200 baris pertama.
Hey, tôi là Tris. Xin hãy để lại lời nhắn sau tiếng bíp.
Hey, Tris, Nick đây. Em khỏe không? Gần 3 giờ chiều rồi.
Anh nghĩ chắc em đang ở trong lớp.
Hôm nay anh ở nhà. Anh muốn dành riêng một ngày
để hoàn thành nốt một số kế hoạch
và vài thứ khá là sáng tạo mà anh nghiên cứu suốt mấy hôm rồi.
Chẳng biết phải làm gì cho em cả.
Cho nên anh xin lỗi, thực sự anh rất nhớ em. Anh đã mong là sẽ gặp được em.
Cũng lâu rồi chúng mình không nói chuyện
và anh chỉ muốn cho em biết vài điều.
Em biết đấy, lần cuối mình nói chuyện
cả hai đều có những lời lẽ không hay mà thật sự là không ai nghĩ như vậy.
Chỉ như là...
khi em nói lời chia tay, em có biết
tất cả mọi thứ... lại đúng vào ngày sinh nhật của anh.
Chiếc đĩa nhạc anh để trước cửa nhà em
cũng sẽ là thứ cuối cùng anh làm dành tặng em.
Không ít thì nhiều.
Dù sao thì cũng hãy gọi lại cho anh.
Anh đã làm rất công phu. Hi vọng em sẽ thích nó.
Chúc em cuối tuần vui vẻ và đầy thú vị.
Hãy ra ngoài và làm gì đó.
Nhưng hãy nhớ gọi cho anh khi em có thể nhé.
Được rồi. Chào em.
Tin nhắn của bạn đã bị xóa.
Tiên sư.
Để ghi âm lại, hãy bấm số 1.
Norah.
Norah.
Thứ 6 rồi đấy cưng ạ.
Xin lỗi. Cưng có phiền không? Đây là đất của tớ nhé.
- Oh, đất của cưng hả. Tớ rất là... - Gì cơ?
- Gì cơ? - Gì cơ?
Gì cơ? Gì cơ? Gì cơ?
Cưng sang đất của tớ chơi được không?
Hey, hai bạn.
- Chào. - Hey, Tris.
Cu cậu lại tặng tớ một đĩa nữa này.
Nhìn cái bìa đến là lố bịch.
Ơ...
Đừng.
- Đừng có làm thế. - Đừng làm gì cơ?
Mình đi thôi nào.
Cậu ấy chế ra những bản mix hay nhất đấy. Nhìn cái bìa này mà xem.
Tris không biết là cô ấy đã bỏ qua những gì đâu.
"Đường Tới Hồi Kết - Volume 12". Kẻ nghèo hèn.
Cưng phát điên vì cậu ta rồi, lố bịch quá đấy.
Okay, tớ chưa bao giờ gặp cậu ấy. Tớ cũng không quan tâm cậu ấy là ai.
Tớ chỉ mang về cho vào iPod thôi mà.
Cái đống này lúc nào cũng ở đây à?
Lúc nào chẳng vậy.
Xin lỗi nhé.
Đấy là chỗ nhà tớ vứt rác mà.
Chào cậu.
- Chào cậu. - Tớ không định đi đâu.
- Cậu bảo không định đi là sao? - Lên xe luôn đi nào.
Tớ không muốn đi. Đang nghỉ ngơi lấy lại tinh thần.
Mình đang có hợp đồng mà Nicky. Tối nay sẽ hoành tráng lắm.
Đây là buổi tối đầu tiên với tên nhóm mới đấy.
Chúng mình sẽ là The Jerk Offs. Với lại nhóm có thêm tay trống mới rồi.
Các cậu tìm được rồi à? Ai vậy?
Cái đấy là đồ chơi trẻ con mà. Thế ai điều khiển nó?
- Cậu. - Okay. Cảm ơn các cậu đã đến thăm.
Nicky.
Bọn tớ rất quý cậu, okay.
Nhưng cậu suy sụp cả tháng trời rồi và như thế không hay chút nào cả.
Cho nên mặc quần áo vào ngay. Chúng mình sẽ đến buổi diễn này
rồi cậu sẽ tìm thấy điều gì đó khá hơn, okay?
- Một ai đó tốt hơn nữa. - Chính xác.
