200 baris pertama.
Trong phần trước...
Đã đến lúc anh trả thù lại người anh em đã làm hại anh.
- Eve. - Xin lỗi, dù chẳng có lỗi.
Ai mà tin được quyền lực thứ tư lại cứu được thế giới chứ?
Kara Danvers chính là Supergirl.
Bạn của em đã lừa dối em từ lúc đầu.
Chết tiệt. Cái phanh.
Cứu với.
Cảm ơn, Supergirl. Khi lớn lên, em muốn như chị.
Dễ mà. Em chỉ cần đấu tranh cho lẽ phải và luôn nói thật.
Luôn nói thật. Buồn cười thật.
Cô Luthor, mọi chuyện ổn cả chứ?
Sao lại câu nệ thế?
Tớ cứ tưởng ta là bạn thân... Kara.
- Cậu biết rồi à? - Biết gì cơ?
Biết cậu là kẻ đạo đức giả nói dối tớ bao năm qua?
Không, Lena. Tớ không...
Kết thúc.
Mô phỏng thực tế ảo kết thúc.
- Tôi hỏi cô chuyện này nhé, cô Luthor? - Được, Hope.
Những mô phỏng cô đã chạy trong thực tế ảo.
Tính toán của tôi cho thấy nó khả thi trong thế giới thực.
KARA DANVERS CỦA CATCO SẼ ĐOẠT GIẢI PULITZER
Cô đề nghị giúp tôi giết Supergirl?
Phải. Cô có muốn tôi tạo điều kiện không?
Cảm ơn đề nghị của cô, Hope.
Cô ngày càng thông minh và giỏi giang hơn.
Và sự giúp đỡ của cô không đi kèm tham vọng, rắc rối hay cái tôi.
- Cô tạo ra tôi vì thế mà. - Chính xác.
Vì tôi tin vào công nghệ, không tin con người.
Con người bị chi phối bởi cảm xúc.
Giận dữ, tổn thương, buồn đau. Và tôi cũng bị như thế.
Vậy nên tôi mới tham gia các mô phỏng này, để kích thích những cảm xúc đó.
Tôi không phải ác nhân. Tôi đâu muốn giết Supergirl.
Tôi chỉ muốn cô ta trải qua nỗi đau cô ta đã gây ra cho tôi.
Và điều đó sắp xảy ra rồi.
NOONAN - ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI OBSIDIAN NORTH
Xin phép.
Tôi cứ tưởng tôi đến muộn, nhưng có vẻ tôi đến vừa đúng lúc.
Mấy người này bị gì thế? Họ mất hồn cả rồi.
Nhìn đôi mắt màu bạc, tôi đoán họ là người Slattorian.
Một chủng ngoài hành tinh tôi từng gặp khi đi điều tra.
Tài suy luận thám tử của anh giảm sút rồi, J'onn J'onzz.
Mắt họ có màu bạc là nhờ Obsidian North đấy.
Công ty của cô, đúng không, Kelly?
Hôm nay là ngày đầu đi làm.
Đó là kính áp tròng tương tác thực tế ảo mà bọn tôi đang thử nghiệm.
Những người có mắt bạc đang nhìn vào khoảng không trên quầy,
thật ra họ đang nhìn thực đơn ảo. Tôi cho mọi người xem nhé.
Khi đeo kính áp tròng đó,
ta được kết nối với vô số người trên nền tảng mạng xã hội,
và họ có thể kết nối mà không cần nói gì.
- Như chị và em vậy. - Hai người dễ thương quá cơ.
Nhưng em thấy mấy kính áp tròng đó ghê ghê.
Khi nào chỉ cần quẹt tay là bỏ phiếu bầu được thì hãy gọi em.
Vì sắp có cuộc bầu cử đặc biệt...
BẦU CỬ THƯỢNG NGHỊ SĨ ĐẶC BIỆT
...và chị có biết số cử tri đăng ký đang giảm không?
Người ta chẳng muốn chú ý đến chuyện trong đời thực nữa.
Nhưng mà, đã có nhiều chuyện tốt
từ khi cô đăng bài báo hạ bệ Tổng thống Baker, lột trần Lex Luthor.
Và ngày mai, có người được trao giải Pulitzer
vì chính em góp phần tạo nên chuyện đó.
Thành quả của mình được công nhận thì tốt rồi,
nhưng em cứ tưởng sau khi Baker bị hạ bệ
sẽ có thêm nhiều người khao khát đấu tranh để thay đổi xã hội hơn.
Và giờ lại có vẻ mọi người đều trốn sau các ứng dụng.
Công nghệ cũng làm nhiều điều tốt, Kara.
