The Night Listener

The Night Listener

Muat Turun Sari Kata Vietnamese

Maklumat siaran

The Night Listener (2006) Vietnamese
Ulasan oleh kikywebsite

Tag

other
Diterbitkan pada: 2019-10-27
Muat Turun: 29
Masalah Pendengaran: No

Pratonton sari kata Vietnamese

200 baris pertama.

THÍNH GIẢ LÚC NỬA ĐÊM

Sẵn sàng chưa?

Rồi, cứ thử xem.

Từ phòng thu WNYH ở thành phố New York,

tôi là Gabriel Noone, và đây là chương trình "Noone về Đêm".

Là một người kể chuyện,

tôi đã dành cả đời đeo đuổi những câu chuyện tưởng tượng.

Như một con chim ác,

ăn trộm những đồ vật sáng lấp lánh và vứt bỏ những thứ còn lại.

Sự thật luôn bị bóp méo khi một câu chuyện được kể lại.

Nhưng lần này, tôi phải cẩn thận.

Tôi sẽ kể lại theo đúng những gì tôi nhớ.

Sau tất cả, tôi muốn các bạn tin.

Bản thân điều đó đã khó lắm rồi.

Sau đây là câu chuyện "Thính giả lúc nửa đêm".

Câu chuyện bắt đầu vào một tuần tồi tệ nhất có thể.

Jess đã chuyển đi, nói chỉ là tạm thời thôi.

Tôi vô cùng đau khổ. Mọi thứ trở nên vô nghĩa.

Tôi đang cố đọc một mẩu truyện lố bịch của mình,

thể loại mà tôi lấy đó làm tiền đề cho sự nghiệp.

Một câu chuyện cảm động kể về ngày kỷ niệm tám năm.

Nhưng cảm giác thật giả tạo.

Miệng tôi không thể thốt nên lời.

Không được rồi.

Có tệ lắm đâu.

Nghe không giống tôi chút nào.

Vẫn cấp độ đó mà. Tôi đang cố điều chỉnh đây.

Không. Nghe giả tạo quá.

Gabriel, nghe này. Chúng ta không thể làm lại.

Cô phát lại số cũ được không?

Tôi không thể. Tôi xin lỗi. Tôi không làm được.

Chào.

Sao anh lại ở đây?

Tính đến mời anh một ly.

Buổi phát thanh có vấn đề gì thế?

Gặp trục trặc âm thanh.

Tôi sắp ngất đến nơi rồi.

- Anh không muốn đi thật hả? - Ừ.

Tuy đây không phải chuyện của tôi, nhưng nhà đài lo lắm.

Anh nợ họ năm chương trình rồi.

Tôi thực sự không muốn nói đến chuyện đó.

- Tôi lo cho anh, Gabe. - Tôi không sao mà.

Được rồi. Nghe này.

- Cầm lấy đi. - Thôi nào, Ashe.

Đừng lo. Anh không phải viết đoạn giới thiệu đâu.

- Cảm ơn anh. - Tôi chỉ muốn anh đọc thôi.

Quý sau bọn tôi xuất bản.

"Nhật ký của Hy vọng và Lòng can đảm siêu việt."

Thôi nào, vừa đọc cái này vừa xoa bóp bằng dầu thơm à?

Để dành đi.

Đọc xong anh sẽ có băn khoăn thực sự.

- Cố lên nhé. - Ừ.

Gặp lại sau.

Trời ơi! Anh làm em sợ đấy.

- Em đến lấy đồ thôi. - Không sao đâu.

Em còn đưa Lucifer về nữa hả?

Lucien. Anh ấy chỉ là bạn thôi.

Em đã nói rồi. Em cần chút không gian riêng thôi.

Được rồi.

Gặp lại sau.

- Không được, Hugo. - Hugo. Hugo!

"Pete Logand viết "Charles Dickes...""

"bị bố mẹ bắt đi đánh giày khi mới 12 tuổi"

ở một nhà máy gần bến tàu."

"Điều đó đã thay đổi ông mãi mãi và biến ông thành một nhà văn."

"Tôi nghĩ ai cũng có một nhà máy Blacking của riêng mình,"

"một chuyện khủng khiếp"

"khiến ta mất đi sự ngây thơ như rụng răng sữa vậy."

"Tầng hầm ở Milwaukee là một nơi như thế với tôi".

"Căn hầm được sửa thành một phòng mà đáng nhẽ sẽ là phòng chơi của tôi."

"Không ai băn khoăn tại sao bố tôi lại làm phòng cách âm."

"Đến năm tôi 7 tuổi, tôi biết hết trò của ông ta."

"Khi tôi được 11 tuổi, ông ta ở cùng vài người khác."

"Tôi tự hỏi mẹ tôi biết được bao nhiêu."

"Rồi một đêm, tôi nghe tiếng bà ấy thì thầm trong phòng chơi."

"Bảo ai đó tránh đường."

"Tôi nhận ra bà ấy ở đó ngay từ đầu."

"Hóa ra mục đích của bịt mắt là để tôi không biết."

"Để họ bán mấy cuộn băng trên Internet."

Bạn đang gọi cho Gabriel và Jess.

Vui lòng để lại tin nhắn sau tiếng bíp.

Xin chào, tôi là Pete Logand.

Người viết cuốn sách đó?

Ashe cho tôi số của chú, nên tôi muốn...

Chú ấy nói nếu tôi nói đủ lâu, chú sẽ...

Thôi thì.

Chào chú.

- Phục kích à? - Từ hay đấy.

Tôi nghĩ anh sẽ thấy khá hơn,

giúp anh phân tâm.

Nếu nói theo cảm nhận thì tôi sẽ vạ miệng đấy.

