200 baris pertama.
THÀNH PHỐ GIÀU CÓ VÀ SUY ĐỒI NHẤT Ở CHÂU ÂU.
PHỤ NỮ BỊ ĐỐI XỬ NHƯ MÓN HÀNG, MỘT SỐ ÍT CÒN MÙ CHỮ.
CÓ MỘT SỐ NGƯỜI HƯỞNG SỐ PHẬN KHÁC…
PHIM DỰA TRÊN CHUYỆN CÓ THẬT.
Chúng ta nhảy như những thiếu niên Trong một thành phố mộng mơ
Venice Thiên đường, lộng lẫy và xinh đẹp
Ta sống vì tình yêu, ham muốn và sắc đẹp Khoái lạc là bổn phận duy nhất của ta
Lơ lửng giữa thiên đường và mặt đất Và say trong niềm vui hạnh phúc
Ta tưởng ta sẽ sống mãi Bút của Chúa hứa hẹn sự huy hoàng
Nhưng ta nhận ra Thiên đường luôn mong manh
Trái với nỗi sợ của con người Thì chỉ có thất bại
Có vấn đề gì sao mẹ?
Không có gì.
Em thấy… chóng mặt.
Em thấy chóng mặt.
- Đứng dậy. - Chóng mặt quá.
- Làm gì thế? - Đi nào, Beatrice.
Nhanh lên.
Từ từ thôi.
Veronica.
- Nhìn kìa. - Xin chào.
- Anh trai cậu kìa. - Chào Venice.
- Nhỡ anh ấy thấy ta thì sao? - Anh ấy đâu nhìn ta.
- Anh ấy mải nhìn họ rồi. - Chào Venice.
Nhận được thư của anh chứ? Không nhận được?
Không nói chuyện nữa, anh đau lòng rồi.
Đi nào.
- Bea, đi nào. - Không.
Tất cả cho tôi sao?
Livia.
Hỡi thiếu nữ rực rỡ đầy đức hạnh Hai lưng như vậy thì chỉ có hiu quạnh
Mái chèo này, cô gái. Với tay ra.
- Lại đây. - Còn lâu.
Là thần Venus đến ban phước cho dân Venetian.
Dì Luca, dì khỏe chứ?
- Beatrice. - Chào.
Anh có mùi nước cống.
Cảm ơn. Đón tiếp chu đáo đấy, em gái.
Nhìn em kìa. Làm vợ được rồi đấy.
- Gặp anh ấy chưa? - Ai?
- Anh biết mà. - Chịu.
Chồng sắp cưới của em. Đẹp trai không?
Ông ấy…
- Ông ấy rất quyền lực. - Ừ.
Veronica?
Mừng về nhà, Marco.
Anh nghĩ anh đã nhớ em.
Dù có các cô gái ở cung điện mê hoặc?
Ôi phụ nữ Roma, họ không thể bì được với phụ nữ Venetian.
Pháp hay Florentine cũng thế, phụ nữ từ châu Âu đến Levant cũng không.
Hẳn là anh thử hết rồi.
Chỉ tiêu khiển đến khi em trưởng thành.
Marco.
Con trai bận gì mà không chào bố mẹ?
Chắc là gái đẹp.
Marco. Mừng về nhà.
Con ướt nhẹp rồi. Đi nào, con sẽ cảm chết đấy.
Veronica. Tưởng con sẽ lỡ bữa tối lần nữa.
Con gái có nhiều điều hay để làm hơn là đầu độc bằng sách.
- Ví dụ như? - Để ý cách cư xử.
- Người bán thịt đòi nợ. - Họ điều anh đi đâu chưa, Sera?
- Khi nào ra khơi? - Tuần tới.
Giá mà em được đi cùng, chèo ra biển lớn.
Veronica, biển lớn, đúng rồi.
Nó sẽ không lấy được chồng nếu cứ trẻ con như thế.
Người ta lấy nhau thế nào vậy mẹ?
Họ thỏa thuận với nhau.
Yêu nhau thỏa thuận gì chứ?
Hôn nhân là hợp đồng, không phải hẹn hò vĩnh viễn.
Em có nghĩ đến ai trong đầu không?
Sera!
- Thơ tình? - Trả lại cho em.
- Đời khắc nghiệt tha thứ - Không.
- Những con tim muốn gặp nhau - Im.
Khi Chúa, linh hồn bạn…
Hẳn là tình yêu đích thực.
Em là một bạn hẹn hò bảnh bao nhỉ?
Hoặc là một cướp biển.
Lùi về bên trái. Lần nữa, lui lại, duỗi tay.
Tình yêu ngọt ngào nhất tôi biết
Lui lại, duỗi tay và…
…của em
Tôi không kỳ vọng thế giới có thể cho Một chút tình yêu cho tôi
- Nhưng vì thế tôi phải… - Anh rất yêu em
- Xin hãy yêu anh - Nhưng cuối cùng anh cũng sẽ chết
Em biết anh không thật lòng yêu em
Anh chỉ muốn hôn em Đừng kể với mẹ, bà sẽ thiến anh…
Im đi.
Nhưng cuối cùng anh cũng sẽ chết
Tốt nhất…
Con đi đâu thế?
Chẳng đâu cả.
Chẳng đâu có giọng nam cao khá hay đấy.
Veronica đang ở kênh đào với Marco Venier, một mình.
Mẹ Franco.
Elena, đừng gọi mẹ thế. Nghe cổ xưa quá.
Các cô gái trẻ ở tuổi kết hôn phải có người đi kèm.
Hôn sự tốt cho Veronica có thể kiếm kha khá.
Anh thích Marco Venier.
