200 baris pertama.
VƯỢT QUA MIỀN RỪNG NÚI
Phụ đề Việt - Quỳnh Chi
Ra khỏi đường đi, các cháu. Quay lại đây đi.
Này, ông kía. Ra khỏi chỗ đó đi!
Tránh đường!
Tránh đường!
Ra khỏi chỗ đó đi!
Ra khỏi đường đi, ông già, ông không nghe thấy à?
Ông không thấy là ông chắn đường à? Ra khỏi đây đi!
- Được thôi. - Ra khỏi đường!
Cẩn thận đấy, ông già.
Cậu có ngựa tốt, nhưng chưa đủ tốt. Tôi sẽ được đồng đô la đó.
Tôi bắt đầu thấy các cuộc đua này tồi tệ.
Con lạc đà đó không bao giờ thua.
- Cậu lỡ dịp may rồi. - Cứ cho tôi là kẻ thua đáng thương đi.
Nhưng nếu cậu muốn đồng đô la này
lại đây mà lấy nó, nhóc.
Ngay lối này, các vị ơi. Từng người một, tất cả đến đây nào.
Đến đây và thử vận may. Chào đón tất cả mọi người.
Hãy xem Nhóc Oregon.
Ngay lối này, các vị. Từng người, tất cả đến đây nào.
Đến đây và bắn giỏi hơn Nhóc Oregon nổi tiếng đi.
Người hùng cuối cùng.
Hãy làm phồng ví lên và là người hùng của gia đình các vị. Ai cũng được chào đón.
Đến đây đi. Thử vận may đi. Anh chỉ việc bắn đĩa, và anh sẽ được tiền.
- Đừng rao nữa và cho nó quay đi. - Trúng đĩa vàng được một đô la.
Bắn thi với anh như là lấy cắp kẹo của một bé gái.
Muốn thử nữa không?
Này ông, tôi cá cược 10 cent được không?
Cả 10 cent à? Ông là con bạc đánh liều.
Chà, không bắn với đạn cỡ to, thì tôi không chắc mình có thể bắn trúng mục tiêu đang di chuyển.
Tôi bắn khá tốt với súng trường
nhưng đó là khi chim không cách quá xa hoặc bay quá nhanh.
Những cái đĩa này, tôi không hiểu ông xoay sở thế nào.
Thật ngạc nhiên.
- Ông khỏe không, Gil? - Không phải phàn nàn nhiều.
Bao lâu rồi nhỉ?
Cũng lâu đấy.
Ông đã ở đâu trong từng ấy năm?
Nơi này nơi nọ. Ông đã có việc kinh doanh nhỏ.
Ờ, Steve, nó dễ hơn là chăn bò
và được đền đáp bằng đồ uống miễn phí khi tôi bước vào một quán rượu.
Ông có ngạc nhiên là Nhóc Oregon được khao khát
bởi tất cả lũ nhân viên đầu óc hạn hẹp và bọn choai choai từ đây đến Pocatello không?
Tại sao không? Tất cả những chiến công đơn độc đó.
Gil, cho tôi biết ai trong băng nhóm Omaha? Tôi không nhớ họ.
Flagstaff, Monterey, Hondo, Tôi nhớ chúng ta đã làm việc ở những nơi đó.
Dodge City và Wichita. Ông có từng đi với anh em nhà Earp không, Gil?
Người ta có quyền cường điệu một chút. Đó là một phần của trò chơi.
Đó không phải là trò chơi. Một người mù không thể bắn trượt nếu sử dụng đạn to.
Chắc phải có gì đó quan trọng đưa ông tới đây.
Dường như ông đã đi lâu mà không đi được xa lắm.
Công việc.
Ý ông là vẫn làm việc đó? Cảnh sát trưởng liên bang?
Không, làm việc cho nhà băng.
Ông là gác nhà băng à?
Tôi chở vàng từ mỏ trên đó về nhà băng ở dưới này.
Vàng nén, trị giá 250.000 $ ghi trên thư thế.
Một phần tư triệu.
Và tôi có thể nhờ thêm trợ giúp. Ông có thể gợi ý ai không?
- Tôi sẽ nghĩ xem. - Ông sẽ nghĩ chứ?
- Và cho tôi biết. - Tôi sẽ nghĩ, Steve, chắc chắn rồi.
Chúng ta sẽ làm gì?
Uống sâm banh, nhóc ạ, và chỉ uống loại ngon nhất.
Trị giá khoảng 250.000 $.
- Tôi muốn gặp ông Samson. - Ông ấy đang bận.
Nhờ anh nói với ông ấy, tôi là Judd. Stephen Judd.
Đợi một phút.
