180 baris pertama.
Hãy tổ chức một yến tiệc nữa.
Hãy làm lại và lại lần nữa,
mãi mãi không đổi thay.
Cho dù bây giờ cậu thấy cô đơn và buồn bã,
mọi người đều đang đợi cậu,
ở phía bên kia lời hứa đó.
Đó là quá khứ xa xôi.
Ký ức đầu tiên mà mọi người đã quên.
Lời hứa đầu tiên.
Đã vào giữa tháng Chín,
nhưng có vẻ sẽ là một ngày nóng nực nữa!
Trông nhà khi con đi mẹ nhé?
Con đi đây!
Hôm nay mình có nhiều thời gian mà, sao không đi xem quanh nhỉ?
Cảnh đẹp quá!
Phát hiện mới!
Có một ngôi nhà ở đây.
Dễ thương quá!
Ồ, thật là lạ.
Một cô gái trẻ ở nơi thế này ư?
Chào buổi sáng! Em xin lỗi vì đã vào mà không xin phép!
Mời vào.
Dù anh không nghĩ ở đây có gì thú vị với thanh niên.
Không, không hề ạ!
Những bức tượng con giáp Trung Quốc này thật đáng yêu!
Anh cũng thích mấy thứ này.
Mặc dù như mong đợi, em không thấy Mèo trong này…
Mèo?
Ồ, ý em là con mèo trong truyện dân gian về các con giáp?
Vâng ạ!
Mẹ em thường kể cho em câu chuyện đó.
Ngày xửa ngày xưa,
ông trời bảo các con vật rằng:
"Ta mời tất cả các ngươi đến bữa tiệc tổ chức ngày mai."
Nhưng Tý, một kẻ nghịch ngợm, đã nói dối người hàng xóm Mèo,
đã nói rằng bữa tiệc tổ chức ngày kia.
Ngày tổ chức tiệc, Tý cưỡi trên lưng Sửu,
và nhảy thẳng xuống sảnh tiệc.
Sau cậu ta là Dần, Sửu, và tất cả những người khác,
và bữa tiệc được tổ chức vui vẻ đến bình minh.
Ngoại trừ Mèo, người đã bị lừa.
Sao con lại khóc, Tohru?
Mèo tội nghiệp quá!
Con đã quyết định rồi!
Con sẽ từ bỏ làm Tuất, và trở thành Mèo!
Ý CÔ BÉ LÀ MUỐN ĐỔI NĂM SINH TỪ TUẤT THÀNH MÈO
Thật sao?
Không biết cậu ta sẽ thế nào nếu nghe thấy nhỉ.
- Cái gì ạ? - Vậy, em sinh năm Tuất à?
Anh thấy ta giống nhau đấy.
Anh cũng là Tuất....
nữa đấy.
Thôi đủ rồi đấy.
Cậu không sao chứ, Honda?
Anh họ tớ có làm gì kỳ cục không?
- S-Soma! Chào buổi sáng! - Em có mang từ điển không đấy?
Em có mang vài cái rồi.
Chào buổi sáng.
Ồ, hai người quen nhau sao?
Cậu ấy là bạn học của em, Honda.
Em là Tohru Honda ạ, rất vui được gặp anh!
Ồ. Anh là Shigure Soma, anh họ của Yuki.
Nhắc mới nhớ, sao cậu lại ở đây?
Ồ, nhà tớ ở gần đây, nên…
Gần đây? Thú vị nhỉ...
Vậy tớ đi đây!
- Honda. - Vâng?
Vì cậu đã ở đây rồi thì hãy đi học cùng nhau.
Hả?
Honda, chuyện đó là sao?
Chà...
Để chúng tôi tự giới thiệu.
Tôi là đại diện năm hai của Hoàng tử Yuki, Motoko Minagawa!
"Hoàng tử Yuki"?
Luật chính của Hoàng tử:
không bao giờ được lấy cắp đồ cá nhân của hoàng tử!
Không bao giờ vào nhà hoàng tử!
Chỉ nói chuyện với cậu ấy khi có người khác!
Hoàng tử Yuki.
Câu lạc bộ dành cho việc ca ngợi, yêu thương và bảo vệ
vị hoàng tử đã có mặt ở trường chúng ta.
Honda!
Cạu dám công khai chống lại câu lạc bộ khắt khe này!
Giờ, về lý do cậu đến trường với Yuki.
Thật đáng sợ…
Giải thích đi, ngay!
Đó chỉ là trùng hợp thôi...
Đúng rồi.
Yuki Soma vô cùng đẹp trai được xem là hoàng tử của trường,
dù cậu ấy mới là năm nhất.
Trả lời "chỉ là trùng hợp" không giải thích được gì!
Đúng rồi!
Đừng tự mãn quá!
Này.