Không dễ đâu. Các cậu không hiểu việc tự lừa dối bản thân như thế nào, okay? Khó chịu lắm.
Vẫn biết indie rock bắt nguồn từ Jersey.
Nhưng điều này dành cho tất cả các bạn, các fan của Where's Fluffy
lần đầu tiên sau bao năm lại được thấy Fluffy xuất hiện
ở đâu đó tại New York đêm nay.
Buổi biểu diễn hiếm hoi nhất sẽ diễn ra trong vài giờ nữa.
Nên hãy đừng rời mắt khỏi những chủ thỏ trắng này.
Bạn không biết được họ sẽ dẫn bạn tới đâu đâu.
Fluffy đấy. Cậu không thể nói không với Fluffy được.
- Okay, được rồi. Tớ đi. - Vậy chứ.
- Để tớ mặc quần áo đã. - Mặc vào nhanh lên.
- Tớ sẽ đi xe của mình. - Nhớ mang thêm quần nữa đấy.
- Oh, Chúa ơi. - Gì thế?
Okay.
Tớ có tin nhắn của Carrie hỏi về nhóm Fluffy
- sẽ diễn ở đâu tối nay. - Oh, Chúa ơi.
Lần trước họ diễn ở quán Arlene. Bắt đầu từ chỗ đó đó.
Okay, đợi đã.
Hứa với tớ là cậu sẽ không say xỉn và để tớ một mình cả tối nữa nhé.
Tớ có làm thế bao giờ đâu? Tớ hứa mà.
Caroline.
Cậu có biết Fluffy sẽ diễn ở ai tối nay không? Tớ thích nhóm này lắm.
Phải là ở đâu chứ.
Thế nào cũng được. Tớ sẽ đi cùng cái anh chàng
đã đeo đuổi tớ suốt 3 tháng trời liền.
- Chắc là do mùi nước hoa của cậu. - Yeah, nó gọi là gì ấy nhỉ?
"Tôi đi lừa mọi người" của Calvin Klein à?
Còn cậu thì đang mặc gì vậy? "Lão già nổi tiếng" của Dior à?
- Được rồi, cả hai đều xinh đẹp cả. - Tớ chỉ đùa thôi mà. Nhạy cảm quá đấy.
Okay, gặp các cậu sau.
Tạm biệt.
- Sao cậu lại bênh nó? - Nó cũng đâu có xấu tính quá.
Chúng mình cùng lớn lên với nó mà. Đừng để chuyện này làm buổi tối mất vui.
Fluffy.
- Fluffy. Fluffy. - Fluffy. Fluffy.
Khốn nạn. Thôi nào.
Cạn nhé.
- Hey cưng, trông em ngon đấy. - Cưng cũng ngon chẳng kém đâu.
- Đưa đây. - Của tao mà.
Chúng tôi là The Jerk Offs.
Nick, tắt bộ trống đi.
Tớ không biết dùng cái này. Không thấy nút tắt.
Cái thằng khắm bựa!
Bộ trống phò phạch!
Mẹ mày mua cho à?
- Oh, Chúa ơi, cậu đúng là con nhỏ dâm loạn. - Gì cơ? Tớ làm gì đâu?
Cậu đang thổi kèn cho cậu ta bằng mắt rồi còn gì.
Đâu mà. Làm sao đụng vào người khác bằng mắt được hả Caroline.
À, cậu thì có thể. Nhưng dù thế nào đi nữa. Cậu ta rõ là một kẻ trầm cảm, nhìn kia kìa.
Cậu ta đâu có trầm cảm. Nhìn cậu ấy ăn mặc đến bựa.
- Cả quả đầu hàng khủng. Cậu ta đến đấy. - Tớ biết.
Xin lỗi. Cho mình xin lỗi nhé.
Như thế cũng được đấy.
Cậu ta rõ là một tên quê mùa.
Cậu ta quê mùa thì có ảnh hưởng gì đến mình không?
Chẳng thế nào cả. Caroline, cậu say rồi. Về thôi.
Thế nào cũng được, có cậu say ấy. Sao không tự lo cho mình đi hả mẹ già?
Chào cưng nhé.
- Chúa ơi. - Chào các cưng, em tăm mấy anh nãy giờ rồi đấy.
