200 baris pertama.
Đường.
Đường.
Đường, bơ.
Đường, bơ.
Đường, bơ.
Bột, đường.
Bơ, đường.
Tay tôi nhịp nhàng bắt lấy những món mà tôi cần.
Và rồi tôi lấy đường và bơ từ trên kệ xuống.
Thêm bột vào để bắt đầu làm món mà tôi mong muốn.
Rồi tôi gạt phăng công thức cứng nhắc đi.
Và nướng bánh bằng cả con tim mình.
Đường trắng.
Và bơ lạt.
Và bột mì.
Và mẹ tôi.
Bên trong là gì vậy?
Ai cũng muốn biết bên trong bánh có những gì.
Và tôi luôn trả lời họ nhưng...
Không từ ngữ nào tả xiết cảm giác ấy.
Bạn muốn biết bên trong có gì ư?
Câu hỏi đơn giản thôi mà, vậy thì câu trả lời là gì?
Cả cuộc đời tôi ở trong này đó.
Bên trong có gì?
Ở trong căn bếp này nướng bánh.
Bên trong có gì?
Tôi đang làm cái mớ hỗn độn gì thế này?
Jenna!
Món bánh đặc biệt hôm nay là gì?
Bánh nướng nhân thịt xông khói vãi cứt.
Vãi cứt?
Việt quất! Xin lỗi, Cal.
Ngày mới bắt đầu như mọi ngày.
Lại một bản sao y đúc của một ngày quen thuộc.
Mỗi ngày cứ trôi đi, ngày này qua ngày khác.
Ngày nào cũng như vậy.
Pha cà phê đủ mạnh để nhai như kẹo ấy.
Tôi cũng không rõ ao ước của tôi là thế nào.
Nhưng giờ cũng không rảnh để nghĩ xa vời thế nữa.
Chúng tôi bận tối tăm mặt mũi.
Quá nhiều thứ để làm.
Làm những việc mà chúng tôi vẫn luôn làm.
Mở cửa quán.
Chào đón ngày mới.
Vừa rót trà vừa chào hỏi.
Xin chào, khỏe chứ?
Quan sát xung quanh.
Không thấy gì mới mẻ.
Mỗi ngày như mọi ngày.
Xin chào, quý khách khỏe chứ?
Cảm ơn quý khách.
Hẹn gặp lại!
Có những thứ bất di bất dịch.
Không bao giờ thay đổi.
Tôi cũng không muốn gọi nơi đây là kết thúc viên mãn.
Nhưng tôi đã trải qua nhiều nơi.
Và vừa quay lại nơi đây.
Thị trấn này nhỏ bé không có gì nhiều.
Nhưng đôi khi nhà là nơi định mệnh đưa đẩy ta về.
Lên món!
Lên món ăn là cách mà ngày mới của tôi bắt đầu.
Mọi thứ đều đúng nơi đúng lúc.
Tôi thích cái cách mà hầu như mọi ngày
Đều y xì y đúc nhau.
Lên món!
Nhìn đồng hồ, tíc tíc tắc.
Đừng dừng tay. Phục vụ với nụ cười.
Nhanh tay lên. Đổ đầy cốc cà phê đi.
Và thi thoảng...
Hãy hít thở nếu cần thiết.
Để ta có thể nhớ rằng...
Trong những ngày thế này...
Ta chỉ có thể làm trong khả năng của mình.
Cho đến khi ta làm lại lần nữa.
Đủ rồi, nhanh chân lên!
Mở cửa quán.
Chào đón ngày mới.
Mở cửa quán.
Có những thứ bất đi bất dịch.
Xin chào, quý khách khỏe chứ?
Cảm ơn quý khách.
Hẹn gặp lại!
Có những thứ không bao giờ thay đổi.
Lên món!
Becky!
Thôi nào, Becky. Bớt mồm mép và nhanh chân lẹ tay lên đi!
Ê Cal, cái mông của anh có bao giờ ganh tị với năng suất của cái mồm anh không hả?
Ô, chào Joe. Nay bác ăn món gì ạ?
Sao trong này nóng nực vậy? Nóng quá.
- Dạ, để cháu nói với Cal. - Nói Cal đi.
- Cháu sẽ nói ạ. - Được rồi, nghe này.
Hôm nay, ta muốn một miếng lớn của bánh nướng nhân thịt xông khói việt quất của cháu.
Cùng món trứng bác và bánh mì nướng.
Và một quả cà chua xếp ra đĩa riêng.
Dạ vâng. Không có khoai tây ạ?
Ta có nhắc gì đến khoai tây không?
Cháu nghe khoai tây ở đâu ra vậy hả?
Dạ, không khoai tây. Chỉ cà chua. Hết chưa ạ?
Chưa. Ta còn muốn cà phê nữa. Nhưng đừng đem nó ra trước.
Đem nước lọc cùng món ăn trước, rồi hãy đem cà phê lên sau...
Cháu ổn chứ? Ta làm cháu phát ốm à?
Xin lỗi, cháu chỉ thấy hơi buồn nôn thôi ạ.
Cậu ổn chứ, Jenna?
Ừa, tớ ổn mà. Do uống nhiều cà phê quá thôi.
Có né tránh cũng không giải quyết được gì đâu gái à.
Không.
Ê.
