200 baris pertama.
Khoảng năm 1949 đến năm 1953
Hai triệu người tị nạn từ Trung Quốc vào Hồng Kông
Khiến dân số Hong Kong tăng lên nhanh chóng
Cho nên năm 1953
Chính phủ Trung Quốc và Hồng Kông đã có hiệp ước
Quyết định phong tỏa các lối vào
Kể từ đó, cư dân hai nơi không được tự do đi lại
Năm 1953
Anh bạn à, xin hỏi Lâm Triều Sanh ở đâu?
Đằng kia
Ở đó? Cảm ơn!
Bệnh hoạn tối ngày, đêm nào cũng la um sùm. Dọn đi cho rồi!
Chết 1 người nữa! Đưa anh ta đi.
Triều Sanh!
Triều Sanh!
Lại chết thêm 1 người nữa!
Thằng nhỏ này là con của hắn! Dẫn nó đi luôn đi.
Cho thêm bao nữa!
Hay quá, hay quá...!
Đồ mắc dịch, muốn chết hả!
Người ta một bao còn mày ba bao.
Hãy cẩn thận!
Cuộc đua đã bắt đầu!
Sẵn sàng! Đi ngay!
Số 1 đang dẫn đầu. Tiếp theo là số 6
Từ khán đài lớn
dẫn đầu là con số 1, số 4 theo sau...
Dẫn đầu là con số 1, tiếp theo là con số 6... Tiếp theo là con số 4
Số 6, 1, 4, bây giờ là 4, 6, 1
Kết quả vòng thứ 4 con số 4 về nhất và con số 6 về nhì
Anh hai về nhà ăn cơm đi
Quốc à, anh đã phát tài rồi mua hai trăm mấy
trúng 7,90, tổng cộng ăn được 1.500
Em chuẩn bị bữa tối rồi!
Im đi, hôm nay đang hên, cược thêm vài chặng nữa
Đặt cược vài cuộc đua nữa!
Đừng có chơi nữa mà!
Được rồi, em về trước đi chút nữa anh về
Nhớ về sớm đó!
Nếu không ba biết được anh đến đây cờ bạc đó.
Được rồi!
Chung tiền đi! Còn xem cái gì?
Vé của anh đó!
Tấm vé không ổn sao?
Bốn mắt à, mắt kiếng của ông mới không ổn đó
Mai mua mắt kiếng mới đi!
Tính gạt tôi, dám sửa vé hả?
Đừng có nói bậy
Quốc à, giúp anh mau!
Đi thôi!
Sao vậy?
Trả tiền cho trái cây của tôi đi!
Anh hai em đây nè!
Chú Cao có chuyện muốn nói với tụi bay!
Trước sau anh thiếu nợ tôi 1.240 đồng
đã mấy tháng rồi không trả.
Hôm nay còn dám sửa vé nữa hả!
Anh biết không anh Tế của chúng tôi có các quy củ
Sửa vé là bị chặt ngón tay
Tôi có một đề nghị, tôi thề!
Từ nay tôi sẽ không đến chỗ anh Tế gây chuyện nữa
Bỏ qua lần này nghe
Tôi có chuyện muốn nói!
Nói đi!
Chú Cao, ông già chúng tôi là cu li
Gần đây bị nội thương bị xuất huyết mấy lần rồi!
Muốn cứu mạng ông ấy nên chúng tôi nợ nần chồng chất!
Gần đây cả chị họ cũng phải ra làm điếm!
Lần này anh Hai làm vậy cũng là vì ông già của tôi!
Có chuyện này sao?
Tôi thấy anh tuy ngu ngốc nhưng có đạo nghĩa!
Ngồi xuống đi!
Anh nợ tiền cờ bạc chúng tôi 1.240 đồng!
Đập bể đồ đền 2.000 đồng
Tiền thuốc men của anh em chúng tôi là 3.000 đồng
Thêm 3.000 đồng để đãi tiệc xin lỗi, tổng cộng là 9.240 đồng
Cho anh mười ngày phải trả xong món nợ này
Tôi sẽ trả. Tôi nhất định trả!
Nhìn tướng của anh tôi nghĩ đã thua hết tiền rồi!
Ngày mai là Đông Chí rồi cầm 200 về
mà ăn tết với ông già đi
Cảm ơn chú Cao!
Chào.
Chị Châu, hôm nay sao về sớm vậy?
Hôm nay có ông khách bao hết cả tổ gái đi ăn cơm Tây.
Đoán coi người khách này là ai?
Là ai vậy?
Là anh Tế đó!
Anh Tế?
Lý Văn Tế hả?
Đúng vậy.
Vậy thì phát tài rồi!
Tại sao lại về sớm làm gì?
Sao không ở lại thêm một lát?
Không, anh Tế đang có bạn. Có ông người Thái rất mập, ông ấy muốn em!
Bắt em tối nay phải đến ở với ổng.
May là có anh Tế.
Anh ấy nói tối nay ai về ăn Tết thì có thể về trước!
Cho nên cháu mới đi...
Thật tội nghiệp cho cháu quá!
Anh Tế tặng cho chị hả?
Không phải, quán ăn tặng!
