182 baris pertama.
Mùa hè năm ấy cực kỳ bận rộn.
Có lẽ là do thiên tai thường xuyên xảy ra vào năm ngoái.
Chú linh tuôn ra ồ ạt như giòi bọ.
Trừ tà, hấp thu, tôi liên tục lặp đi lặp lại như vậy.
Trừ tà.
Hấp thu.
Không ai biết rằng
mùi vị khi nuốt chửng Chú linh
giống như một chiếc giẻ được dùng để lau bãi nôn.
Trừ tà.
Hấp thu.
Thứ tôi nhìn thấy không hề lạ lùng,
đều là những thứ khét tiếng xấu xa.
Vì tôi hiểu khá rõ điều này
nên tôi vẫn luôn chọn cứu con người với tư cách Chú thuật sư.
Từ hôm đó,
tôi không ngừng thuyết phục bản thân.
Từ hôm đó…
Chỗ đó
vốn là nhà gia đình giám đốc
điều hành chuỗi nhà hàng thịt nướng trong vùng.
Thế nhưng tháng Bảy năm ngoái,
vì dịch bò điên
mà nhà hàng thịt nướng điêu tàn.
Vị giám đốc vì nợ chồng chất nên đã tự sát cùng cả gia đình.
Từ đó, nhà của vị giám đốc đó
trở thành địa điểm du lịch tâm linh nổi tiếng.
Học sinh trung học trong vùng, sinh viên đại học ở huyện khác,
hay người làm việc tự do
đều nghe tin đồn mà tới thử lòng can đảm rồi đều lần lượt biến mất.
Có lẽ vì một đồn mười, mười đồn trăm nên số lượng nạn nhân ngày càng nhiều.
Nói cho cùng, tin đồn về các địa điểm tâm linh lan truyền rất nhanh,
giờ Internet lại phát triển nên tốc độ truyền bá càng không tin nổi.
Thế nên, số lần ra tay của Chú thuật sư như chúng ta cũng ngày càng tăng lên.
Hơn nữa,
còn có ba học sinh tiểu học mất tích trên đường đi học về.
Thế là người nhà, cảnh sát, rồi đồng nghiệp của họ,
bạn bè,
có thể họ đã tới căn nhà gỗ để tìm người mất tích
nên mới thiệt mạng.
Xem ra chúng ta phải sớm diệt trừ đám cỏ dại mới được.
Tổng giám bộ cũng cho là vậy.
Thế nên tôi mới được giao điều tra.
CẢNH BÁO! CẤM VÀO, MẤT TÍCH THƯỜNG XUYÊN!
Họ thậm chí sẵn lòng trả không ít tiền.
Cô lại tống tiền người ta à?
Cô đừng có nặng lời vậy.
Ít nhất cũng nên gọi là đàm phán chứ.
Chúng ta đến nơi rồi.
Vậy ta đi thôi.
Do ám nhi sinh, ám trung chí ám.
Ô trọc…
Không cần hạ Màn đâu.
Tôi không cảm thấy hơi thở của nguyền rủa.
Khả năng rất lớn là nguyên nhân nằm trong tòa nhà.
Lúc nào muốn xử lý từ phía ngoài thì hãy hạ Màn.
CÓ LÝ
Cửa mở.
Có vẻ là có gì đấy chặn cửa.
Gì đây?
Cô Mei.
Đúng là có nguyền rủa.
Mà còn ở khắp nơi.
Chúng ta mau vào thôi.
Tôi không cần dùng đèn pin, nhưng cô thì cần đấy.
Rất cảm ơn cô.
Được rồi.
Hoành tráng thật.
Chỗ này thế mà vẫn có điện.
Trước tiên, ta kiểm tra hết các vật dụng trong tòa nhà một lần đã.
Tôi kiểm tra tầng này.
Cô lên tầng hai nhé.
Tôi đi một mình sao?
Có vấn đề gì à?
Không, không có gì.
Vậy nhờ cô nhé.
Được.
Đây là căn phòng cuối cùng rồi.
Cô bây giờ có thể nhận diễn vai nữ hoàng la hét rồi đấy.
Thật là. Đừng có cố tình dọa tôi chứ.
Là cô tự mình dọa mình mà.
Cô đã kiểm tra xong tầng một rồi à?
Đây là tầng một mà.
Tôi đi dọc hành lang tầng một tới.
Nhưng…
Tôi đáng ra phải đi vào phòng sâu nhất…
mới đúng chứ.
