200 baris pertama.
Đùa nhau đấy à?
Không nhớ mùa trước thế nào á?
Bị ngu hay gì thế?
CON ĐƯỜNG THIỀN ĐỊNH
- Chị kết hôn rồi à? - Ừ.
Chị hạnh phúc không, hay…
Gus có vẻ tử tế.
Giữa chúng ta có gì đó. Ta đều biết.
Anh đâu muốn là đồ tồi, ngủ với vợ của người tử tế.
Bọn em chia tay thì sao?
Anh yêu một giảng viên rồi.
Helene… cô ấy biết mình muốn gì.
Không lưỡng lự.
Rất hấp dẫn.
Đi ra được không?
- Anh muốn ngủ với em. - Không cần.
- Em uống thuốc rồi. - Tuyệt.
Em không được dẫn trai lên giường.
- Chị được mà. - Chị lớn rồi.
Em có thai rồi.
Em chắc không?
Chết tiệt.
Cậu dán ngựa vào bụng cháu làm gì?
Vì tao là cậu mày, mày phải nghe lời tao.
Cậu Carl ơi?
Tòa kết án mức án tối đa,
một năm ở Trại cải tạo Illinois
cho trẻ vị thành niên.
Đừng lo.
Sẽ không ai dám gây chuyện với con nữa.
Chiến nào.
- Sao thế? - Cậu ta điên. Cậu ta bắt cóc đứa bé.
Rối loạn lưỡng cực một, hưng cảm cấp tính với biểu hiện tâm thần.
- Nghĩa là… - Bọn tôi biết rồi.
Em ghét uống thuốc. Anh sẽ ép em uống à?
Em điên rồ khi không uống thuốc.
Không chữa được, vì em không có bệnh gì. Em không cần chữa.
Vậy là em chia tay anh.
Mickey.
Chết rồi.
Con khốn này!
Tôi chả làm gì, chỉ ngồi ở hiên…
- Con điên! - Cảnh sát đây!
Con điếm loạn luân!
Không hay rồi.
Tôi cần uống một ly.
Dịp gì vậy?
Ung thư.
Tôi thấy tác hại của hóa trị với cơ thể.
Làm gì có cửa. Thua chắc rồi.
Chết thì cô đơn lắm. Ta biết mà.
Em đâu cần phải thế.
Cảm ơn anh.
Vì chuyện gì?
Anh khiến em hạnh phúc.
Bianca!
MẶT DÀY
Này.
Này!
Này!
Thôi nào, ông bạn.
Tôi nói rồi mà.
Rất tiếc vì mất mát của ông, nhưng ông không thể ngủ đây mãi.
Ông phải sống tiếp chứ.
Con gái ông cũng mong thế.
Cô ấy không phải con tôi.
Tình yêu của đời tôi đó.
Là mặt trời, mặt trăng, hoàng hôn, bình minh của tôi.
Là mùa xuân trong mỗi bước chân,
là sirô trên bánh quế…
là nhân trong que kẹo.
Nghe này, tôi phải đào cái huyệt đằng kia
và ông không thể ở đây khi đám tang đến.
Hôm nay vui nhé, em yêu.
Hẹn em tối nay.
Đến giờ dậy rồi, ông già.
Có người rồi!
Đến giờ đi làm rồi.
Đừng quên uống thuốc.
Dậy đi nào, Hạt Đậu.
Chị mót thế thì dùng nhà vệ sinh dưới tầng đi.
Ta phải đến phòng khám trước 8:00, kẻo phải chờ cả ngày.
Hôm nay phải đi, Debs.
Kiểu gì cũng phải biết cho chắc.
- Debbie. - Em nghe rồi.
Nó có đi không?
Phải đi chứ.
Hôm nay bà Pfender thế nào?
P là âm câm, và đừng gọi em thế nữa.
Em chưa ly hôn mà, nhỉ?
Ly thân rồi.
Có vẻ là chưa.
Anh là kẻ ngủ với người có chồng.
Thế là loại người gì?
Người may mắn.
Frank làm cháy nhà mất thôi.
Chị đi đi! Trời ạ.
Hôm nay không mở hàng à?
Ông ấy làm gì thế?
- Đang khóc thì phải. - Lại khóc à, Frank?
Gọi là tiếc thương cho người thương đoản mệnh.
- Muốn đi nhờ không? - Không.
Nửa tiếng nửa ca làm bắt đầu rồi.
Uống thuốc chưa?
Rồi, thưa mẹ.
Mẹ cái gì! Chị lo cho em thôi.
Em uống chưa?
- Chết tiệt, Frank. - Bố yêu con.
Bố… chỉ muốn con biết là… bố yêu con.
