200 baris pertama.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
CẤM VÀO
CẢNH BÁO! NGUY HIỂM
Các cậu khỏe không?
Các cậu sống ra sao?
Có hài lòng với cuộc sống?
Với bản thân? Với mọi thứ?
Đã bao nhiêu năm rồi?
Tình yêu, các cuộc chiến ta đã trải qua.
Sinh nở, cưới hỏi, tang lễ... Mọi thứ ta trải qua khi không có nhau.
Dù vậy, ta là khởi đầu của mọi thứ. Chúng ta là chính mình.
Các cậu vẫn phá vỡ quy tắc chứ?
Các cậu vẫn là kẻ phá luật? Hay ngoan ngoãn tuân thủ?
Hồi đó, chúng ta là gì? Những chuyện ta đã trải qua?
GIờ vẫn cảm thấy hư ảo.
Băng nhóm của ta. Những kẻ tệ nhất.
Họ gọi ta như thế đấy.
"Những kẻ tệ nhất".
Chào chú. Có tin gì cháu nên biết không?
- Gì thế? - Rắc rối to rồi.
- Sao? - Necdet Kít biết chuyện ta làm.
Osman... Osman chết tiệt...
Cậu tập hợp một đội quân mọt sách.
Cậu không xấu hổ khi bán bài tập về nhà sao? Đồ óc bã đậu!
Không, thầy ạ. Có gì to tát đâu.
Vì lợi ích cộng đồng thôi mà. Mọi người cùng có lợi.
Biến đi!
Thế không phải phạm lỗi ư?
Chơi tiếp đi.
Nó đẩy em mà!
Chơi tiếp đi.
Cậu là côn đồ hay sao?
Đây là lần đầu cậu bị phạm lỗi à?
Mặc cậu là cầu thủ sáng giá!
Cậu bị loại khỏi đội.
Em đáng yêu quá.
Đừng. Người ta nhìn thấy đấy.
Không đâu, mọi người ở ngoài hết rồi.
Thật không?
Thầy!
Thưa thầy, chúng tôi đang...
Gì hả, thầy Tarik?
Gì hả?
Cho tôi giải thích...
Giải thích cái gì hả, đồ khốn?
Cút khỏi trường tôi ngay!
Thật đáng xấu hổ.
Gã tội nghiệp.
Gì thế?
Lão dê già viết thư chia tay tớ. Giấy màu hồng nữa chứ!
Mà tan học, ta làm gì nhỉ?
Trong triết học, một thực thể trí tuệ lý tưởng...
Tôi cứ mong cậu không đến. Chết đi hoặc sao đó.
Không may là chưa.
Đóng cửa giùm.
Chúng ta chưa học được nhiều, nhưng tớ đã ghi chép. Tớ sẽ đưa cậu.
Tối qua, tớ xem phim này với bố mẹ.
Lãng mạn lắm. Tớ sẽ kể hết cho cậu.
Thôi xin.
Có Kevin Costner đóng đấy. Dễ thương lắm.
Ông ấy là vận động viên nghỉ hưu.
Tất nhiên không giống những người cậu thấy ở lễ hội.
Nhà cửa và đồ đạc đều đẹp lung linh.
Các em, tôi biết chúng ta đều mong chờ ngày hôm nay.
Chúng ta sẽ cổ vũ hết mình cho đội tranh biện của trường.
Các em sẽ được nghỉ hai tiết đầu
để theo dõi cuộc thi tranh biện
ở hội trường.
Vui thật đấy.
Tất nhiên, họ cũng sẽ dẫn cổ động viên của mình đến,
học sinh của họ.
Ta có nhiệm vụ chào đón họ nhiệt liệt nhất có thể.
Dù thắng hay thua, ta phải chơi đẹp.
Cá nhân tôi dự cảm là ta sẽ chiến thắng vẻ vang.
Chào các cậu! Chào mừng đến với ngôi trường ưu tú của bọn tớ.
Tớ có kèo hấp dẫn cho các cậu, một trò chơi mà ai cũng thắng.
Tớ mở kèo 1 ăn 2 nếu hòa. Trường tớ thắng thì gấp 3, trường cậu thắng thì 3,5.
Nhưng tớ sẽ thu tiền trước.
- Đây. - Đây nữa.
- Sinan đâu rồi? - Chúng em không biết ạ.
Sao từ đầu ta lại cho tay cá biệt đó vào đội nhỉ?
Phải, cậu ta giỏi nhưng không đến thì ích gì đâu.
Cậu ấy sẽ đến. Mong là vậy.
- Yavuz, đi tìm nó đi. - Vâng, thưa cô.
Thằng ranh đó!
Này, đặt cái này ở đâu?
Sao tớ biết được? Tránh ra, tớ đang bận!
Chỉ chỗ thôi mà.
Đặt đâu thì đặt. Tớ không quan tâm. Tránh ra.
Được. Tao sẽ để ở đây vậy.
Cứu với!
- Gì thế? - Đầu tớ!
Xin ổn định chỗ ngồi, phần tranh biện sắp bắt đầu.
CUỘC THI TRANH BIỆN TRUNG HỌC CÓ GIẢI THƯỞNG LẦN 13
- Bắt đầu tranh biện là chốt kèo. - Vì hệ thống loa của chúng tôi bị hỏng,
chúng tôi sẽ tiếp tục mà không dùng mic. Xin thứ lỗi.
