200 baris pertama.
MỔ XẺ MỘT VỤ ÁN MẠNG
Phụ đề Việt - Quỳnh Chi
Chào, Τoivo.
Bạn ông vừa lái xe về thành phố, ông McCarthy.
Tôi sẽ uống ly nữa, Toivo.
Tôi e rằng ngày mai tôi sẽ phải thanh toán hóa đơn nợ đồ uống của tôi.
Ông tốt với tôi, ông McCarthy.
Cảm ơn anh, Toivo.
- Chào Toivo. - Chào ông McCarthy.
Tổng đài.
Tôi muốn gọi 489, Thunder Bay.
Tôi muốn nói chuyện với bà Manion.
M-A-N-I-O-N.
Tôi là Paul Biegler. Iron City, 700.
- Họ có biết khi nào bà ấy ở đó không? - Không, họ không biết.
Tôi hiểu. Nhắn bà ấy gọi cho số này.
Cảm ơn.
Ông thế nào, luật sư?
Vẫn khỏe.
Cái gì ở trong cái túi màu nâu đấy?
Có thể là một cái bắp cải.
Nhưng không phải.
Ông là một người rất đa nghi.
Đúng. Tôi mãi mãi đa nghi...
và/hoặc bị hấp dẫn bởi....
nội dung của các túi giấy màu nâu.
- Tôi nhìn lén nhé. - Ông nhìn đi, luật sư.
Ông nhìn đi, và
sau khi nhìn lén, ông mở nút
bất cứ gì ông thấy.
- Tôi rót nhé. - Đặc ân của ông.
Niềm vui thích của tôi.
Ông đã tự xử lý chai này.
Ông uống một mình, Polly.
Tôi không thích như thế.
Bỏ đá xuống, luật sư. Ông sống trong một ngôi nhà thủy tinh.
Các cửa sổ của tôi đã bị hỏng lâu rồi, nên tôi thích nói gì thì nói.
Hút xì gà Ý không?
Không, cảm ơn.
Loại cỏ nặng mùi đó là một dấu hiệu khác của sự sa sút của ông.
Polly, đó là sự thật.
Từ khi Mitch Lodwick đẩy được ông khỏi văn phòng công tố nhà nước
ông chẳng còn giá trị gì.
Không phải là tôi không hiểu ông cảm thấy thế nào.
Khi một người bị sa thải khỏi một cơ quan mà mình đã làm việc một thời gian dài
người ấy cảm thấy cộng đồng của mình ruồng bỏ mình
chĩa ngón tay khinh bỉ vào mình.
Chỉ có trái tim cô đơn mới biết nỗi thống khổ của tôi.
Polly, ông là một luật sư giỏi. Ông phải hành động như vậy.
Hãy ở đây, sẵn sàng phục vụ khách hàng, không đi câu và chơi bản Jazz ầm ĩ đó nữa.
Ô, tôi sẽ kiếm sống.
Tôi bào chữa cho vài vụ xét xử tạm và thỉnh thoảng giúp Jane Doe ly hôn John Doe
Hăm dọa vài con nợ.
Và buổi sáng tôi ngồi rỗi uống rượu whiskey bourbon
và học luật với Parnell Emmett McCarthy...
một trong những người vĩ đại của thế giới.
Lời nói thật tử tế, Polly.
Tôi có thể đã là một người như vậy.
Vì thế tôi ghét thấy tài năng của ông bị gạt sang một bên bởi những người kém hơn.
Tôi nhìn ông và thấy bản thân mình nhiều năm trước
với tình yêu tương tự dành cho mùi những quyển sách cũ màu nâu và văn phòng bụi bặm.
Đây là một bông hồng, một bông ly,
đậu hương.
Các bản cáo của Tòa án tối cao Mỹ.
Tối nay chúng ta sẽ đọc gì, luật sư?
Đọc một chút về Chánh án Holmes nhé?
Để Chánh án Holmes thư lại một chút. Tôi có thể có khách hàng.
Đang đợi một cuộc gọi. A lô.
- Ông Biegler? - Vâng, tôi là Paul Biegler đây.
- Người gọi ông đây. - A lô. Bà Manion?
- Sao? - Ông Biegler?
Tôi xin lỗi vừa rồi không nghe được bà. Bà đã nhận được lời nhắn của tôi?
