All About My Mother (Todo Sobre mi Madre)

All About My Mother (Todo Sobre mi Madre)

Todo sobre mi madre

Muat Turun Sari Kata Vietnamese

Maklumat siaran

All About My Mother 1999 1080p BluRay x264 anoXmous - Vietssub
Ulasan oleh quynhchi
Phim được giải Oscar Phim tiếng nước ngoài hay nhất năm 1999

Tag

BluRay
x264
1080
TS
Diterbitkan pada: 2021-01-12
Muat Turun: 61
Masalah Pendengaran: No

Pratonton sari kata Vietnamese

200 baris pertama.

Tôi đi gọi điện.

Trung tâm ghép tạng quốc gia.

Manuela, từ bệnh viện Ramon y Cajal.

Chúng tôi có một người hiến.

Chúng tôi đã làm điện não đồ lần 1. Chúng tôi đã có sự đồng ý của gia đình.

Các dữ liệu ?

Nam giới 35 tuổi.

Nhóm máu?

O dương tính, khoảng 70 ki lô.

Danh sách những người chờ nhận gan.

Phim bắt đầu rồi.

Mẹ đến đây.

''Bóc trần về Eve".

Đổi tên thế này thật kỳ quặc. Phải là " Tất cả về Eve".

''Tất cả về Eve", nghe không hay.

Con đang viết gì đấy?

Không viết gì ạ.

Những Giải thưởng Pulitzer tương lai.

TẤT CẢ VỀ MẸ TÔI

Chỉ có thế! Ăn đi cho béo lên một chút!

phòng khi con phải đứng đường để nuôi mẹ.

Không cần cân nặng, chỉ cần có cái đó to.

Nói với mẹ thế à!

Vì mẹ khơi ra trước.

Mẹ đùa mà.

Thế còn mẹ?

Mẹ thì làm sao?

Mẹ có đi làm gái vì con không?

Mẹ đã làm tất cả vì con rồi.

Ăn đi!

Những kẻ săn chữ ký không phải là con người.

Nhâu nhâu như lũ chó rừng

Đó là những người hâm mộ.

Cô muốn họ ngưỡng mộ cái gì? Những kẻ lưu manh, đần độn.

Những kẻ không bao giờ xem một vở kịch hay bước chân vào một nhà hát.

Có một người có bước chân vào đây.

Tôi đã dẫn cô ấy đến cho chị. Vào đi, Eve.

- Tôi tưởng mọi người đã quên tôi. - Không hề.

Margo, Eve Harrington.

Chị có khỏe không?

Mẹ không muốn làm diễn viên à?

Làm y tá cũng đủ khó rồi.

Con sẽ viết các vai cho mẹ.

Trước kia mẹ đã từng diễn kịch nghiệp dư. Mẹ diễn tốt.

Chắc mẹ còn một bức ảnh.

Con rất muốn xem ảnh đó.

Mẹ sẽ tìm.

Nhìn này, Esteban.

Mẹ đã tìm thấy một bức ảnh.

Bọn mẹ diễn một vở dựa theo truyện của Boris Vian.

Quán cà phê-kịch nghệ cho trí thức.

- Chúc mừng sinh nhật! - Mẹ đã chúc rồi cơ à?

12 giờ rồi, con yêu.

''Âm nhạc cho tắc kè hoa''!

Sao mẹ đoán được?

Mẹ biết con thích Capote.

Đọc con nghe, như khi con còn bé.

Mở đầu.

''Tôi bắt đầu viết khi 8 tuổi.''

Con không phải người duy nhất.

''Tôi đã trói bản thân tôi cả đời vào một người chủ cao quí nhưng khắt khe."

''Khi Trời phú cho chúng ta một năng khiếu, Trời kèm theo một cái roi,"

''chỉ dành riêng cho hình phạt tự đánh bằng roi.''

Như thế làm cho người ta mất hứng thú viết.

Mẹ đừng nghĩ lung tung.

Lời mở đầu thật tuyệt vời.

Sinh nhật con muốn làm gì?

Dự một trong các lớp học chuyên đề của mẹ.

Tại sao?

Con viết một bài về mẹ, để tham gia một cuộc thi.

Con muốn xem mẹ diễn thế nào trong các khóa học về hiến tạng.

Mẹ cần phải hỏi Mamen, là bác sĩ tâm lý điều khiển các chuyên đề.

Vâng, mẹ hỏi ông ấy đi.

Mẹ thấy không thoải mái khi con viết về mẹ.

Chồng chị đã chết.

Không thể như thế.

Chúng tôi vừa thăm anh ấy, anh ấy còn thở.

Người ta đã giải thích điều đó cho chị rồi. Đó là trợ thở.

Có cần phải báo cho người thân không?

Tôi không có người thân.

Chỉ có con trai tôi.

Tôi sẽ thông báo cho nó thế nào đây?

Khi còn sống, chồng chị có nói về hiến tạng không?

Anh ấy có quan tâm đến các vấn đề này không?

Khi còn sống, anh ấy quan tâm đến việc sống.

Nhưng tôi cho là cuộc sống của người khác cũng quan trọng đối với anh ấy.

Tôi không hiểu.

Đồng nghiệp của tôi muốn nói là các tạng của chồng chị

có thể cứu những bệnh nhân khác.

Nhưng chúng tôi cần sự đồng ý của chị.

Các anh có thể ghép tạng cho anh ấy?

Không, ngược lại thì đúng hơn.

Chúng ta chuyển sang phân tích tình huống giả định này.

Cẩn thận khi sang đường đấy.

- Con vừa nghĩ gì? - Không gì ạ, chỉ một ý thôi.

