200 baris pertama.
‎MỘT BỘ PHIM CỦA NETFLIX
‎ Như những gì tôi nhớ, ‎ thì tôi đã có một tuổi thơ hạnh phúc.
‎ Rồi tôi lớn lên...
‎ và đó là lúc tôi đặt ra những câu hỏi.
‎ Cùng với những câu hỏi đó... ‎ là sự đau đớn.
‎ Tôi là ai?
‎ Tôi từ đâu đến?
‎ Câu chuyện của tôi là gì?
‎ Những người phụ nữ đó là ai,
‎ những người chẳng bao giờ được nêu tên...
‎ khi họ nghĩ tôi không nghe thấy?
‎ Họ là ai?
‎ Họ là ai?
‎DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
‎TỈNH CHUBUT, ARGENTINA. 1925
‎Mẹ chạm vào con được chứ?
‎Mẹ hiểu con muốn biết nhiều chuyện.
‎Chuyện?
‎Mọi chuyện.
‎Sao biết mọi chuyện được.
‎A CORUÑA. 1898
‎- Em là sinh viên năm nhất à? ‎- Vâng.
‎Em bị ốm nên không đi học vài hôm đầu.
‎Nếu không lau khô ‎thì em sẽ lại ốm mất. Đi nào.
‎Nào!
‎TỰ PHỤ LÀ ĐIỂM YẾU CỦA MỖI NGƯỜI
‎Chị có nghĩ họ sẽ tính ‎mấy hôm em nghỉ học không?
‎Đừng lo, chị sẽ bảo họ.
‎Chị học năm ba, làm ở đây, ‎bác chị là hiệu trưởng.
‎Để chị giúp em.
‎Cảm ơn chị.
‎- Chị làm đau em à? ‎- Không.
‎Thế còn giờ?
‎Không.
‎- Giờ thì sao? ‎- Không đau.
‎Chị là Elisa.
‎Em là Marcela.
‎Nốt ruồi đẹp đó.
‎Tuần này, chúng ta sẽ học về đại từ.
‎Vào đi.
‎- Chào buổi sáng. ‎- Chào.
‎Xin lỗi sơ, ‎cô ấy mới nhập học và bị lạc đường.
‎Cô ấy bị ốm và nghỉ học vài hôm đầu.
‎Nhưng cô ấy rất chăm học và muốn học đuổi.
‎- Sơ cho cô ấy vào nhé? ‎- Được rồi, Elisa.
‎Xin mời...
‎Tên em là gì?
‎Marcela Gracia Ibeas.
‎Tốt lắm. Em ngồi đó đi.
‎Đọc tiếp nào.
‎Người hay vật
‎không chỉ được gọi bằng tên,
‎mà còn bằng từ ngữ thay thế cho tên.
‎Nên khi ta nói,
‎"Bernardo sống rất hạnh phúc ‎với vợ mình, Elvira
‎và họ sống hạnh phúc bên nhau,
‎cô ấy hạnh phúc bên anh ấy và ngược lại,"
‎"anh ấy" thay cho Bernardo, ‎"cô ấy" thay cho Elvira.
‎- Chị làm em sợ. ‎- Thật à? Xin lỗi.
‎Em đang đợi chị.
‎Chị sống trên lầu với bác ‎và các sơ khác. Chị chưa nói à?
‎- Trong trường sao? ‎- Ừm.
‎Em muốn cảm ơn chị.
‎Không cần đâu.
‎Sống với các sơ như thế nào?
‎Em nghĩ sao?
‎Em không biết.
‎Như địa ngục ấy.
‎Vì họ là người của Chúa ‎nên toàn là mụ phù thủy già.
‎Lúc nào họ cũng ganh đua ‎và chỉ trích nhau,
‎và họ không hạnh phúc.
‎Như thể sống trong hậu cung
‎của đám đàn bà đấu đá nhau ‎để được vua sủng hạnh ấy.
‎Nhưng vua chẳng bao giờ tới.
‎Không bao giờ sao?
‎Chị chưa từng gặp.
‎Chị không tin...
‎vào Chúa sao?
‎Chị không tin vào các sơ.
‎Chị không tin linh mục.
‎Hay Đức Trinh nữ Mary, ‎hay đặc biệt là Thánh thần.
‎Và... chị không tin vào Chúa.
‎Còn em?
‎Em không biết.
‎Chị chỉ tin vào những gì cử động được.
‎Chị tin vào ngựa.
‎Chị làm mọi thứ để có nó.
‎Thế còn chuột? Mèo và chó, ‎chị có tin chúng không?
‎Chị tin vào bồ câu và ốc sên.
‎ Kiến nữa, mọi thứ.
‎Em nên về nhà đi.
‎Còn chị phải quay lại với các sơ.
‎Phải.
‎Vậy mai gặp lại nhé.
‎Mai gặp lại.
‎Buổi tối vui vẻ nhé.
