200 baris pertama.
Cháu tìm thấy rồi ạ.
Chú tính làm gì thế?
Đợi uống cái này xong rồi chúng ta đi.
Chỉ cần nấu sôi lên là xong hả?
Vâng, đúng rồi ạ.
Con có ngạc nhiên không khi bố bất ngờ đòi gặp con?
Một chút ạ.
Con thật sự rất giống.
Con thật sự...
nhìn rất giống mẹ con.
Bố chỉ muốn nói với con
là hãy đi đến Saju.
- Saju sao ạ? - Ừ.
Vì đấy là quê hương của mẹ con.
Và ở đấy có người đó.
Bà đúng là mỹ nhân nhỉ?
Tớ cũng tính nói thế.
Cậu làm thế là sao?
Tiền ăn chịu.
Bà của cậu
chưa bao giờ lấy tiền mì tương đen của tớ hết.
Thế nên, sau này tớ tính sẽ đi làm rồi lấy tiền để trả lại bà.
[Vừa nhìn là cậu sẽ nhận ra khuôn mặt của Người đại diện thôi.]
[của Giám đốc cậu từ cái tên như rắn độc ấy đi.]
Đây là chuyện gì vậy hả?
Mấy cậu chỉ cần đi vào trong đấy rồi lôi cái tên Im In Gwan ấy ra là được.
Họ cũng đứng đầy trên đó rồi ạ. Nãy giờ chúng tôi vẫn chưa vào được bên trong.
Điên mất thôi! Đây là cái đống hỗn loạn gì vậy hả!
A lô.
Hyung In à, là bố đây.
- Bố đang ở đâu thế? - Bố hả?
Con nghĩ là bố đang ở đâu?
Đến đây rồi mới thấy đau lòng thật.
Bố nói gì cơ?
Lễ tang mà không có một bóng người thế này cũng được à?
Bố tắt máy đây. Bố phải đi vái lạy chủ tang mới được.
Mọi người ơi, cuối cùng thì
Ngài Guru
đã quay trở lại nơi này như đã hứa.
Đợi tới khi vị ấy đến đây,
tất cả chúng ta
sẽ được đi tới
một tương lai mới.
- Ôi, chào anh. - Vâng, anh vào đi.
Vâng, cảm ơn anh.
Khoan, chờ đã nào.
Để tôi kiểm tra một chút đã nhé.
Trong đây bảo từ sau hôm nay không có nguyên liệu được chuyển thêm mà.
À, chuyện đấy là...
Này, mày làm gì thế? Không xuống xe sao?
À.
Khi mọi người uống cái đấy thì tất cả chúng ta
sẽ cùng nhau đi đến cạnh bên Ngài Guru
mà không có bất cứ nỗi đau hay sợ hãi gì cả.
Cảm ơn ông đã đến đây viếng.
Cháu Jo Jae Young. Chắc cháu đau lòng lắm.
Liệu cháu có thể hỏi
ông có quan hệ gì với bà cháu không ạ?
Vì nhà cháu chưa báo cho người quen của gia đình về chuyện này.
Phải phải, tôi biết.
Bà ấy ra đi như vậy thật là...
Cháu đau lòng lắm nhỉ?
Tôi chỉ là...
người quen cũ của cô Jo Jung Hyun thôi.
Người kế nhiệm hãy nhận lấy đi.
Sao? Cô sợ à?
Quý vị.
Quý vị sợ ư?
Quý vị vẫn sợ
khi sát cánh cùng lời nói,
cùng ý chí của Ngài Guru ư?
Chỉ vì người phụ nữ được gọi là Người kế nhiệm này sao?
Tôi nghe bảo cô ta đã tập trung mọi người lại
để diễn một vở kịch.
Quả là một sự lăng mạ.
Cô ta tự cho rằng
có thể huyễn hoặc chúng ta chỉ bằng mấy lời đường mật đó.
Rốt cuộc con người này là gì chứ?
Con người này có thể làm được gì cho chúng ta đây?
Không. Đến giờ cô ta đã làm gì chứ?
Tất cả mọi người hãy tận mắt nhìn cho rõ.
Xem ai sẽ cùng quý vị hướng tới tương lai?
Ngài Guru không sợ gì cả.
Ngài Guru ở bên quý vị mọi lúc mọi nơi.
Và Ngài Guru
tuyệt đối
không sợ hãi trước cái chết.
Đó là sự thật duy nhất, thưa quý vị.
Chú ơi.
Con đến rồi à?
Ông đang làm cái quái gì vậy?
Chào hỏi một câu khó vậy sao?
Con cư xử thế này thì ta có thể nói chuyện hẳn hoi sao?
- Nói chuyện ư? - Phải.
- Bố có chuyện muốn nói nên mới đến đây mà. - Ông...
Ông thật quá quắt.
Thế à?
Nghe chuyện của bố xong con cũng sẽ hiểu ra hết đấy.
Bố sẽ nói thẳng ra luôn.
Hyung In à.
Vị ấy đến rồi.