Trong công việc mới, chị sẽ dùng công nghệ thực tế ảo của Obsidian
để chữa mất trí và hậu chấn tâm lý.
Cũng đúng. Em cổ lỗ sĩ thôi. Việc mới của chị có vẻ tuyệt đấy,
và em rất mừng khi ta làm việc trong cùng tòa nhà.
- Ăn trưa ở Big Belly Burger. - Cũng muộn rồi. Tôi phải đi đây.
Tôi dạy Thái cực quyền cho một nhóm nhóc.
Tuyệt quá, J'onn.
Ừ, tôi sống rõ ràng và có mục đích mà. Sẽ tuyệt lắm.
Chị mà muộn giờ làm ngay ngày đầu tiên thì chẳng tuyệt gì đâu.
- Đi đi. - Đi đây. Tạm biệt.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Này, chuyện đêm qua với Lena thế nào? Chị muốn nghe lắm đấy.
Không. Chị biết vẻ mặt đó.
Em chưa nói gì ư? Em chưa kể với cô ấy sao?
Đâu phải lỗi của em. Em phải đưa con chó đi khám.
- Em đâu có chó, Kara. - Chó nhà hàng xóm. Của bà Stein.
- Thôi nào. - Bà ấy cần em giúp.
Em phải cho Lena biết em là Supergirl.
Nhưng mà...
Khi chị bảo em khoan nói, ý chị là chờ một đêm thôi.
Nhưng đang có quá nhiều chuyện.
Em lo bài về bầu cử đặc biệt, lo cho con chó, giúp chị
bắt lại những kẻ đào thoát khỏi cơ sở hoang mạc của DEO.
Chị và DEO rất cảm kích chuyện đó.
Nhưng em cứ đi làm đủ thứ việc
trong khi em chỉ có một việc cần phải làm thôi.
Em biết.
Em đã lần lữa việc đó quá lâu rồi,
giờ em sắp được trao giải vì không ngừng nghỉ theo đuổi sự thật,
mà em lại là kẻ nói dối.
- Em thật tệ. - Không đâu.
- Em chỉ sợ thôi. - Em sợ lắm.
Em quá sợ cậu ấy sẽ không tha thứ cho em, Alex à.
Loại người nào lại nói dối bạn thân lâu đến thế chứ?
Chị đã bảo em cả tỷ lần rồi, em là người can đảm nhất chị biết.
Được chứ? Vậy nên cứ dũng cảm nói với cô ấy.
Chị nói đúng. Phải. Hôm nay, bọn em có hẹn ăn trưa.
- Hôm nay, em sẽ kể. - Tốt. Chị tin ở em.
- Không. Hannibal Lecter ăn thịt người. - Miranda Priestly.
Miranda Priestly? Anh nói thật đấy à?
Anh nghiêm túc như đôi môi mím chặt của Miranda Priestly.
Tốt quá, hai người giúp bọn tôi một việc nhé.
Ai là ác nhân xuất sắc nhất lịch sử điện ảnh?
- Voldemort. - Hans Gruber.
Chẳng giúp ích gì cả.
Chắc anh cứ thừa nhận là em đúng đi.
Phải, tục lệ của Trái đất này là bạn gái luôn luôn đúng,
nó thật quá vô lý và bực bội, nhưng anh chịu được.
Anh sẵn sàng làm việc chưa, đặc vụ Dox?
- Sẵn sàng rồi, giám đốc Danvers. - Tuyệt.
- Tạm biệt, Brainy. - Tạm biệt, Nia.
- Được rồi. - Xin lỗi.
- Đi thôi, Nia. - Đi nào.
Mọi người nghe này. Với tôi, 500 hay 5.000 từ cũng được.
Điều quan trọng nhất ta có thể làm là đưa tin về mọi thứ
ta tìm được về mọi ứng viên.
Đó là cách để độc giả đưa ra quyết định sáng suốt.
Và nếu chịu đào sâu, có lẽ các bạn cũng sẽ giành được giải Pulitzer.
- Chào cô. - Chào.
- Tôi giúp được gì không? - Không, trừ phi cô có máy đo ánh sáng.
Văn phòng này rất cần rèm lọc nắng đây.
- Xin lỗi. Cô là ai? - Chúa ơi. Tôi thô lỗ quá à.
- Andrea Rojas. Còn cô? - Kara Danvers.
- Kara? Hân hạnh quá. Tôi hâm mộ cô lắm. - Cô quá lời rồi.
Cô bảo họ của cô Rojas, tức là công ty Obsidian North?
- Độc nhất vô nhị. - Phải. Xin lỗi, cô Rojas.