Hộp bánh,
vỏ gói khoai tây chiên,
nước giải khát, ba lô, đồ thể thao.
Mấy thứ này tôi đã nhìn thấy ba lần rồi.
Rồi cái ký hiệu này
là tôi lưu lại trên đường đến đây.
Xem ra thì
chúng ta thành ba ba trong hũ rồi.
Thật không vậy?
Hành lang này rốt cuộc dài bao nhiêu vậy?
Chúng ta đã đi tầm 30 phút rồi,
tức là khoảng bốn kilomet.
Đây không phải Lãnh Địa Bẩm Sinh đấy chứ?
Không phải.
Đó là hiện thực hóa cảnh quan trong tâm tưởng.
Vậy thì là gì?
Thuật kết giới.
Cô nói đúng rồi.
Các nạn nhân hẳn là cũng bị nhốt ở đây.
Cuối cùng mới bị Chú linh sát hại.
Thế nhưng, nhìn từ thuật thức
thì bản thân Chú linh cũng không mạnh.
Chỉ cần chúng ta có thể thoát khỏi kết giới này…
Giờ có vấn đề này.
Nếu là cô, cô sẽ thoát ra thế nào?
Hành lang này sẽ lặp lại vô hạn.
Một khi bắt đầu…
Cảm giác kiểu vậy.
Cô dám dùng tay trần chạm vào chúng à.
Trong mường tượng của tôi thì nó sẽ có cấu tạo hình tròn.
Nhưng chúng ta đã đi qua ký hiệu của cô bốn lần.
Tôi đã đếm khoảng cách theo bước, lần lượt là…
122 bước.
203 bước.
157 bước.
270 bước.
Như thế, khoảng cách giữa các ký hiệu là ngẫu nhiên.
Ra là vậy.
Phạm vi của vòng lặp không cố định.
Từ đó suy ra…
đại khái là thế này.
Kết giới thực ra là các mối nối với nhau.
Thế nên chỉ cần hai người chúng ta chạy nhanh hết mức tới cuối hành lang,
kết giới này nhất định…
sẽ đứt gãy ở đâu đó.
Khoảng 90 điểm.
Sao lại thiếu mười điểm vậy?
Nếu cần phải chạy
thì phải đồng thời chạy hai bên trái phải, đúng chứ?
Tôi hiểu rồi.
Nếu giả định mối nối là đúng,
thì hai người cùng chạy thật nhanh về hai phía khác nhau.
Lúc đó, kết giới tạo thành từ các Chú linh sẽ dễ gặp vấn đề hơn.
Chỉ cần xuất hiện khe hở là chúng ta sẽ có thể thoát ra.
Một trăm điểm!
Vậy quyết định thế nhé.
Nếu phương pháp này thành công,
cô phải đề xuất cho tôi thăng chức đó.
Cô đặt cọc bao nhiêu?
Hả?
Không có gì, tôi sẽ suy nghĩ.
Được.
Vậy…
Chuẩn bị.
Chạy.
Thành công rồi.
Tôi tới cứu cô đây.
Utahime.
TRUNG HỌC CHÚ THUẬT - NĂM HAI GOJO SATORU
Khóc đấy à?
Tôi còn lâu mới khóc nhé.
Kính ngữ đâu hả?
Nếu tôi khóc thì cậu sẽ an ủi tôi à?
Thế thì tôi thật muốn thử một lần xem sao.
Cô Mei sẽ không khóc đâu, cô mạnh mẽ thế cơ mà.
Vậy sao?
Gojo, nghe cho kỹ đây.
Tôi còn lâu mới cần cậu cứu…
Đừng có nuốt nó.
Một lát tôi sẽ hấp thu nó.
Satoru, đừng có bắt nạt kẻ yếu.
Ngu gì mà đi bắt nạt kẻ mạnh chứ.
Cậu tự nhiên lại khiêu khích người ta rồi, Geto.
Đàn chị Utahime.
Chị không sao chứ?
Shoko.
Em lo cho chị lắm đó.
Hai ngày rồi không liên lạc được.
Shoko!
Shoko, em đừng có giống bọn họ đấy.
Không có đâu. Em không trở thành loại đồi bại đó đâu.
Utahime giẫm đâu sụp đó.
Liên quan gì đến cậu.
Hai ngày.
Kết giới của Chú linh quả nhiên là vặn vẹo thời gian.
No comments yet. Be the first to leave one.