200 baris pertama.
Anh ấy đang nhập định.
Nhưng anh ấy không nghĩ về chuyện cười.
Anh ấy đang sáng tác đoạn thuyết minh mà các bạn đang nghe.
Thuyết phục tôi làm việc này là điều anh ấy chưa bao giờ mơ tới.
Và anh ấy không muốn lãng phí cơ hội đó vào những thứ vớ vẩn.
Bạn đang gọi đến hộp thư thoại của thiên tài hài kịch Dave Chappelle.
Tiếc là hiện giờ, anh ấy không thể hoặc sẽ không nói chuyện với bạn,
nên làm ơn hãy để lại lời nhắn chi tiết.
CHƯƠNG TRÌNH HÀI ĐẶC BIỆT DO NETFLIX SẢN XUẤT
PHÁT SÓNG TRỰC TIẾP TRÊN AUSTIN CITY LIMITS
Vâng.
Cảm ơn.
Cảm ơn rất nhiều.
Cảm ơn.
Các bạn thế nào?
Rất vui được thấy các bạn đến đây tối nay.
Cảm ơn.
Tôi thấy bạn rồi.
Chào, xin mời ngồi. Mọi người ngồi thư giãn thoải mái nào.
Trời ơi. Thật vui khi được quay lại Austin, Texas.
Thật mừng vì hoa văn sọc vuông đã thịnh hành trở lại.
Hầu hết nam giới tôi gặp quanh đây
ăn mặc như đồng tính nữ ở New York, nên thấy thế này rất vui.
Chà! Texas chết tiệt! Nơi này...
khá là hay.
Hay phết đấy.
Đêm trước tôi diễn ở Santa Fe,
và một tên khốn ném vỏ chuối lên chỗ tôi.
Đúng, cảm giác chẳng vui vẻ gì.
Tất nhiên, đó là người da trắng.
Không phải buộc tội người da trắng đâu. Chỉ nói thế thôi, không phân biệt đâu.
Và hắn không chỉ ném vỏ chuối lên chỗ tôi, mà...
hắn còn mưu tính từ trước. Nhìn là biết.
Nhìn là biết. Cái vỏ héo hết rồi. Các bạn biết thế nghĩa là gì không?
Là tên khốn đó đã ăn quả chuối từ lâu rồi.
Hắn để dành cái vỏ cho tôi.
Khán giả ở đó toàn da trắng, nên không khí lập tức trở nên kỳ dị,
và mọi người trông như họ đang xem phim 12 năm nô lệ vậy.
Mặt họ đều như thế này...
Thằng quái nào làm trò đó vậy?
Rồi gã đó bị bắt giữ, điều đó...
Tôi nói, "Vào tù rồi sẽ có người dập nát mông anh.
Anh biết mà, phải không?
Ném vỏ chuối vào Dave Chappelle thì không yên đâu.
Họ sẽ không để anh thoát đâu."
Và báo chí hỏi tôi, "Anh có tuyên bố gì không?"
"Tuyên bố?
Vì một cái vỏ chuối à? Không!
Tôi chả có gì để nói cả."
Gã này trở nên vô cùng nổi tiếng
vì ném vỏ chuối vào tôi.
Hai mươi năm nữa, khi hắn đưa con vào giường ngủ,
và bọn trẻ bảo, "Bố ơi, kể cho con nghe về ngày
bố ném vỏ chuối vào thằng mọi đen ở Santa Fe đi."
"Con yêu, để bố kể con nghe. Thằng da đen đó đáng bị như thế.
Bố thấy tên nó quảng cáo khoảng một tuần trước đó.
Bố nói, 'Chà, nếu mình có thể đến gần để gặp hắn,
mình sẽ ném vỏ chuối vào thằng mọi đó và cho nó biết.'"
Kệ xác vụ Bananagate đi. Tôi còn không...
Tôi còn chả muốn kiện cáo. Chuyện này từng xảy ra rồi.
Không, thật đấy. Nhưng không phải chuối. Tôi sống ở Ohio, được chứ?
Vụ đó xảy ra vào mùa đông vài năm trước. Tôi không biết chuyện đó đáng vỗ tay đấy.
Được rồi.
Đó là lần đầu chuyện như thế xảy ra.
"Ohio?"
Dù sao thì...
tôi sống giữa người da trắng.
Một thị trấn nhỏ ở Ohio.