Tôi nghĩ cô đi nhầm tầng rồi. Obsidian dưới một tầng cơ.
Trời đất. Lena chưa kể cho cô nhỉ?
- Chưa kể gì cơ? - James Olsen.
Mừng là gặp anh ở đây. Tôi rất ngưỡng mộ anh.
Nên đừng bao giờ nghĩ là tôi không có chỗ cho anh ở đây.
- Có chỗ cho tôi ở đây à? - Tôi đã mua CatCo.
Thật ra, tôi đã mua cả tòa nhà, nhưng CatCo là vụ sáp nhập lớn.
Tôi sẽ làm tổng biên tập.
Chào mừng đến với Thế Giới Đã Mất của triển lãm Krypton. Nào, vào xem đi.
Nhiều món đồ ở đây được Supergirl và Superman quyên tặng,
kể cả cái kén đã đưa Superman đến Trái đất hồi bé. Tuyệt không nào?
Giờ ai muốn trải nghiệm Vùng Bóng ma,
nơi thời gian ngừng trôi nào?
Được rồi, các em. Theo cô.
Này, em ơi. Đi với mọi người nào.
Em đang làm gì thế?
Cái gì?
Kara. Cuối cùng cũng gặp. Lâu lắm rồi.
Mọi chuyện ở CatCo ổn cả chứ? James gọi nhỡ tớ sáu cuộc.
Thật ra, Andrea Rojas đã đến văn phòng anh ấy
cách đây nửa tiếng, và bảo đã mua lại CatCo?
- Sao cậu ấy lại làm thế? - Ơn trời.
Tớ đã bảo James và Nia là hẳn có nhầm lẫn gì đây.
Không nhầm đâu, Kara. Tớ đã bán CatCo cho Andrea.
Đáng ra ngày mai cậu ấy mới đến, sau khi tớ và cậu ăn trưa cùng nhau.
Cậu bán CatCo mà không báo gì cho bọn tớ sao?
Nói thật, Kara, tớ chỉ mua công ty đó
vì tớ biết nó rất có ý nghĩa với cậu,
và nói thật, nó khiến tớ bị kẹt vốn,
mà tớ đang rất cần cho một dự án kinh doanh mới.
Andrea đã gọi, và đưa ra lời đề nghị quá khó từ chối.
Tớ chẳng biết chuyện là thế.
- Tớ hiểu mà. - Tớ và Andrea quen nhau lâu rồi.
Từ hồi học nội trú cơ. Và cậu ấy là doanh nhân tài năng.
Tớ sẽ không bán CatCo cho cậu ấy nếu không nghĩ cậu ấy sẽ làm tốt.
Dĩ nhiên rồi.
- Sao cậu không báo trước cho tớ? - Tớ hèn nhát.
Và tớ mong cậu không cảm thấy tớ khiến cậu như con ngốc
vì không kể gì cho cậu.
Không.
Cậu là bạn thân nhất của tớ,
và giờ tớ lại chứng minh cậu đạo đức hơn tớ rồi.
Nhưng tớ đâu muốn làm thánh.
Tớ đã đặt bữa trưa, sẽ sớm có thôi.
Nói chuyện với tớ đi. Cậu khỏe chứ?
- Dạo này cậu thế nào? - Tớ...
Nói này. Thật ra, tớ có chuyện muốn kể với cậu. Tớ...
Kara, có vụ việc ở bảo tàng. Em đến đó được không?
Lena này. Tớ rất xin lỗi.
Một nguồn tin quan trọng cho bài báo của tớ muốn gặp mặt.
Hẹn anh ấy khó lắm Tớ phải đi gấp. Xin lỗi nhé.
Hẹn mai gặp cậu ở tiệc giải Pulitzer.
Ừ.
Vụ này mới và tệ thật.
Tiểu hành tinh ở đâu khi ta cần chứ?
- Alex nói cô có thể cần tôi giúp. - Xử con khủng long đi.
J'onn, này. Nghe được tôi nói không?
Tôi chưa hề gặp thứ gì như thế.
Chắc con T-rex đã gây ra tê liệt tâm lý gì đó.
- Có tin gì về con khủng long không? - Nó là kẻ biến hình.
- Người Sao Hỏa Trắng? - Không. Thế thì tôi đã biết.
Tôi thấy tên ngoài hành tinh này không chỉ muốn đi dạo đâu.
Kén Krypton dùng phản vật chất để dịch chuyển qua không gian,
và tôi biết khả năng không cao, nhưng động cơ đó có thể được sử dụng...
Làm bom?
Cần kỹ năng cực giỏi và nguồn lực rất lớn, nhưng có thể làm được thế.
No comments yet. Be the first to leave one.