Có để mắt đến em tẹo nào không thế?
Hey, Nicky.
Hỏi tên thằng cha cơ bắp này hộ tớ đi.
- Cậu tên gì vậy? - Mày muốn thế nào cũng được.
- Nó gấu vãi lìn. - Cậu ta không làm gì đâu mà.
Cậu ấy sẽ giúp mình tìm Fluffy đấy.
Có chuyện gì thế?
Cô ấy đang ở đây.
Tớ tưởng cậu bảo nó sẽ không đến xem buổi diễn cơ mà.
Tớ dặn rồi. Mà cô ấy vẫn đến.
Đừng bảo cậu sẽ qua đó nhé.
Tớ vẫn nên chào một câu nếu cô ấy đến để xem tớ diễn.
Ông ạ, đừng để nó quyến rũ nữa. Nó chẳng đáng đâu.
Oh, Chúa ơi. Em thích nó lắm.
- Chúc mừng em. - Cảm ơn anh nhiều.
- Chúa ơi, trông thế nào anh? - Vừa vặn lắm. Em rất đẹp.
Sau lưng có dài quá không?
Không.
Vậy anh cũng thích chứ?
Yeah.
- Lại đây nào. - Được mà.
- Anh là của ai nào? - Tris. Tris.
Không, không, to hơn nữa. Anh là của ai? Em không nghe thấy. Em không nghe thấy.
Norah.
Lại lẻ loi nữa à?
Hey, Tris. Nãy giờ tìm cậu khắp nơi đấy.
Đây là người mà em đã kể với anh đấy. Anh còn đứa bạn nào cho cô ấy cặp không?
Cậu biết mà, mình vẫn ổn. Dù sao cũng cảm ơn.
Oh, cậu có biết là Gary vào đại học rồi không.
Cậu có nhiều cơ hội tốt hơn với các anh chàng ở đó mà.
Đây là lúc mà các chàng trai thực sự quan tâm đến bạn gái của mình khôn ngoan ra sao.
Chứ không chỉ hoàn toàn ở bề ngoài đâu.
Yeah. Gary trông khá là sâu sắc đấy.
Nhưng tớ nghĩ con gái của Ira Silverberg thì chẳng cần quan tâm đến bề ngoài đâu.
- Thực ra tớ cũng đến đây với một người. - Thật không?
- Yep. - Ai thế?
Bạn trai tớ.
Bạn trai cậu á?
Yeah.
Mình nghĩ cậu nên đi tìm anh ấy ngay đi.
Yeah.
Okay. Mình tới chỗ anh ấy đây.
Chào cậu.
Tớ biết điều này thực sự khó hiểu, tớ chỉ là người lạ thôi
nhưng cậu có thể làm bạn trai tớ trong 5 phút được không?
Gì cơ?
Anh ta á?
Okay, cứ tự nhiên nhé. Thật tự nhiên.
Làm ơn, cứ làm theo tớ nhé, okay?
Nick. Norah.
Làm sao mà hai người quen nhau?
Sao cơ?
Bọn tớ cùng khám chung một bác sĩ.
Bác sĩ Mann.
Manno Mannowitz.
Đi thôi, Gary.
Hey, em đã nhận được đĩa nhạc của anh chưa?
Sao cậu lại biết Tris?
Đĩa nhạc á? Cậu có phải là Nick của Tris không thế?
Cô ấy kể cho cậu về tớ à? Sao cậu biết cô ấy?
Oh, Chúa ơi.
Tới luôn đi.
Phê vãi anh ạ.
Cứu, cứu mình với. Mình vừa hôn nhau với người yêu cũ của Tris.
Lại có chuyện gì nữa?
Caroline, vấn đề là đây không chỉ là một vấn đề nhỏ thôi đâu.
Okay? Đến lúc phải về rồi. Buổi tối kết thúc tại đây.
- Tớ ngã rồi đấy. - Tớ biết cậu ngã mà.
Để tớ giúp cậu một tay.
- Tớ phải đưa cậu ấy về. - Các cậu về Englewood à?
- Tớ có thể đưa các cậu về. Phải ở đó không? - Trông tớ giống như ở Englewood lắm à?
Làm sao tớ biết được cậu nói có hay không chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.