- Ai đấy? Tên đó là thế nào? - Xin đợi một phút.
Hình như liên lạc không tốt. Bà chờ máy nhé.
Đó là một phụ nữ tên là Manion. Maida đã nhận một lời nhắn của bà ấy.
- Ở Thunder Bay? - Ừ.
Nếu bà ấy muốn ông đại diện cho chồng bà ấy, hãy đồng ý.
- Tôi không biết việc này là về việc gì. - Cứ làm như là ông biết và nói đồng ý.
- A lô. - Ông Biegler?
Vâng. Bây giờ tốt hơn nhiều rồi. Vâng, tôi nghe bà rõ.
Tôi đã đợi ông gọi cả chiều.
Vâng, tôi mới về được một lúc.
Ông có đọc về chồng tôi không? Muffy, thôi nào.
- Vâng. - Ông Biegler, ông có đọc về chồng tôi không?
Muffy, thôi nào.
À có, tôi có đọc qua.
- Ông sẽ bào chữa cho anh ấy chứ? - Tôi không biết. Tôi phải biết thêm về việc này.
Ông sẽ nói chuyện với anh ấy chứ? Ông Biegler, anh ấy đang ở nhà tù quận.
Ông sẽ gặp anh ấy buổi sáng chứ? Anh ấy- anh ấy đang rất muốn gặp ông.
- Người ta đã giới thiệu rất tốt về ông với anh ấy. - Thế à?
Vâng. Ai đó đã nói về ông với anh ấy. Ông sẽ gặp anh ấy chứ?
Tôi cho là tôi có thể gặp. Tôi sẽ gặp ông ấy sáng mai.
Ông có muốn gặp cả tôi ở đó không, ông Biegler?
Tôi nghĩ thế sẽ tốt. Hẹn khoảng 10:00 nhé?
Cảm ơn ông. Cảm ơn ông rất nhiều.
Không có gì. Tạm biệt.
Việc này là thế nào?
Một người tên là Barney Quill đã cưỡng hiếp bà Manion.
Chồng bà ấy là một trung úy trong quân đội.
Có một căn cứ tạm thời ở Thunder Bay. Pháo binh hay gì đó.
Trung úy đến chỗ Quill và bắn ông Quill năm phát,
làm ông Quill chết ngay vì nhiễm độc chì.
- Chuyện xảy ra khi nào? - Vài đêm trước.
Nếu ông không đi câu
thì ông đã biết rồi.
- Xin chào, Maida. - Ô, nó kia rồi.
- Cái gì? - Tờ báo.
Tôi nghĩ có thể họ sẽ không giao. Chúng ta chưa thanh toán hóa đơn.
- Ông có nhận được lời nhắn của tôi không? - Có. Có thể chúng ta nhận vụ này.
Tôi đang đọc về nó trước khi nói chuyện với trung úy Manion.
- Ông ấy có đi về nhà không? - Ý cô là Parnell á?
- Đêm qua chúng tôi thức khuya. - Thật thế ư?
Phải. Tôi nghĩ có thể cô nên hủy hết các cuộc hẹn của tôi hôm nay.
Các cuộc hẹn nào? Mọi người nghĩ ông di cư vào rừng rồi.
Nếu cái tủ lạnh này có thêm con cá nào nữa,
nó sẽ bơi ngược dòng và tự sinh sản.
Xin ông chú ý một phút được không?
- Được. - Hôm qua tôi đã kiểm tra sổ sách kế toán.
Tôi không thể trả lương cho tôi.
Ông đã làm gì với số phí thu từ vụ ly hôn nhà Walker?
Giúp đổ thêm quặng vào mỏ uranium hay làm gì đó?
- À, tôi đã mua vài thứ cần thiết. - Như mô tơ mới gắn ngoài tầu.
Ước gì tôi cũng được phân loại là thứ cần thiết.
- Ông không ăn bánh mì nướng à? - Không, không.
Tôi sẽ...tôi sẽ....
gọi cho cô và cho cô biết tình hình biến chuyển thế nào.
Đừng để anh ta trả công ông bằng huy chương nhé.
Những quân nhân chuyên nghiệp đó không bao giờ có tiền.
Tôi biết chắc. Tôi đã lấy một người như vậy.