Mời quý vị theo dõi.
Nhanh lên, các em.
Eda, em đang làm gì ở đây? Đến hội trường ngay đi.
Vâng, thưa cô.
Đi đi!
Eda?
Cậu thế nào?
Ổn. Cậu làm gì ở đây thế?
Cậu đi lấy cà phê được không?
- Nhưng phòng này... - Tớ sẽ đợi ở đây. Đừng lo.
Lấy cà phê rồi mình tán gẫu một lát.
Được, tớ sẽ quay lại ngay. Đằng nào cũng có cậu ở đây rồi.
Ừ, đừng lo.
Nào, xem nào...
Một lần nữa, xin hoan nghênh mọi người.
Chủ đề là "cá nhân và xã hội". Mời đội xanh dương bắt đầu.
TRUNG HỌC ULUCINAR İSTANBUL
Chắc chắn là cá nhân quan trọng hơn.
Tuy ta không thể phủ nhận là ta cần xã hội khi nuôi dạy một đứa trẻ...
Tiếp tục đi.
Em đang nói là... Không thể phủ nhận là ta cần một xã hội...
Nhân tố chính của xã hội là...
- Không đúng. Dàn xếp rồi. - Gì chứ? Tai nạn thôi mà.
Là phá hoại! Cậu phải hủy kèo.
Họ không nói được lập luận nào ra hồn.
Các em!
Eda!
Eda quỷ quyệt!
Em bán linh hồn cho quỷ dữ rồi hả?
Tôi phát ngán em rồi!
Thầy đừng nóng. Đùa thôi mà.
Đủ rồi!
Ra ngoài và xuống dưới kia ngồi đi!
Tôi sẽ xử lý em sau.
Có ngày nào em không gây rối ở trường không?
- Vào đi. - Eda?
Còn em! Đừng có mà rời vị trí nữa!
Vào đi!
Phúc lợi chung trong xã hội cũng nâng tầm cá nhân.
Từ góc độ này, ta hoàn toàn có thể nói rằng xã hội quan trọng hơn.
Cá nhân là một phần của tổng thể.
Vì vậy, không có xã hội, cá nhân cũng mất đi chức năng.
Ví dụ,
hãy nghĩ về một cá nhân tự cô lập mình.
Khi cá nhân này tách khỏi xã hội, họ mất đi các phẩm chất độc đáo.
Đến lượt các cậu là đèn lại ổn. Là sao?
Đâu thể! Cậu nghĩ bọn tớ dàn xếp à?
Vớ vẩn. Tớ không chơi bẩn.
Thôi nào!
Cãi nhau vụ gì đấy?
Bọn tớ cá cược và họ cứ phá hoại.
Phải, tớ biết. Chắc chắn là có chiêu trò.
Sao lại thế được?
Tớ nghe nói thế. Các cậu ấy cố lừa các cậu.
Sao cơ? Được lắm!
Suỵt! Trật tự nào!
...càng tương tác với xã hội, ta càng tiến bộ.
Ta tiếp nhận văn hóa và học thuyết của nó. Không phải điều đó làm nên chúng ta sao?
Điều này cho ta một ý niệm rất rõ ràng.
Xã hội làm nên cá nhân đó và cho người đó một ý nghĩa.
Ai ném đấy?
Mày bị sao vậy?
Cái quái gì vậy? Mày nghĩ mày đang ở đâu hả?
Mày nghĩ mày đang ở đâu hả?
Các em, thôi ngay!
Các em... Cháy!
Cháy!
Thế này thì quá lắm.
Ông nói đúng, thanh tra.
Nhưng...
Trong suốt sự nghiệp của mình, tôi chưa từng thấy việc như thế này.
Thật điên rồ.
Tôi loại trường của ông.
Từ nay về sau, trường ông bị cấm tham gia thi tranh biện.
- Hiểu chứ, Necdet? Ông bị loại! - Tất nhiên, như ông muốn, thanh tra.
Chúc ông một ngày tốt lành.
Sao lâu vậy? Gọi bọn mình vào luôn đi.
Họp hội đồng gì đó!
Cậu nhìn tớ à?
Tất nhiên là không. Tớ vừa phê chút thôi.
Cậu làm vỡ loa à?
Phải... Cậu đã làm gì?
Không có gì. Việc thường làm mà.
Nếu cậu không nghịch đèn, tớ thắng to rồi.
Ai thèm quan tâm.
Cậu này đã làm gì?
Cậu ấy đốt rèm.
Đại diện học sinh của trường cũng ở đây.
Em thế nào, Işık yêu quý?
Cảm ơn thầy.
Xin lỗi, tôi bị kẹt xe.
Giáo sư Burcu đến rồi, ta có thể bắt đầu luôn.
Cho từng em vào đây.
Em nghĩ vụ chiếu sáng đó giúp khuấy động không khí.
Em nghĩ ta đã rất vui mà.
Biến đi.
Vậy, Kerem...
Hãy bắt đầu với việc em đập loa. Hay đúng ra là đập loa vào đầu bạn mình.
Đó chỉ là sự cố ngẫu nhiên. Có thể xảy ra với bất kỳ ai.
Cái loa ư?
Cái loa cũ rồi. Nó vỡ tan luôn. Nói để thầy biết.
Tôi sẽ bẻ vỡ cổ cậu.
Đồ súc sinh!
Xin mời.
No comments yet. Be the first to leave one.