- Marco sẽ không cưới nếu đã ngủ với nó. - Cưới nó?
Làm vợ Marco thì cần nhiều tiền lắm.
Anh thấy những ngôi sao định mệnh Đôi mắt em
Làm anh tan chảy Như Mặt Trời làm tuyết tan
Anh mua ở Rome cho em đấy.
- Anh đâu có mua cho em. - Có mà. Anh chỉ không biết thôi.
Món quà dễ dàng quá có thể dễ dàng bị lấy lại nhỉ.
Vậy thì nói em thích quà gì.
Giờ thì sách này là được rồi.
Có lẽ em còn quá trẻ nên không thể chấp nhận quà của anh.
Độ trẻ của em cũng không bì được độ tự phụ của anh.
Em chả thay đổi gì, nhỉ?
Sao anh biết?
Em sợ anh nhầm em với mấy cô dễ dãi ở cung điện.
Không.
Không.
Anh nhầm khao khát trong mắt em.
Không thích nụ hôn của anh?
Ước gì thích nó không phải là tội.
Chúa tạo ra lỗi lầm để ta hiểu được lòng nhân từ của người.
Tôi thấy mình trong mắt anh ấy
Và khao khát đi tìm bản thân mình
Có vẻ anh ấy đã nghe tôi khóc thầm
Và khiến trái tim tôi không thể lý trí
Sao lại sa vào bể tình nhanh đến thế?
Anh ấy bảo "Tình yêu không chờ được"
Anh ấy dùng ma thuật gì chạm vào tôi Để lừa tôi?
Giờ làm sao tôi phủ nhận tình yêu?
Cho cô dâu, món đồ nữ trang nho nhỏ.
Lorenzo Gritti và cô dâu xinh đẹp
Hôn nhân của hai người Mang lại niềm tự hào vĩ đại nhất
Chúc sức khỏe, giàu sang Và con cháu đời đời sung túc
Vinh quang của Chúa Chiếu sáng lễ cưới này
- Sao họ có thể? - Sao cái gì ai cơ?
Bố mẹ anh gả em gái anh cho cái xác di động đó.
Cái xác di động đó là em họ tổng trấn,
bạn thân của giáo hoàng. Quan tòa Roma quý hắn.
Quan tòa Roma đâu phải ngủ với hắn.
Em sẽ ngạc nhiên đấy. Để dành đỏ mặt cho việc khác.
Nó không hợp với cái lưỡi sắc như dao của em.
Chắc chắn họ có thể bớt đi vài đồng để đổi lấy một chút nam tính.
- Tại sao? - Vì em gái anh…
- Nó làm bộ đoan trang. - Chắc sẽ ngủ riêng.
Nếu gả cho Chúa thì cũng chả ác hơn.
Chúa đâu giàu như Lorenzo Gritti.
Tôn vinh hai gia đình của Gritti và Venier.
Vì Venice.
Bố đã thấy cách hai đứa nhìn nhau. Bố biết nó là gì.
- Bố. - Đừng coi thường sức cám dỗ của tình yêu.
Tận hưởng đi.
Nhưng hãy bảo vệ cái đầu và trái tim.
- Con không thể cưới nó. - Con biết.
Pietro, lại đây.
Giá mà đó là phòng cô dâu của ta.
- Anh có nghĩ em hư hỏng khi nghĩ thế? - Không.
Em biết ta không thể cưới.
Em chỉ biết điều anh nói thôi.
Anh phải cưới
một người môn đăng hộ đối với địa vị và cơ nghiệp nhà anh.
Vậy sao anh ở đây?
Vì anh không thể xa em.
Vậy thì đừng.
Hôn nhân của anh phải là hôn nhân vì chính trị.
Dòng họ em là dân ở đây 700 năm rồi.
Gia huy không làm nên cơ nghiệp.
- Em nói về tình yêu, anh nói về tiền. - Là nghĩa vụ.
- Còn trái tim anh? - Không phải về tim.
Mà là về chính trị.
Lạng mãn chết đi được.
Hôn nhân không lãng mạn. Thế nên Chúa mới tạo ra thơ.
Để làm lời dối trá ngọt hơn.
Nếu là kẻ dối trá, sao anh lại nói với em?
Nếu thương em, anh không thể nói với em.
Anh muốn em.
Không đủ.
Con gái à, con đã với cao quá rồi.
Mẹ đã bảo hôn nhân là hợp đồng.
Hai quốc gia ký hiệp ước.
Với gia cảnh của Marco, nó chẳng liên quan gì đến tình yêu.
Nhưng con vẫn có thể có Marco.
Nhưng là ngoài hôn nhân.
Còn một lựa chọn khác ngoài hôn nhân.
Trở thành kỹ nữ.
Mẹ đã thấy con nhìn họ. Mẹ thấy con bị họ mê hoặc.
Con sẽ trở thành kỹ nữ.
Như mẹ con từng làm.
- Mẹ từng là kỹ nữ? - Một trong những người giỏi nhất.
Khi nào?
Rất lâu trước đây.
Veronica, mẹ đã từng hy vọng mua mối hôn nhân tốt cho con.
Nhưng bố con
nuốt hết của hồi môn của con.
Anh trai cần tiền để ra khơi.
Và mẹ già quá rồi.
Nên giờ con phải giúp đỡ gia đình.
Nhìn đôi bàn tay mềm mại này đi.
Mềm quá không thể làm người hầu rửa bát
hay làm ở nhà máy rượu.
Có lẽ là người hầu của tiểu thư.
Có lẽ Beatrice sẽ thuê con. Thế thì buồn cười nhỉ.
Gửi con đến tu viện nữ. Đến Santo Spirito.
No comments yet. Be the first to leave one.