Xin lỗi. Bà có phải là bà Manion không?
- Xin chào. - Tôi là Paul Biegler.
- Tôi là Laura. - Chào bà.
- Đây là Muff. - Chào Muff. Nhà tù ở ngay đây.
Ông cao nhỉ.
- Chào Polly. - Chào Sulo.
Mày đợi ở đây, Muffy.
- Vui gặp ông, Polly. - Ông khỏe không?
Khỏe. Tôi đoán ông đến về việc tay lính.
Đúng thế. Sulo, chúng tôi nói chuyện ở phòng cảnh sát trưởng được không?
Chắc chắn được, Polly. Tôi sẽ đưa anh ta xuống.
Bà không phiền bỏ kính ra chứ, bà Manion?
Ôi. Barney Quill gây ra cho bà à?
Vâng. Còn hơn thế.
Nếu ông nhìn thấy. Khắp người.
Bà có thể đeo kính lại nếu như thế thoải mái hơn với bà.
Đây là Polly Biegler. Anh ấy đây, Polly.
- Trung úy Manion. - Xin chào.
- Chào Manny. - Chào Laura.
Bà Manion, bà có thể gặp tôi ở văn phòng tôi lúc 2 giờ chiều nay được không?
Số 305 West Barnham.
- Tất nhiên là được. - Tốt.
- Anh có cần gì không, anh yêu? - Anh ổn, em yêu.
Vào đây.
"Truy nã". Mười tên bị truy nã nhất.
Có mười phụ nữ ăn mặc đẹp nhất,
mười đội giỏi nhất, mười bài hát hay nhất,
và bây giờ, mười người bị truy nã nhất.
Đừng chỉ trích. Đó là giấc mơ Mỹ. Những người đó đặc biệt.
Ông từng là...công tố viên ở đây phải không?
Mười năm.
Là luật sư bào chữa, kinh nghiệm của ông thế nào?
Không nhiều lắm.
Làm sao tôi biết ông có thể xử lý vụ của tôi?
Tôi đoán là anh không biết.
Chúng ta sẽ nói về việc đó?
Tôi cho là vậy.
Thôi nào Trung úy. Đừng có chán nản như vậy.
Rất có thể là không luật sư nào có thể xử lý vụ của anh
nếu anh muốn thoát được mà không bị trừng phạt gì.
Hình như ông quên là Barney Quill đã cưỡng hiếp vợ tôi.
Tôi có luật bất thành văn ủng hộ mình.
Luật bất thành văn là tưởng tượng, Trung úy.
Không có thứ nào là luật bất thành văn đó,
và bất cứ ai phạm tội giết người với lý thuyết là luật đó tồn tại
đều giữ chỗ cho mình ở trại giam của nhà nước.
Có thể chung thân.
Bây giờ, với suy nghĩ đó,
chúng ta có thể thực hiện phần hỏi-đáp.
Cho tôi mượn bật lửa của anh.
Chúng ta có thể thực hiện phần hỏi-đáp, việc đó có thể giúp cho việc bào chữa anh.
Nhưng có thể không giúp được.
Bật lửa đẹp nhỉ.
- Ok. - Anh bao nhiêu tuổi?
- Hai tám. - Anh đã ở trong quân ngũ bao lâu?
Từ năm 50.
- Anh có tham gia chiến trận không? - Triều Tiên.
- Anh có huy chương không? - Nhiều lắm.
Đây là cuộc hôn nhân đầu tiên của anh à?
Không.
Anh có đang đứng ở bục nhân chứng đâu, nên không chỉ trả lời là có hay không
mà nên nói cho tôi sơ qua về hôn nhân.
- Có cần thiết không? - Tôi sẽ là người đánh giá việc đó.
Vợ đầu tiên của tôi ly hôn tôi.
Vì bạo hành.
Ăn bánh qui trên giường...vân vân.
Sự thật là, cô ta có người khác khi tôi ở Triều Tiên.
Tôi gặp Laura cách đây 4 năm ở Georgia.
Chúng tôi cưới nhau ngay sau khi cô ấy ly dị.
Anh có biết người chồng không?
- Anh ấy cùng đơn vị tôi. - Ý anh là các anh là bạn?
No comments yet. Be the first to leave one.