Bố kể chuyện bắt được con bạch tuộc ở rạn san hô gần nhà
và Bianca nhóm lửa nấu luôn ở biển chưa?
- Rồi. - Rồi.
Cả tiếng hắt xì đáng yêu lúc cô ấy ngủ nữa?
- Debs, bố yêu con. - Lạy Chúa.
Bố chỉ… muốn con biết điều đó.
Tránh ra nào, Frank.
Sẵn sàng đi chưa, Debs?
- Em đang ăn mà. - Ăn nhanh lên.
Còn phải thả Liam vào nhà trẻ.
Có ai thấy tấm băng đen của bố không?
Cô ấy chết rồi, Frank.
Cô ấy…
Trời đất.
Mấy đứa làm sao thế? Cô ấy là tri kỷ của bố đấy.
Chắc cô ấy tự tử để thoát khỏi bố đấy.
Cho bố mượn năm đô nhé?
Không.
- Debs ơi? - Để làm gì?
Bố… Bố muốn thắp nến để cầu phước cho Bianca.
Không.
Mong ngày nào đó hai đứa may mắn có được cảm xúc quý giá
giống như bố với cô gái trẻ xinh đẹp đó…
rồi bị Chúa nhẫn tâm cướp đi tình yêu đó,
có thể sau đó, chỉ là có thể,
hai đứa sẽ nhớ đến ngày này cùng nỗi đau của bố
và sẽ thấy xấu hổ vì đã không thương cảm
người bố này trong lúc khó khăn.
Bố yêu con, quả chuối nâu bé nhỏ.
Bố muốn con biết thế thôi.
Không biết chị kiềm chế được bao lâu
trước khi cầm mảnh chai bia đâm vào cổ ông ấy.
- Em cười cái gì? - Em vui thôi.
- Vui cũng không được à? - Vụ này thì không.
Chẳng có lý do gì để vui vì chuyện này cả.
Ma túy.
- Em phê đấy à? - Không.
Chết tiệt. Em lấy đâu ra thế?
Trong gối của Carl.
Có khi nó còn giấu bom ống trong đó cũng nên.
Cuối tuần này ta nên thăm nó.
- Thôi, cảm ơn. - Vì sao?
- Bận rồi. - Bận gì?
Sống đời em tránh xa thằng em tội phạm
giấu dao bấm trong gối.
Đi làm đi. Không muộn được nữa đâu.
Xong chưa, Debs?
Lại đây nào.
Debs ơi.
Debbie.
Chị yêu em.
Chị chỉ muốn em biết chị rất, rất yêu em.
- Chào. - Chào.
Tôi tưởng em đặt báo thức.
Không, điêu đấy.
- Tôi phải lên lớp. - Em cũng thế.
Triết học Tân Mác-xít của trường Frankfurt,
Adorno và Fromm.
Em thích Adorno.
Em còn không biết Adorno là ai.
Theodoro Adorno,
Phủ định Biện chứng,
Đạo đức Tối thiểu.
Adorno đã phát triển quan niệm biện chứng về lịch sử tự nhiên
chỉ trích cặp cám dỗ bản thể học và chủ nghĩa kinh nghiệm
qua các nghiên cứu của Kierkegaard và Husserl.
Em nhớ giỏi đấy.
Giảng viên của em giỏi mà.
Đừng, ở lại đi mà.
Tôi không thể cản trở việc em học tập.
Thầy Youens chẳng quan tâm đâu.
Thầy ít lên lớp lắm.
Thế thì em dạy đi.
Đấy là nhiệm vụ của trợ giảng mà.
Dạy thay giảng viên vắng mặt á?
Dạy khảo sát cho sinh viên kinh doanh nhưng chả quan tâm gì.
Thầy ấy không dạy môn khảo sát.
Mà dạy toán học ứng dụng và động lực hạt cho sinh viên vật lý.
Ông ấy vẫn uống rượu sáng à?
Không, thường là vẫn say từ tối hôm trước.
Hai sinh viên động lực học chất lưu tố cáo thầy ấy với trưởng khoa đấy.
Tưởng thầy ấy bị đuổi cơ.
Không ai đuổi Tiến sĩ Youens đâu.
Ông ấy là thành viên Viện Khoa học Quốc gia đấy.
Ông ấy được đề cử Giải thưởng Fields bốn lần đấy.
Chưa kể ông ấy còn biên soạn giáo trình giảng dạy nữa.
Tối nay em đến được không?
- Không. - Tại sao?
- Tôi bận rồi. - Việc gì?
- Gallagher? - Đây ạ.
Chị cũng vào à?
No comments yet. Be the first to leave one.