Không đâu. Anh thích cuốn sách không?

- Thô ráp. - Ừ.

Nhưng mạnh mẽ.

Một đứa trẻ dũng cảm. Thằng bé bao nhiêu tuổi rồi?

Mười bốn.

Chúa ơi.

Sao anh lấy được cuốn sách đó?

Cứ thế gửi cho nhà xuất bản thôi. Không có công ty, không gì cả.

- Donna cứ thế gửi cho chúng tôi. - Ai cơ?

Xin lỗi, cô ấy là nhân viên xã hội, người nhận nuôi cậu bé.

Cô ấy bắt cậu bé viết lách, coi như một phương pháp trị liệu.

Chắc các anh phải biên tập nhiều lắm.

- Thực ra... - Sao thế?

Ghét phải nói thật với anh,

nhưng đây là bản thảo chỉn chu nhất mà tôi nhận được trong năm đấy.

Chết tiệt.

Tôi sẽ không làm thế này với anh

nếu tôi không nhận ra anh có một sự liên kết với cuốn sách.

Anh nhớ căn hầm mà cậu bé nhắc đến không?

Có.

Sau khi đám người đó ra về cậu bé ngồi nghe chương trình của anh.

- Trời ơi. - Cậu bé nhờ tôi đưa anh cái này.

Jess đấy à?

Cô làm gì ở đây thế?

Chào.

Tôi không thể đọc sách của anh nếu anh không để lại sổ séc.

Nhà anh bừa bộn quá.

Tôi thích giặt quần áo. Khiến đầu óc thoải mái hơn.

Lại mất điện rồi.

Hộp cầu chì của anh bị làm sao ấy. Bố anh vừa gọi đấy.

Cô không nghe máy chứ?

Tôi buộc phải nghe. Ông ấy cứ nói...

"Con có ở đó không?"

"Nhấc máy đi, thằng con hư hỏng. Bố biết con ở nhà mà."

Đúng là một ông già dễ thương.

Nếu gặp được cô,

ông ấy sẽ gọi cô là "cô gái người Hoa dễ thương"

sau lưng cô đấy.

Thì tôi là cô gái người Hoa dễ thương mà.

Ông ấy bao nhiêu tuổi rồi? Chắc sắp thành người thiên cổ rồi.

Sao? Vì tôi cũng thế à?

Tôi chỉ mong khi nào bằng tuổi anh, các cụ nhà tôi trở về với cát bụi thôi.

Chúc may mắn.

Họ hỏi thăm Jess đấy.

Anh vẫn chưa nói với họ hả?

Chưa. Khi nào cậu ấy quay về thì tôi nói.

Phải rồi.

A-lô. Xin hãy để lại tin nhắn sau tiếng bíp.

Chào Pete.

Chú là Gabriel Noone đây.

Ashe cho chú số của cháu và...

Chú đã đọc sách của cháu rồi.

Chú thích lắm.

- A-lô. - A-lô.

Chú thề chú là người thật chứ?

Tại sao lại không chứ?

Tôi không biết. Giọng chú nghe khác.

Ngoài đời thật, giọng tôi không trầm bổng đâu.

Giọng chú nghe như bánh đa ngâm nước vậy.

Miêu tả cụ thể đấy.

Tôi không có ý gì đâu.

Không thể tin nổi là chú thật kìa.

Phải tin thôi.

Tôi xin lỗi.

Mẹ mới của tôi bảo tôi hay nói bậy.

Thật sao? Mẹ cháu nói đúng đấy.

Dù sao thì, chú vô cùng ấn tượng với cuốn sách của cháu.

Chúc cháu may mắn.

Giáng Sinh các chú hay làm gì?

Ý cháu là sao?

Chú và Jess ấy. Hai người có trang trí cây thông không?

Ồ không.

Bọn chú không trang hoàng như vậy đâu.

Tôi hiểu ý chú rồi.

Bên kia đường có một bể nước to và cũ kỹ.

Năm nào họ cũng treo một ông sao chết tiệt lên đó.

Sao à? Nghe được đấy.

Vâng.

Ngoại trừ việc nó không quay mặt về hướng này.

Nó chỉ chiếu sáng bức hình grafiti vẽ trên bể thôi.

Cả thành phố được nhìn thấy chữ "Bethlehem".

Còn nhà tôi chỉ nhìn thấy mỗi dòng "Roberta thổi kèn".

Tôi thề, dòng chữ to tướng, màu đỏ, "Roberta thổi kèn".

Năm ngoái họ còn sơn đè lên. Năm nay dòng chữ lại trồi lên.

Chắc cô ấy thổi kèn thật.

Cháu không sao chứ?

Chết tiệt.

Pete?

Chết tiệt.

Tôi không sao.

Nếu chú định nói đùa thì nói trước tôi một tiếng nhé.

- Uống đi. - Xin lỗi.

- Sao thế? - Donna đang càm ràm ở đây này.

Tôi hết chịu nổi rồi, trừ việc cô ấy rất xinh và tôi thích tóc đỏ.

Là chú ấy đấy. Cô nói gì đi.

- Xin chào. Tôi là Donna Logand. - Xin chào.

Xin lỗi đã cắt ngang.

Nhưng cơn ho bắt đầu làm tôi lo rồi đấy.

Tôi hiểu mà...

A-lô?

Donna đây.

Thằng bé ngủ rồi.

Chúng tôi phải...

...hút dịch phổi cho thằng bé.

Nó có kể về bệnh AIDS không?

Có.

Giờ có nhiều loại thuốc đặc trị lắm.

Jess uống rồi khỏi bệnh đấy.

Chúng tôi đã dùng thử rồi

Komen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left