200 baris pertama.
Cuộc gặp gỡ của chúng tôi đúng là tệ nhất.
Ối, đã giờ này rồi sao? Trễ giờ sinh hoạt câu lạc bộ mất!
Ui da...
Oái, rác vương vãi khắp nơi rồi...
Ê này, cậu đang làm trò gì vậy?
Ấy, tôi xin lỗi!
Tôi đang vội lắm nên cậu tự dọn lại cho sạch đi!
Vẻ mặt đó là sao hả?
Ấy... ưm...
Nói rõ ràng xem nào!
Thì là...
Quần lót...
Đi ăn gì không?
- Cậu toàn ăn là ăn thôi. - Đứng lại!
Vụ gì kia?
Hả, sao vậy?
- Tôi xin lỗi! - Thấy rồi phải không?
Không có! Không thấy gì hết!
Ai mà thấy quần lót gấu trúc đâu!
Thấy kìa!
Hơ?
Hina-chan sao vậy?
Ủa? Koyuki-kun cũng ở đây à?
Enomoto-san...
Nacchan quen tên này à?
Bạn cùng lớp của chị đó.
Bạn cùng lớp?
Ừm, bạn cùng lớp Ayase Koyuki-kun.
Vậy tức là...
Em xin lỗi!
Em không biết anh lớn hơn một lớp.
Anh xin lỗi mới phải.
Anh sẽ giúp em dọn rác cho.
Cuộc gặp gỡ của chúng tôi đúng là tệ nhất.
Nhưng...
Tôi đã nhận ra...
(Một lúc nào đó, mình sẽ rơi vào lưới tình với anh ấy)
Nhỏ tuổi hơn thì không được sao ạ?
Anh thích cô gái tóc dài hơn sao?
Em ứng tuyển làm bạn gái của anh thì thế nào ạ?
Anh à, em rất...
...yêu anh!
Nào là thi chuyển cấp với động cơ không chính đáng
Rồi lại còn thả thính nữa
Anh mau nhận ra đi, ngốc này!
Bỏ qua cho em vì đã sắp đặt như vô tình chạm mặt anh nhé.
Mỗi ngày, em đều mai phục ở đây để nói lời chào với anh
Em biết chúng ta không xứng đôi với nhau
Thế nhưng em vẫn đến gần anh hơn
Và rồi cảm xúc của em ngày một dâng trào hơn
Ngày mai phải cố gắng hơn thôi
Nhỏ tuổi hơn thì không được sao ạ?
Anh xấu hổ chăng?
Người mà em yêu, sinh trước em một chút
Đã biết yêu trước em mất rồi
Nếu như em có thể đẩy nhanh thời gian của mình hơn
Thì em đã có thể ngồi gần anh hơn một chút
Thì em đã trở thành người yêu của anh
Tại sao lại không phải như thế chứ?
Đối với cô gái đang yêu như em đây
Khoảng cách tuổi tác nào có liên quan gì
Mong anh hãy nhận ra đi
Em xin phép dùng bữa ạ!
Em vẫn mặc cái áo khoác có mũ đó hả?
Tại cái áo này thoải mái lắm!
Anh cũng thích cái áo đó lắm...
A, Onii-chan cho em miếng nha!
Cũng được.
Em yêu Onii-chan lắm!
Cô ngốc này, không ăn nhanh lên là trễ giờ tập buổi sáng đó!
Vâng!
Nay cũng tập sáng hả? Sớm ghê.
Do Natsuki dậy trễ thì có!
Thằng ngốc như em mà cũng dậy sớm được, giỏi ghê.
Ừm, bé khỏe bé ngoan!
Ồn quá!
Em đi đây!
Đi cẩn thận nhé!
Em đi học ạ!
Ặc, sao lại gặp Kotarou ở đây chứ?
Hả?
Dĩ nhiên là đi tập sáng rồi, nhìn mà không biết hả?
Trời ạ, hỏng hết cả buổi sáng thanh bình rồi.
Câu đó tớ nói mới đúng.
Vừa nhìn mặt người ta đã "Ặc" là có ý gì chứ?
Không nói được câu chào buổi sáng...
Đi trước đây!
Ê này! Nghe người ta nói hết câu đi chứ!
Hẹn gặp lại!
Đừng tưởng có thể chạy thoát khỏi át chủ bài của câu lạc bộ bóng đá nhá!