À phải, anh có người bạn thiếu nợ cờ bạc anh Tế!
Em hỏi xem anh Tế có thể thông cảm giùm không?
Đúng vậy
Hôm nay nói chuyện với người ta mới có vài câu!
Không biết anh ấy có nhận ra em không? Sao mà nói với người ta được.
Dũng, người thiếu nợ sòng bạc là con hả?
Không phải. Con đã nói cai cờ bạc rồi.
Quốc, đến chặt con ngỗng đem ra đi!
Cái vụ đó ra sao?
Người ta là tập đoàn buôn lậu chúng ta liều mạng như vậy nguy hiểm lắm
Quốc à em không nghĩ cho anh cũng phải nghĩ đến ba và con Châu chứ!
Các anh coi chừng nghe!
Bọn này có súng đó
Thực ra không đi với hai anh tôi cũng không yên đâu
Nhưng họ sẽ nhận ra tôi!
Nếu ông chủ biết tôi chơi ổng, nhất định tôi sẽ bỏ mạng.
Bây giờ tôi đã gặp hai anh cũng phải cẩn thận lắm đó.
Dân ơi!
Ông chủ tìm anh đó!
Thưa ông... Thưa ông, tôi đâu có làm biếng!
Ngồi ở đây làm gì?
Cấu kết với hai thằng này định cướp tiền của ông chủ hả?
Anh Xà... đang nói đùa phải không?
Dĩ nhiên là nói chơi rồi, tưởng anh to gan lắm sao!
Phải rồi anh to gan lắm Sở dĩ đặt tên to gan là vì anh nhát gan thôi!
Hễ mà khẩn trương lại nói cà lăm
Làm sao làm chuyện lớn được?
Anh Xà, ăn đi. Đừng khách sáo!
Tôi đãi đấy!
Ăn đi. Cái đó là vỏ đấy. Coi anh kìa!
Tôi thích hút luôn nước.
Thưa ông! Để tôi được rồi!
Tôi xin lỗi!
Tôi xin lỗi
Anh đang làm gì vậy?
Nhóc con, dám lấy va li của tôi!
Va li này là của tôi! Cái này mới là của ông!
Cu li nói đi, giữa tôi và thằng nhóc này
ai mới là người có cái vali đẹp hả?
Tôi làm cu li, đâu phải thầy bói!
Nhưng tôi thấy rõ ràng cái này là của ông
Đừng có la, đội bắt buôn lậu tới rồi
Chịu khó chút nhe!
Đứng im! Bỏ va li xuống!
Tôi đang cầm cây súng.
Liệu hồn đi, cả đám anh em của tôi đang theo dõi anh!
Vô dụng thôi, không nhanh bằng súng của tôi đâu
Chỗ này đông người. Anh không dám nổ súng đâu!
Cứ thử đi!
Nếu anh dám đi bước thứ 4, tôi bắn anh ngay
Tôi sẽ không tin!
Anh nói bước thứ 4 mới nổ súng, chưa gì đã bắn ở bước thứ 3 rồi.
Sao không giữ lời hứa?
Thằng mập kia. Đứng yên!
Tôi có hai cây súng đang chĩa vào ông
Cất súng đi nếu không tôi sẽ bắn nát mông ông
Cất súng đi!
Này anh bạn, tôi đã cất súng rồi mà!
Anh phải giữ lời chứ!
Lần này anh chị du lịch định đi máy bay hay thuyền vậy?
Tất nhiên, chúng tôi sẽ đi máy bay!
Phải đi máy bay chứ! Thời đại nguyên tử mà.
Đi máy bay dẽ bị tai nạn lắm!
Bác nói đi máy bay dễ bị nhào lộn.
Người ta cố tình đấy,
cũng như nguyên lý của Thái Cực
Máy bay bay cao như vậy đâu có chỗ nào dựa vào
Đúng!
rồi gió cứ thổi ngay mặt của mình!
Thì người phi công, phải nhào lộn để tránh sức gió...
Đâu có sao, có dây an toàn trên máy bay
Như vậy mới được thăng bằng
Như vậy khi ăn cơm mà máy bay nhào lộn
thì thức ăn sẽ bay khắp nơi!
Khờ quá, người ta có máy móc biết chừng nào có gió chừng nào không.
Không có gió thì bưng ra cho mình ăn.
Em muốn ăn gì thì phải đặt trước?
Ba tôi muốn ăn đồ Triều Châu
Có chuyện gì vậy? Đi du lịch hả?
Phi Luật Tân! Singapore! Thái Lan!
Anh béo...
Đằng kia!
Nhanh lên...!
Anh mập không sao chứ?
Coi chừng tụi nó có súng!
Rượt theo, bắt lấy chúng!
Ôi không!
Quốc à, cứu tôi với!
Quốc ơi, cứu tôi với!
Quốc!
Thả chị ấy ra, không dính gì đến chị ấy!
Các anh muốn bắt tôi mà!
Thả chị ấy ra!
Đi
Quốc ơi, đừng đi với anh ta!
Quốc
Châu, có chuyện gì vậy?
Em bị thương như vậy, bây giờ còn lo đi gặp anh Tế
No comments yet. Be the first to leave one.