Lúc đó là mùa đông, tuyết vừa rơi,
nên trên phố có nhiều đống tuyết lớn. Tôi đang đi bộ với chị tôi.
Chị tôi mặc quần áo của người Hồi giáo,
các con chị ấy cũng vậy,
còn tôi thì ăn mặc như Dave Chappelle.
Và chúng tôi đang vừa đi vừa nói chuyện,
rồi một cái xe từ góc đường xông lên, cửa sổ xe kéo xuống,
và ai đó ném một quả cầu tuyết trúng thẳng vào vai tôi.
Tôi hoàn toàn bị bất ngờ. Sao chuyện này lại xảy ra?
Vì tôi da đen? Vì chị tôi người Hồi giáo? Hay vì tôi là Dave Chappelle?
Tôi không biết. Nhưng một lần nữa,
tôi biết vụ này có tính trước.
Vì trong xe có chế độ sưởi thì lấy đâu ra quả cầu tuyết chứ?
Nhưng hắn tính chưa kỹ lắm, thưa quý vị.
Bởi hắn rẽ sang góc đường và bị vướng đèn đỏ.
Hắn bị kẹt xe.
Nên tôi chạy ra đường và tôi gõ vào cửa kính xe hắn.
"Này, tôi nói chuyện với các anh chút nhé?
Ra đây. Tôi chỉ muốn nói chuyện."
Bốn nhóc da trắng trong xe. Chúng nói, "Bình tĩnh nào."
Tôi nói, "Thư giãn đi. Tôi muốn nói chuyện thôi."
Đây là mánh cổ truyền của người da đen.
Thật ra tôi chả muốn nói gì cả. Tôi muốn đánh nhừ tử chúng nó.
Nên...
nếu bạn bị kẹt trên đường,
và một gã da đen nói là chỉ muốn nói chuyện,
đừng mở cửa.
Kể cả khi gã đang cười với bạn.
Chúng nó nói, "Bình tĩnh đi ông anh. Bình tĩnh."
Và một thằng ngồi đằng sau...
Nó vênh váo hơn lũ bạn.
Nó nói, "Chúng mày để đấy! Tao sẽ ra!"
Tôi bắt đầu giật cửa xe nó.
"Để tao giúp mày, tên khốn. Để tao giúp mày ra."
Tôi không để ý kính cửa xe vẫn mở.
Và nó ném một quả cầu tuyết trúng giữa ngực tôi.
Nó nói, "Chết đi, thằng mọi đen!"
Rồi đèn chuyển sang xanh, và chúng nó phóng đi.
Và tôi toét miệng cười đến mang tai.
Tôi quay lại nhìn chị tôi và chị ấy nói, "Ghi được biển số rồi."
Tôi vui như điên,
vì ném tuyết vào người khác chỉ là tội hành hung nhẹ.
Nhưng nếu gọi một người là mọi đen,
đó là tội thù ghét rất nặng.
Tôi và chị nhảy cẫng lên.
"Ta sẽ bắt lũ khốn đó đi tù!"
Tôi không để ý, nhưng khi tôi đôi co với thằng nhãi,
một đám đông người da trắng tập hợp lại, vì thị trấn đó toàn người da trắng.
Tôi lẩm bẩm, "Chết rồi." Cứ tưởng mình sẽ tiêu đời.
Rồi một người da trắng bước lên và nói,
"Tôi không thích hành động đó tí nào.
Thị trấn không ủng hộ hành động này.
Tôi không muốn việc như vậy xảy ra quanh đây."
Và một người da trắng nữa nói, "Đúng! Tôi cũng không thích!"
Một cụ già da trắng bước lên và nói,
"Anh bạn, nếu anh định báo với cảnh sát,
tôi muốn đi trình báo cùng anh."
Tôi nói, "Các vị sẽ làm điều đó vì tôi à?"
Và cả đám đông nói, "Hoan hô!" Tôi nói, "Đi nào, mọi người!"
Tôi như Malcolm X đi gặp Đạo hữu Johnson, dẫn theo một đoàn da trắng.
Không hình dung nổi. Một giờ sau, chúng tôi đang ngồi ở đồn cảnh sát,
một cảnh sát đi vào và nói, "Chà, anh Chappelle,
mười sáu bản trình báo giống hệt nhau.
Chúng tôi đã kiểm tra. Hai chàng trai trẻ đi xe của mẹ chúng.