Ngài Guru đang đích thân chờ con đó.
Bây giờ con phải đi ngay đi.
Nếu con không nhanh lên,
hôm nay cô Jo Jung Hyun
khó mà sống sót đấy.
Cậu nói thử đi, Jung Hyun à.
Dùng cái miệng ba hoa chích chòe đó mà thuyết phục,
dùng cái lưỡi rắn độc đó mà khoác lác đi.
Tôi không có gì để nói cả.
Được rồi.
Cút đi.
Thứ như mày không có tư cách ở một nơi thiêng liêng thế này.
Hãy trốn khỏi đây rồi sống chui nhủi như sâu bọ đi.
Quý vị hãy nhìn đi, đây là dáng vẻ của loài sâu bọ không thể được cứu rỗi.
Hãy nhìn vào bộ dạng rách nát tìm cách trốn chạy để sống hèn nhát kia.
Chẳng có gì là rách nát cả,
khi người ta cố vùng vẫy để sống sót.
Sống trên đời thật khổ sở.
Có những lúc còn thảm thương nữa.
Nhưng việc từ bỏ cuộc sống chỉ vì lý do đó
là điều quá hèn nhát đối với những người thân yêu
đã ra đi trước chúng ta.
Dù cảm thấy bản thân mệt mỏi và cô đơn
đến mức không thể làm nổi việc gì nữa,
thì chúng ta vẫn phải nhớ đến họ
và tiếp tục sống sót.
Dù cuộc sống của chúng ta có khổ sở,
có thảm thương hơn cả khoảnh khắc đó,
hơn cả phút giây đó đi nữa.
Quý vị.
Tuyệt đối đừng từ bỏ
nỗi khổ sở hàng ngày trong cuộc sống.
Cùng trở về nào.
Thật vớ vẩn!
Mày biết gì về nỗi đau của bọn tao mà lảm nhảm thế chứ?
Mấy lời nói sáo rỗng đó không thể cứu rỗi được chúng ta đâu.
Được rồi, Jo Jung Hyun. Nếu muốn cứu sống mấy kẻ này thì mày phải trả giá đi.
Thử chứng minh xem mày có thể làm gì cho những người này.
Nếu không,
không một ai có thể rời khỏi đây.
Cái giá phải trả đó...
hãy hứa với tôi rằng chỉ cần một mình tôi trả là đủ.
Còn nữa, Young Seob à. Tôi cũng xin lỗi cậu.
Xin lỗi
vì đã lãng quên cậu.
Quý vị.
Cùng trở về nào.
Giờ chúng ta hãy cùng về nhà.
Ông...
Ông đang nói gì vậy?
Ông nói cô tôi sắp chết nghĩa là sao?
Jae Young à, bình tĩnh nào. Đừng tin lời ông ta.
Ông ấy nói cô cháu gặp nguy hiểm mà.
Làm sao cháu có thể bình tĩnh được đây?
Cháu gái, hãy bình tĩnh lại.
Đây không phải là điều tôi muốn sao?
Vừa giúp cháu gái hết lo lắng,
vừa giúp cô cháu bình an vô sự,
vừa giúp tôi có được thứ mình muốn.
Có một cách giải quyết rất tốt.
Đơn giản thôi.
Cháu gái đến chỗ cô của cháu.
Hyung In thì đi gặp Ngài Guru.
Đi ngay là được. Đơn giản nhỉ?
Đi nào.
Jae Young à, cô cháu sẽ không có sao đâu.
Tuyệt đối không có chuyện gì hết.
Chú đảm bảo. Jae Young à, thế nên...
Vì sao?
Vì sao chú lại nghĩ thế chứ?
Chẳng phải
dù cô cháu có gặp chuyện gì cũng không liên quan đến chú hay sao?
Jae Young à.
Làm sao chú có thể đảm bảo
là cô cháu sẽ bình an vô sự đây?
Sao chú lại vô trách nhiệm như vậy? Rốt cuộc là tại sao chứ?
Tại sao...
chú vẫn chẳng biết
bất kỳ chuyện gì như vậy?
Sao cơ?
Cháu không thể để mặc cô cháu một mình nữa.
Cháu phải tận mắt nhìn xem
cô cháu có bình an vô sự hay không.
Lúc nãy cháu nói vậy là sao?
Chuyện chú không biết gì cả.
Cháu xin lỗi. Nhưng giờ cháu chưa muốn nói ra.
Chú này.
Sao?
Cháu...
muốn ăn thử canh dồi lợn.
Vì ở nhà cấm ăn ngoài nên cháu chưa được ăn món đó bao giờ.
Lần sau chú sẽ cùng cháu đi ăn canh dồi lợn nhé?
Được rồi.
Jae Young à!
Nhất định phải ăn cùng nhau nhé.
Cô không sao chứ?
Phải nhanh đưa cô ấy tới bệnh viện.
Giây phút quan trọng thế này mà các người làm gì vậy?
Kéo cô ta lại đây.
No comments yet. Be the first to leave one.