Kiếm cớ gây chuyện thế đủ rồi đấy, nhé?
Gì đấy? Các cậu luôn nghĩ đe dọa sẽ giải quyết mọi thứ!
Tôi sẽ bắt cậu...
bằng sóng của tôi.
Cảm ơn đã cứu tớ, Uo, Hana.
Thật tội nghiệp! Thật kinh khủng.
Hanajima, đừng gửi sóng đi thật.
NẤU ĂN TẠI GIA
Dù sao thì,
cũng khá lạ khi cậu đến trường với hoàng tử.
Ừ, tớ đã rất lo lắng.
Soma quá đẹp.
Tớ...
Tớ cảm nhận được một số sóng lạ từ anh ta.
Đây rồi, "báo cáo sóng" của Hanajima.
"Lạ" à?
Tớ không chắc nữa.
Nhưng cậu ta rất bí ẩn.
Khi một cô năm hai cố ôm cậu ấy sau khi tỏ tình…
Yuki!
Cậu ta sợ và đẩy cô ấy đi.
Tớ đã không biết đấy. Sao cậu ta lại làm thế chứ?
Này, ba người kia! Tay làm, không phải miệng nói!
Cái gì?
Bọn em đã xong rồi, đồ ngốc!
Đừng tự hào! Cô biết đây đều là Honda làm!
Cơm cũng được nấu rồi ạ.
Không thể tin nổi.
Được rồi, tớ sẽ đi mua sắm với Hanajima sau giờ học. Cậu đi chứ?
Hôm nay tớ phải làm thêm rồi.
Thật là khó khăn.
Cậu đã hứa sẽ tự trả học phí, đúng không?
Nhưng nếu chỉ vì học phí của cậu,
cậu cũng không cần làm việc hàng ngày mà nhỉ?
- Đây, một phần cơm lớn. - Cảm ơn cậu.
Nhưng tớ muốn sống một mình sau khi tốt nghiệp.
Đó là lý do tớ phải tiết kiệm từ giờ!
Cảm động đấy! Ăn đi Tohru, cậu phải tăng sức mạnh lên!
Tất nhiên rồi!
Là Tohru đã làm mọi thứ.
Cậu vẫn sống ở nhà ông bà đúng không?
Ừ!
Họ đối xử với cậu ổn chứ?
Đừng nói là họ lấy hết lương của cậu nhé!
Ngon quá.
Mình không thể nói ra. Nếu họ phát hiện mình đang sống trong lều...
Cô ấy có thể xông vào nhà ông mình bằng xe máy.
Soma.
Cảm ơn cậu vì sáng nay.
Tôi cũng cảm ơn cậu. Xin lỗi vì Shigure đã làm phiền cậu.
Ôi, không đời nào! Anh ấy rất tốt mà.
Anh ấy còn cho tớ xem các tượng con giáp nữa.
À, chuyện về việc cậu muốn sinh vào năm Mèo?
Tớ chỉ là một đứa trẻ kỳ lạ thôi.
Mèo ngốc lắm.
- Chúng cũng rất xấu xa. - Hả?
Cậu biết không?
Có thể lần ra nguồn gốc con giáp trong chu kỳ lục tuần.
Chúng được dùng làm chữ số và đồng hồ,
và sau đó, kết hợp với âm-dương và các mối quan hệ nguyên tố,
chúng trở thành công cụ để bói toán.
Không có cơ hội nào cho Mèo để được đưa vào ngay từ đầu.
Nhưng tớ...
Tớ nghĩ như thế là tốt nhất.
Có gì tốt khi làm các con giáp chứ?
Lũ mèo thật ngu ngốc.
Vậy có nghĩa là…
Cậu ghét mèo?
Ôi, tớ xin lỗi! Tớ phải đi làm đây!
- Honda. - Ừ?
Trông cậu hơi xanh xao.
Ở ngoài này vẫn nóng.
Cậu nên để ý sức khỏe thêm chút nữa.
Khi mình ba tuổi, bố mất vì một căn bệnh.
Từ đó, mẹ đã làm việc chăm chỉ,
và luôn ủng hộ mình.
Tohru! Hôm nay mẹ muốn ăn Sukiyaki!
Sukiyaki!
Mẹ, người luôn bảo vệ mình.
Bà ấy luôn tràn đầy năng lượng và vui vẻ.
Mình không bao giờ nghĩ rằng bà...
sẽ chết trong tai nạn xe hơi.
Họ cãi nhau về việc ai nên nhận nuôi mình,
nhưng cuối cùng, họ quyết định mình sẽ đến chỗ ông.
Để không là gánh nặng với ông, người đang sống với lương hưu,
mình đã hứa sẽ tự trả tiền học phí và chi phí sinh hoạt.
No comments yet. Be the first to leave one.