Đưa vé cho ông ấy.

Có chuyện gì? Tôi xấu lắm à?

Không, chị đẹp hơn bao giờ hết.

Đó chắc là người mà chị đang đợi.

Ông không phải là ông Huntleigh,

và chị cũng không phải.

Cần cắt móng tay của chị ấy.

Áo choàng trói, bác sĩ.

Bảo cô ấy bỏ tôi ra, xin ông.

Bỏ chị ấy ra.

Đứng dậy đi.

Dựa vào cánh tay tôi.

Cô Dubois.

Dù ông là ai, tôi luôn tin vào lòng tốt của những người xa lạ.

Việc khó nhất đã xong.

Đừng động vào tôi, đồ khốn!

Cẩn thận điều cô nói đấy.

Stella, lại đây.

Tôi sẽ không đặt chân tới đây nữa!

Không bao giờ!

Con muốn xin chữ ký của Huma Rojo.

Vào thời tiết này ư?

Thì có làm sao?

Nếu bà ấy không ra khỏi xe thì sao?

Đợi một chút. Sinh nhật con mà.

Mùa thu rồi.

Nina Cruz (diễn viên) làm mẹ cảm động nhiều à?

Không phải cô ấy, mà là Stella.

20 năm trước, khi nhóm của mẹ diễn vở này.

Mẹ đóng vai Stella.

Cha con đóng vai Kowalsky.

Mẹ cần phải nói cho con biết hết về cha con,

chứ không phải chỉ mỗi thông tin là ông ấy đã chết.

Không dễ.

Con chắc thế, nếu không thì mẹ đã kể rồi.

Con đã định hỏi mẹ việc đó, coi như một món quà sinh nhật.

- Đó sẽ không phải là một món quà. - Mẹ nhầm rồi.

Đối với con, đó là món quà đẹp nhất.

Thế thì mẹ sẽ kể hết khi về đến nhà.

Làm việc ở nhà hát, còn tệ hơn làm nữ tu.

Cô tưởng không thể say ma túy cả ngày thì có thể là nữ tu à?

Đúng thế.

30, đại lộ Alphonse XII.

Thôi, bỏ việc đó đi.

Con trai tôi!

Ngày mai tôi sẽ 17 tuổi, nhưng trông tôi già hơn.

Những đứa trẻ chỉ sống với mẹ có vẻ đặc biệt

nghiêm nghị hơn những đưa trẻ khác, giống như trí thức hoặc nhà văn.

Tôi, thế là bình thường, tôi là nhà văn.

PHÒNG HỒI SỨC

Lola, từ bệnh viện Ramon y Cajal.

Chúng tôi có một người hiến, ở phòng hồi sức, đã làm não đồ lần thứ nhất.

Chúng tôi chưa nhận được sự đồng ý của người mẹ.

Các dữ liệu.

Đó là con trai của Manuela.

Chị Manuela mà tôi biết ư? Chị điều phối viên?

Vâng. Thật kinh khủng.

Không may...

Điện não đồ khẳng định sự lo ngại của chúng tôi.

Cần phải quyết định, thời gian gấp rút.

Tôi cho phép việc lấy tim...

PHÒNG MỔ

Bệnh viện gọi!

Cần đến đó! Cần gọi!

- Ngay lập tức. Anh bình tĩnh nhé. - Anh bình tĩnh. Gọi đi!

SÂN BAY ALVEDRO. CORUNA

BA TUẦN SAU

Chúng ta ra ngoài phố rồi, anh yêu!

- Chúng ta đã ở bên ngoài! - Như không phải sự thật.

Không thể tin được.

Anh thở vẫn kém như cũ.

- Anh sẽ dễ thở hơn. - Với một trái tim 18 tuổi!

Em sẽ làm cho anh món tẩm bột rán!

Không nên cường điệu.

Hôm qua mẹ cho tôi xem một bức ảnh của mẹ hồi trẻ.

Bức ảnh thiếu một nửa.

Tôi không muốn nói với mẹ,

nhưng đó là nửa thiếu đối với đời tôi.

Em lo lắng quá.

Em nghĩ là chị sẽ không bao giờ gọi.

Chị đã gọi khi đến Madrid.

Ý em là gọi từ Ac-hen-ti-na.

Em đã gọi cho chị cả trăm lần, chắc là ghi số của cô chị sai.

Chị không đi Ac-hen-ti-na. Chị đi Coruna.

Chị đã làm gì ở đó?

Chị đi theo trái tim của con trai chị.

Nhưng ai đã nói cho chị.. Làm thế nào mà chị biết?

Chị đã lục hồ sao để tìm địa chỉ của người nhận.

Lẽ ra chị không nên làm vậy!

Việc đó bị cấm, và nó sẽ làm chị điên. Nhìn em này!

Chị biết. Chị sẽ rời Trung tâm đó và Madrid.

- Em không nói vậy. - Em nghĩ vậy và em có lý.

Chị chưa dỡ va li.

Chị không đủ sức khỏe để đi một mình, chị đang ốm.

Chị phải nghỉ ngơi lấy lại sức khỏe.

Em sẽ ở cùng chị tối nay.

Hãy đến nhà em.

Chị muốn ở một mình.

- Chị hãy biết điều một chút. - Thế nào?

Cách đây 17 năm tôi đã đi hành trình này.

Nhưng theo chiều ngược lại, từ Barcelona đến Madrid.

Tôi cũng chạy trốn, nhưng tôi không đi một mình.

Tôi mang Esteban trong người.

Khi đó tôi chạy trốn cha nó

và bây giờ,

Komen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left