Chúng tôi bắt được cả bốn nghi phạm và bà mẹ đang ở đây.
Tùy anh đấy.
Anh muốn làm gì cũng được.
Nếu anh kiện, chúng tôi sẽ triển khai.
Anh Chappelle, anh không sao chứ?"
"Xin lỗi, sĩ quan. Tôi hơi bối rối.
Tôi chưa từng...
ở vào hoàn cảnh có thể quyết định số phận của lũ trẻ da trắng bao giờ.
Nhưng...
việc này rất hệ trọng.
Và tôi không quyết định được."
Tôi thấy một phụ nữ đi tới đi lui ngoài hành lang,
tôi nói, "Đó có phải..." Anh ta nói, "Đúng, là người mẹ."
"Tôi gặp bà ấy trước khi quyết định được không?"
Rồi bà mẹ đi vào, bà ấy nhận ra tôi,
và bà ấy òa khóc.
"Chúa ơi. Không. Tôi không muốn nó phải vào tù.
Tôi rất xin lỗi. Tôi không dạy nó làm thế.
Chúng tôi thích anh và sự hài hước của anh."
Tôi nói, "Thưa bà, làm ơn... Được rồi, nghe này.
Tôi cũng không muốn con bà phải đi tù.
Nhưng điều nó làm với tôi rất tệ hại.
Nên ta có thể làm gì, trừ việc đi tù ra,
để nó nhận ra là mình đã sai không?"
Bà ấy nói, "Tôi không biết. Anh có ý tưởng gì không?"
"Thưa bà, tôi chưa từng ở tình thế này.
Bà biết ta có thể làm gì không?
Tôi không biết đòi hỏi có quá đáng không.
Nhưng liệu bà...bà có thể...
thổi kèn cho tôi một chút nhé. Chỉ chút xíu thôi.
Tôi sẽ không xuất đâu.
Tôi chỉ cần bà làm vừa đủ để nói với thằng bé bà đã làm."
Tôi đùa thôi.
Tôi đùa thôi. Tôi sẽ không làm điều đó với mẹ của ai cả.
Mẹ của con tôi thì có thể, nhưng chỉ thế thôi.
Dịch Ebola lan đến Texas. Ebola ghé thăm.
Giết một người ở Dallas. Chỉ năm ngày, một người chảy máu đến chết.
Điều gì xảy ra với người anh em ở Dallas nhỉ?
Chúng ta đều hỏi nhau, "Huyết thanh bí mật ở đâu?"
Tôi nhớ khi dịch Ebola mới bùng phát,
có hai bác sĩ người Mỹ bị bệnh ở châu Phi.
Ta đưa họ qua chuyên cơ đến Atlanta, vào Trung tâm Phòng chống Dịch bệnh CDC.
Tôi không biết CDC nhận bệnh nhân đấy.
Nghe nói, ở đó họ được cho dùng
một thứ được tờ The New York Times gọi là huyết thanh bí mật.
Tôi không biết trong đó có gì. Bí mật như công thức của Đại tá Sanders.
Nhưng hai người đó đều qua khỏi.
Những bác sĩ đó, ơn Chúa, đều mạnh khỏe.
Tối nay họ đang ở cửa hàng Whole Foods ở đâu đó,
chạm vào rau quả, đi dạo.
Mọi chuyện đều ổn.
"Chào Frank. Khỏe chứ?"
"Anh không biết à? Tuần trước tôi bị Ebola.
Nhưng giờ tôi ổn rồi.
Tôi bị chảy máu mắt và hậu môn, nên tôi được chăm sóc,
nhưng tôi ổn rồi."
Chuyện gì xảy ra với người anh em ở Dallas?
Họ xoa thuốc Vicks lên ngực anh ấy. "Chúc may mắn, anh bạn nhỏ."
Tôi biết anh ấy không qua khỏi.
Tôi nhớ mà.
Buồn thật.
Tôi đọc trên tờ The New York Times,
họ nói Ebola là bệnh AIDS mới.
Đáng kinh ngạc nhỉ?
Thế mà tôi còn đang nghĩ bệnh AIDS cũ vẫn sống ổn cơ đấy,
thế mà họ đã có bệnh AIDS mới rồi.
Chẳng phải đáng kinh ngạc lắm sao?
Có kỳ quặc không khi một dịch bệnh bắt đầu từ năm 1980,
No comments yet. Be the first to leave one.