‎- Mai đừng quên mang ô đấy. ‎- Không đâu.
‎Cô gái...
‎đi cùng con là ai?
‎Bạn ở trường ạ.
‎Elisa.
‎Cô ấy đã giúp con tìm lớp.
‎Có bác là hiệu trưởng.
‎Có vỏ trấu trong súp này.
‎Tôi lọc ba lần rồi đấy.
‎Bà lọc rồi sao?
‎Đến trường thì phải học, ‎đúng vậy, nhưng đừng học nhiều quá.
‎Đừng học nhiều quá, vừa đủ thôi.
‎Chào, Elisa.
‎Chào, Elisa.
‎Chào buổi sáng, Elisa.
‎Chào buổi sáng, Elisa.
‎Chị khỏe không, Elisa?
‎Chào, Elisa. Chị khỏe không?
‎Elisa...
‎Elisa...
‎Elisa, Elisa, Elisa...
‎Elisa, Elisa...
‎Em không nghe theo chị à?
‎Không.
‎Em quên mất.
‎Chiến thắng của Kitô giáo ‎bên Hang Convadonga
‎là kết quả từ niềm tin của Kitô giáo
‎đã nuôi dưỡng những chiến sĩ Kitô giáo
‎để đánh bại đội quân Ma-rốc
‎mà theo tôi, là một lũ man rợ.
‎ Isabel và Fernando
‎ Là những vị vua tuyệt vời
‎ - Bị đuổi khỏi Tây Ban Nha... ‎- Xem phòng chị không?
‎ Lũ Ma-rốc da đen.
‎Bây giờ sao?
‎Thế thì khi nào?
‎Elisa...
‎Em đi với ai thế?
‎Marcela mới nhập học, thưa sơ Clara.
‎À... Cô ấy thế nào?
‎Cô ấy...
‎tóc đỏ.
‎Hay đúng hơn là tóc cam.
‎Có rất nhiều tàn nhang.
‎Và rất béo!
‎- Em chắc chứ? ‎- Và bị thọt.
‎Tôi sẽ nghĩ em nói dối nếu không quen em.
‎Nếu không quen em...
‎Đây là nơi chị đọc và vẽ.
‎Ít ra chúng để chị yên.
‎Chị muốn em đi sao?
‎Không, không phải em.
‎Ý chị là các sơ và bác chị.
‎Em có biết họ luôn nói gì không?
‎Không.
‎Chị nên tìm một người đàn ông để kết hôn.
‎Hoặc chị sẽ phải ở đây với họ suốt đời.
‎Mọi ngày, mỗi ngày.
‎Bố em nói em không nên học quá nhiều.
‎Và giáo viên cũng chẳng tốt đẹp gì.
‎Và em nên kết hôn ngay đi ‎trước khi có bầu.
‎Thế em nói gì với ông ấy?
‎Còn chị, chị nói gì với họ?
‎Chị hỏi em trước mà.
‎Chị nói...
‎Chị nói những gì họ muốn nghe.
‎Em cũng thế.
‎Nhưng chị thà làm cái gì khác ‎còn hơn là kết hôn với đàn ông.
‎Em không biết có muốn cưới không.
‎Trời ạ!
‎Cái gì em cũng không chắc chắn vậy.
‎Không biết có tin Chúa không, ‎hay có cưới không.
‎Có điều gì mà em chắc chắn không?
‎Em biết em là cô nhi đến khi mười tuổi.
‎Ngủ với 40 bé gái khác trong bao tải.
‎Chuột bò khắp nơi.
‎Ăn súp loãng tệch và toàn nhện chết.
‎Chẳng có gì ngoài khổ sở
‎và bẩn thỉu.
‎Và một đống người.
‎Bỗng nhiên một buổi sáng...
‎có một người đến nói là mẹ em.
‎Mẹ ruột của em.
‎Bà ấy đưa em về nhà, ‎và nói ông ấy là bố em.
‎Họ chưa bao giờ ôm em
‎hay nói tại sao em nghĩ ‎họ đã chết trong mười năm.
‎Họ có đúng bố mẹ em không?
‎Nếu em còn không biết điều đó
‎thì sao em biết em tin vào Chúa?
‎Hay kết hôn? Bất kỳ thứ gì?
‎Xin lỗi, Marcela...
‎Chị đã không biết.
‎Em về lớp.
‎Chị xin lỗi mà.
‎Tha lỗi cho chị nhé?
‎Cháu là Elisa, bạn học của Marcela.
‎Sáng nay bạn ấy cho cháu mượn sách
‎nên cháu tới trả. Cho cháu...
‎- Bác sẽ đưa cho nó. ‎- Đây ạ.
‎- Chào cháu. ‎- Chào bác ạ.
‎Bạn học gửi cho con này.
‎Con bé quên trả cho con.
‎Một số cuốn sách không tốt cho chúng ta.
‎"Marcela thân...
No comments yet. Be the first to leave one.