Đợi mà xem, đôi chân được rèn luyện trong môn chạy vượt rào này cũng không phải để trưng đâu!
Rút về đi!
Bên này!
Kotarou!
Dứt điểm đẹp!
Đúng là tuổi trẻ.
Mới sáng ra mà đã hăng hái thế rồi!
Thì tại năm nhất chỉ được đá trong buổi tập sáng thôi mà.
Im đi!
Dù lần gặp mặt đầu tiên tệ hại đến thế, vậy mà...
Tiếp theo là tiết gì ấy nhỉ?
Tiết âm nhạc.
Setoguchi-san, chào buổi sáng.
C-Chào anh.
Từ dạo đó, cứ hễ gặp nhau là anh ấy lại chào hỏi mình.
Anh Koyuki...
Có ai dưới đó hả?
C-Có ai đâu.
Anh ta là Ayase Koyuki phải không?
Kotarou biết anh ấy hả?
Bạn cùng sở thích với Natsuki thì phải, tớ cũng không rõ.
Bị vấp rồi kìa.
Người gì lạ ghê.
Enomoto, bộ Setoguchi thích cái anh tên Ayase hả?
Hả?
Làm gì có chuyện cậu ấy thích một tên đàn bà như vậy!
Thế hả?
Ai mà biết!
Anh Koyuki...
Setoguchi-san!
Anh Ayase!
Mỗi ngày anh đều vất vả quá nhỉ!
Ưm... Em là ai vậy?
Em là Takamizawa Arisa ạ!
Takamizawa-san à...
Vâng!
Hân hạnh làm quen.
Mong anh giúp đỡ ạ!
Takamizawa-san...
Setoguchi...
Anh Koyuki!
Ơ...
Setogu...
Anh Koyuki!
Ơ!
Seto...
Yuki-chan! Cần em chăm sóc vườn hoa phụ không?
Ấy không...
Em muốn giúp một tay!
Qua bên này đi!
Ơ...
Cậu ta bị gì vậy chứ?
Tự nhiên lại bám dính lấy anh Koyuki như vậy!
Hina nè, trận đấu sắp tới...
Tớ sẽ được ra sân nên...
Nếu được thì... cậu đến xem...
Tức chết đi được!
Đau quá!
Làm trò gì vậy hả?
Này! Hina!
Hina...
Trời ạ!
Hơ, tại sao mình lại thấy bức bối thế này chứ?
Setoguchi-san!
Có phải mình để ý đến anh ấy hay gì đâu chứ...
Để ý ư?
K-Không phải đâu!
Cái người không đáng tin ấy làm sao là tình đầu của mình được!
Người yêu lí tưởng của mình phải cao và nam tính hơn,
đặc biệt là đáng tin cậy!
Phải! Một người giống Onii-chan ấy!
Nhưng...
Mỗi lần chạm mắt nhau, anh ấy lại nở nụ cười dịu dàng với mình.
Nụ cười ấy... thật bất công...
Setoguchi-san chuẩn bị đi tập câu lạc bộ hả em?
Tại sao chứ?
Chỉ chạm mắt nhau thôi mà!
Nếu lại chạm mắt nhau...
Nếu lại chạm mắt anh ấy thêm mấy lần nữa...
Không chịu đâu!
Mình không muốn thừa nhận!
Setoguchi-san!
Em sao vậy?
Em ổn chứ?
Thấy chưa?
Mình không muốn thừa nhận vậy mà...
Anh ấy hoàn toàn khác với lí tưởng của mình vậy mà...
Được gặp anh ấy, mình rất vui.
Mình...
Đối với anh ấy...
Anh Koyuki...
Tốt nghiệp rồi buồn quá.
Tớ không muốn xa các cậu đâu.
Mỗi đứa một trường khác nhau mất rồi.
Nhưng chúng ta sẽ mãi mãi là bạn.
Ừm!
Nhất định phải gặp lại nhau nhé!
Ừm!
Anh Koyuki...
Setoguchi-san!
Anh Koyuki vào trường cấp ba nào vậy ạ?
Cao trung Sakuragaoka đó em.
Sakuragaoka...
S-Setoguchi-san?
Setoguchi-san! Ưm...
Thôi mà Hina, đừng khóc nữa.
Để tớ chụp hình cho cậu nha.
Nhé?
Nào! Cười lên đi!
Kotarou!
No comments yet. Be the first to leave one.