điều gì tuyệt hơn nữa.
Mẹ đang làm gì thế?
Đồ cá nhân của con mà.
Mẹ đâu thể vào phòng người khác rồi tùy tiện như vậy.
Cái này của mẹ.
Mẹ.
Có cái nào mẹ thấy hay không...
Con rất xinh đẹp, Margaret.
BÊN TRONG CÓ PIANO
Xin lỗi. Anh có...
Vâng, phải. Billy Dunne, hân hạnh gặp cô.
Tôi chỉ định hỏi là, anh có dùng cái rổ đó không?
Không, tôi không dùng.
- Của cô đây. - Tuyệt, cảm ơn.
Vâng.
Cô không biết tôi là ai nhỉ?
Nên biết à?
Tôi trong một ban nhạc.
Tuyệt.
Chúa ơi.
- Sao thế? - Không, chỉ là...
Có vài người biết tôi, thế thôi. Và tôi thấy cô nhìn qua đây, tôi...
Cô biết không? Đừng bận tâm. Không có gì đâu.
Dĩ nhiên tôi biết anh ấy. Đùa à?
CAMILA ALVAREZ - NHIẾP ẢNH GIA
Mọi cô gái ở Hazelwood đều biết Billy.
No comments yet. Be the first to leave one.