Xin lỗi.
Ông Judd.
Cho ông ấy vào, Abner.
Ông Samson sẽ gặp ông.
Cảm ơn.
Chào ông Judd.
Tôi là Luther Samson, và đây là con trai tôi, Abner.
- Cậu ấy là Phó chủ tịch. - Vui lòng gặp ông, ông Judd.
Thú thật với ông, ông Judd, tôi hy vọng gặp một người trẻ hơn nhiều.
- Thì tôi đã từng trẻ. Chúng ta ai cũng vậy. - Vâng, vâng, tất nhiên rồi.
Ông Judd, chúng tôi biết rất rõ danh tiếng của ông.
Nhưng đó là nhiều năm trước đây, còn bây giờ là hiện tại, không phải quá khứ.
Vấn đề là gì?
Coarsegold ở trên đỉnh Sierras.
Chỉ có một đường mòn. Một đường vào, một đường ra.
Sáu thợ mỏ đã bị giết khi cố mang vàng của họ cho chúng tôi.
Sáu thợ mỏ đã bị giết và cướp, ông Judd.
Vài tuần trước chúng tôi đã có đơn xin một cảnh sát trưởng, nhưng không được đáp ứng.
Luật duy nhất ở đó là say bí tỉ.
Người chúng tôi gửi đến phải hoàn toàn tin cậy được, hoàn toàn trung thực.
Chúng ta đang nói về vàng, ông Judd. Trị giá 20.000 đô la.
20.000?
Tôi tưởng trong thư viết là 250.000.
Đánh giá ban đầu của chúng tôi quá lạc quan.
Mỏ trữ lượng không lớn, nhưng khai thác được. Chậm và ổn định.
- Và chúng tôi định tham gia cổ phần. - Thời kỳ của 40 thợ mỏ đã qua...
...và thời kỳ của những doanh nhân ổn định đã tới.
Phí thông thường của tôi là 20 $ một ngày. Tôi sẽ phải tính với các ông là 40.
- 40 đô la một ngày? - Để làm gì?
Trả cho hai người nữa. Tôi không định đi trong bốn ngày mà không ngủ.
- Vấn đề là - - Tôi có làm được việc đó không?
Tôi không thể trả lời bằng việc nói suông, chỉ trả lời bằng việc làm.
Nếu hai ông muốn nói về việc này, thì cứ trao đổi, và tôi sẽ đọc hợp đồng.
Chúng tôi sẽ đồng ý thôi.
Tôi muốn đọc riêng.
Ông có thể vào trong đó.
Hợp đồng thì ok rồi. Về tôi thì sao? Có nghi ngại gì không?
Nếu không, tôi sẽ ký.
Tôi cho là được thôi.
Ông già kia là Steve Judd? Tôi thấy không giống lắm.
Tôi làm cảnh sát sáu năm với ông già ấy.
Tôi làm phó cho ông ấy hầu hết thời gian. Ông ấy làm phó cho tôi có một lần thôi.
Đừng đánh giá thấp ông ấy.
Tôi chỉ không hình dung ông ấy gây phiền toái, thế thôi.
Tôi hy vọng cậu đúng. Chắc chắn tôi hy vọng thế.
Tôi sẽ nói chuyện với ông ấy. Còn cậu làm ra vẻ bị gây ấn tượng và đừng nói gì nhé.
- Chào ông Westrum. - Xin chào, cưng.
Chào Heck.
- Thôi đi! - Tôi đã làm gì nào?
Làm gì không quan trọng. Đừng làm việc đó ở đây.
- Gặp lại cô một giờ nữa được chứ? - Được.
Không được, vì Heck sẽ không ở đây.
- Sao lại không? - Bởi vì nếu tôi không thể, cậu cũng không.
- Vẫn ghi ghép à? - Ông hiểu tôi. Người có thói quen.
Có người muốn làm quen ông. Cộng sự của tôi, Heck Longtree.
Ông sẽ phổng mũi khi nghe cậu ấy ngưỡng mộ ông thế nào.
- Chào cậu. - Chào ông.
Ngồi đi.
Chứng tỏ mình già à?
Can thiệp vào chuyện tình ái của một thanh niên.
Cậu ấy có những chuyện quan trọng hơn cần nghĩ. Có không?
Ông có không? Có, và tôi cũng có.
Đang cân nhắc vấn đề của ông. Nghĩ là tôi có thể giải quyết một nửa, có thể toàn bộ.
Tôi biết một người đang khao khát tràn trề
đối với một hoạt động nhỏ xưa cũ.
Người nào phải rất khó khăn thì mới muốn liều mạng với 10 đô la một ngày.
Mười đô la một ngày?