Này.
Này!
- Mấy người đi đâu đấy? - Đi biển. Gói giùm vài phần ăn đem theo coi!
Không có ai trông quán kìa!
Bộ muốn tôi phải mặc áo hầu bàn mới vừa lòng hả?
Anh thích mặc thì cứ tự nhiên đi, Cal.
Để tôi nhắc cho mà nhớ. Tôi có quyền đuổi việc mấy người đó nhé.
Xin lỗi, Cal. Nước chảy lớn quá trong này không nghe gì trơn.
Ra đây mau!
Tôi chỉ nhắc một lần thôi đấy!
Nhắc nhở lần chót đấy!
Con mẹ nó.
Tớ phải quay lại lo bàn của tớ nữa.
Jenna, đến lúc phải tè lên que thử rồi đấy.
Em không muốn biết đâu mà!
Thôi nào cưng ơi, em chần chừ đủ rồi đó.
Cứ làm đại cho xong đi mà.
Thôi đủ rồi đó mấy bà!
Em biết tụi này muốn nói gì mà.
Tớ mong là sáng nay cậu uống đủ nước.
Thôi nào em ơi, thà biết còn hơn không.
Tụi này sẽ ở ngay bên cạnh em mà.
Chỉ là không hoặc có thôi mà.
Dù thế nào thì cậu cũng phải thử đi đã.
Chỉ cần ngồi xuống rồi vắt ra
Và cầu nguyện thôi, không sao đâu.
Chỉ là một que và một vạch thôi mà.
Chỉ một vạch thôi nếu tớ may mắn.
Vào cầu tiêu hành sự đi nào, em gái.
Và chúng ta sẽ dồn hết tâm trí vào.
Kết quả âm tính.
Nè. Đọc hướng dẫn sử dụng giùm nhỏ đi.
Se puede saber...
Đọc tiếng Anh đó má!
À.
Không được đặt que thử vào bên trong âm đạo.
Ồ quao. Cảm ơn nhiều nha, Dawn!
Sao em lại rơi vào cảnh trớ trêu này vậy chứ?
Chỉ vì một đêm say bí tỉ và cái đầm đỏ ngu ngốc đó.
Á, tớ thích cái đầm đỏ đó lắm. Lấp lánh nhìn mà mê.
Hệt như đầm trượt băng ấy.
Hoàn hồn lại đi, Dawn.
Biết đâu máy móc của anh ta bị hỏng hóc gì thì sao?
Biết đâu tụi nhỏ của ảnh không bơi được?
Ồ quao, vi diệu thần kỳ quá.
Phải rồi, thần kỳ quá.
Khi ta có thể thoát nợ sau một lần chịt...
Thật nhảm nhí khi một đêm có thể phá hỏng cả đời mình.
Đừng vậy chứ, ta vẫn chưa biết kết quả mà.
Em phát điên lên rồi đây!
Bình tĩnh đi, trời đất ơi!
Biết đâu mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Biết đâu nó chỉ có một vạch thôi.
Tiến lên nào, Âm tính ơi!
Tớ tưởng cậu không ngủ với chồng cậu mấy nữa.
Tụi tớ xỉn.
Và tớ toàn chơi ngu lúc xỉn thôi.
Ví dụ như là ngủ với thằng chồng tớ.
Cưng à, ai cũng sai lầm như vậy hết.
Tập trung vào kết quả âm tính nào!
Sẽ ổn thôi mà.
Chỉ là một đêm dại dột thôi.
Ai đó gửi tín hiệu cho tôi với.
Một vạch, một vạch thôi.
Vậy là có kết quả rồi đấy.
Thời khắc định mệnh đã tới.
Chết tiệt!
- Cưng à, em ổn chứ? - Suỵt, suỵt.
Em đang sáng chế ra một loại bánh mới trong đầu em.
Quả nhiên.
Em sẽ gọi nó là bánh “Tôi Không Muốn Có Con Với Earl”
Tớ nghĩ mình không viết tên đó lên menu quán được đâu.
Vậy tớ sẽ gọi nó là bánh “Bị Trứng Của Mình Phản Bội”
Bánh đó có gì vậy?
Đập một quả trứng.
Trộn với xúc xích. Rồi ngâm với bia.
Nêm sốt phô mai đỏ.
Thêm mỡ cừu vào viền bánh để giam giữ độ ẩm mãi mãi.
Jenna, em không nhét mấy cái này vào bánh được đâu.
Ê! Dẹp hội bà tám giùm cái!
Không làm việc thì tôi sẽ trừ lương đó nha.
Còn cô nữa, hôm nay cô chọc tôi hơi nhiều rồi nhé.
Vậy chọc chỗ nào mới trúng nút tắt tiếng vậy?
Hầu bàn đâu?!
Phải gặp ai ở đây mới được ăn miếng bánh đây?
- Earl. - Chào cục cưng.
Anh làm gì ở đây vậy?
Hôm nay anh không làm nữa.
Công việc của anh thì sao?
Cái thằng quản lý khốn nạn đó.
Hắn cứ đì anh mãi chỉ vì đi trễ.
Anh đã nói hắn là tại ở Taco Bell đông quá chứ có phải tại anh đâu.
Anh không hợp với cái nghề khỉ gió đó.
No comments yet. Be the first to leave one.