Không khó khăn. Chỉ chán thôi.
Bắn giỏi hơn những kẻ quê mùa để kiếm xu. Uống miễn phí làm tôi ngủ.
Cộng sự của tôi cũng cảm thấy thế.
- Phải không? - Vâng.
- Tôi không nghĩ sẽ thuê một cậu bé? - Một cậu bé, ý ông là gì?
Steve, cậu này không kém cạnh đâu.
- Cậu ấy không có nhiều kinh nghiệm. - Ông nhầm rồi.
Cậu ấy theo tôi đã ba năm.
Đẹp đấy.
Nhưng không giữ gìn cẩn thận.
Con trai ngày nay. Không kiêu hãnh. Không tự trọng.
Trơ tráo thì đầy ra, kiên định thì không.
- Hôm nay cậu thắng cuộc thi đó- - Cuộc thi đó thì sao?
Với quãng đường đó, thì không con ngựa nào có thể thắng một con lạc đà.
Ông gọi tôi là lừa đảo à?
Nếu ông ấy không gọi thế, tao sẽ gọi.
Đánh họ đi. Cậu làm tốt lắm. Tốt.
- Ông nghĩ gì, Steve? - Tôi nghĩ anh ấy tuyệt vời.
Cậu ấy sẽ làm được, cậu ấy sẽ làm tốt.
Sao thế, cộng sự? Bệnh thấp khớp phiền nhiễu ông à?
Tôi quen làm việc với não bộ, không phải với lưng.
- Ông nghĩ ông có thể nói với ông ấy về việc đó à? - Cách này hay cách khác.
Tôi thích chia đôi hơn là chia ba.
Nhóc, cậu còn phải học nhiều.
- Xin chào. - Xin chào.
Tôi tên là Joshua Knudsen.
Đây là Gil Westrum và Heck Longtree.
Tên tôi là Judd. Stephen Judd.
- Tôi đã nghe tên này. - Chúng tôi trên đường đến Coarsegold.
Ông có thể cho chúng tôi ở qua đêm không?
Không có phòng trong nhà, nhưng tôi không phản đối các ông ở nhà kho.
Cảm ơn ông. Nếu ông cho chúng tôi vài quả trứng, chúng tôi sẽ vui lòng trả tiền.
Một quả thì cho không. Vì quà của Thượng đế không phải để bán.
- Nhưng mỗi quả còn lại là một đô la. - Một đô la một quả?
Sao những con gà chân ngắn này mà đẻ trứng đắt thế?
Người trẻ khó mà kìm được sự khinh mạn.
Con gái tôi, Elsa.
- Chào cô. - Vui lòng được gặp cô.
- Tôi cũng vậy. - Đi chuẩn bị bữa tối đi.
- Và thay cái váy đó. - Thay váy? Tại sao?
Vì lý do cha đã nói với con. Có nghe cha nói gì không?
- Tôi nghĩ cái váy đó rất đẹp. - Cảm ơn anh.
Hãy đưa ngựa của các ông vào bãi ngựa.
Bữa tối sẽ sẵn sàng một tiếng nữa. Không tính tiền. Quà của Thượng đế -
- Không phải để bán. - Cảm ơn ông.
Nghĩ đến mọi thứ sẽ bị uổng phí đi ở đây.
Như người ta nói, vàng ở chỗ anh tìm thấy nó.
Và nếu nó không phải của anh, thì đừng thèm muốn nó.
Đừng lo, quà của Thượng đế có thể không phải để bán...
...nhưng quà của quỉ thì có bán đấy, nếu ta có thể trả giá.
NHỤC NHÃ ĐI CÙNG VỚI KIÊU NGẠO KHÔN NGOAN LÀ KHIÊM NHƯỜNG
Những lời này rất đúng, Heck.
Thế ư?
- Đúng thế. - Bữa tối đã sẵn sàng.
Các ông.
Lạy Cha ở trên trời, chúng con cảm ơn Người về đồ ăn trên chiếc bàn này.
Hãy dạy chúng con biết ơn lòng tốt của Người...
...bước đi trên con đường của Người
...để chúng con không phải chịu đựng sự nổi giận và sự trừng phạt của Người.
Ô Thượng đế, hãy phù hộ cho chúng con, và cho những vị khách này...
...và hãy tha thứ cho họ về những ham muốn vụ lợi đã đưa họ đến đây.
Amen.
Cảm ơn ông đã cầu nguyện cho chúng tôi, nhưng "những ham muốn vụ lợi" là thế nào?
Các ông đang trên đường đến Coarsegold. Những người đến đó đều vì một lý do.
Buôn bán vàng.
No comments yet. Be the first to leave one.