200 baris pertama.
Chất Plutonium.
Thành phần cốt lõi của bom nguyên tử.
Chỗ plutonium đã bị ăn cắp từng gram một...
khỏi dự án nguyên tử hạt nhân của Đức.
Tổ chức của tôi,
Ủy ban chống tội phạm Mỹ
có nhiệm vụ chống lại khủng bố hạt nhân.
Vậy nên, khi Karl Leitzig, một nhà vật lý người Đức,
dùng chỗ plutonium ăn trộm được để chế tạo hai quả bom nguyên tử,
sản phẩm của ông ta đã trở thành ác mộng của tổ chức chúng tôi.
Chúng tôi gọi nó là ''vũ khí'' của Tiến sỹ Leitzig
vũ khí đó có nguyên liệu đã qua sử dụng được tuồn ra ngoài từ Liên Xô cũ.
Các thành phần bị cấm nghiêm ngặt được cung cấp bởi vị tướng người Nga...
được lắp đặt bằng thợ thủ công người Đức dưới sự giám sát của Tiến sỹ
Vậy là tướng Nga cần hai quả bom
để thay đổi cán cân thế giới.
Còn Tiến sỹ Leitzig cần việc.
Đó là việc đôi bên cùng có lợi cho đến khi...
Vứt hết cái chỗ rác thải Liên Xô của ông đi.
Tôi bị nhiễm xạ rồi!
Tôi đang kiểm tra cái súng nguyên tử thì nó vỡ!
Thế còn bom thì sao?
Nó thì sao?
Sẽ lâu đấy.
Well?
Tôi không thể cho xe của anh đi nếu không kiểm tra nông sản.
Yo!
Gọi bộ đàm để giải phóng mặt bằng luôn đi.
Được rồi, đi thôi.
Chỉ huy...
Đường 18, tàu 4402, sẵn sàng chuyển bánh.
Ra ngoài!
Ra ngoài!
Ra ngoài! Nhanh đôi bàn chân lên!
- Ra ngoài, ngồi xuống. - Tránh ra, ngồi xuống!
Đi thôi!
Dừng ở đó!
Câm họng!
Nein! Nein!
- Câm họng không chết cả lút! - Dừng lại!
Cẩn thận.
Chỉ có con thỏ mới khiến tôi dừng lại.
Suýt chết đây, nhưng mùa này làm gì có thỏ.
Cậu mua à.
Vâng. Cảm ơn.
Có chuyện gì sao?
Không, không liên quan đến ta.
- Cậu đã nghe về Philpott chưa? - Chưa.
Gãy cổ tay lúc bữa trưa.
Không đời nào.
- Cậu làm à? - Không!
Đấm bốc tại Câu lạc bộ thể thao Harlem.
Tối nay cậu có việc mà.
4402, đường ray 18.
Đi chậm lại để cho tàu tiếp theo đi về phía Bắc.
Nghe cho kỹ đây, đây là 4402.
Bọn tao không dừng lại vì lý do gì cả.
Bọn tao đang bắt 12 người của bọn mày làm con tin
và bọn tạo muốn đường tàu trống hoác từ đây đến Stuttgart, hiểu chứ?
- Ai đấy? - Ác mộng kinh hoàng nhất của lũ chúng mày.
Tàu Bắc 1507,
Khẩn cấp, đi chậm lại.
Đi chậm lại. Tôi sẽ đổi hướng đường ray 500m tới.
- Chúng ta không chùn bước. - Chết tiệt, Alex.
Alex!
Sát nút.
Họ vừa phát hiện hai cái xác ở ga tàu Bremen.
4402, các anh muốn gì?
Bọn tao muốn chúng mày dồn hết tập trung...
muốn sự hợp tác vô điều kiện của chúng mày và cả đứa con của chúng mày luôn.
Và bọn tao muốn đường đến Stuttgart trống trơn hoặc tao sẽ giết đoàn viên.
Thủng chưa?
- Đường ray là của các anh. - Cảm ơn.
Sabrina, kiểm tra đi.
Lại là Bremen.
Hai tàu trên một đường ray trong thành phố ngủ quên.
Tìm hàng trên tàu đi.
Vâng. Nghe này.
Anh có thể nói với tổng tư lệnh của anh là
ảnh hưởng quyền lực rộng lớn của UNACO đã được chấp thuận...
bởi Đại hội đồng Liên hợp quốc và Hội đồng bảo an. Và...
Không, chỉ là tự do hoạt động thôi.
Tôi sẽ gọi lại cho anh sau nhé.
Cảm ơn. Tạm biệt.
Nhà ngoại giao. Thế là hàm ý ngoại giao à?
Lời nói của ta luôn khó hiểu, Sahib.
Tốt nhất là anh nên xem chuyện gì đang diễn ra.
Tôi tin là chẳng có lý do gì...
để cô dính vào lĩnh vực này, cô Carver nhỉ?
Thực ra, tôi chỉ làm tròn bổn phận của mình thôi.
Sau cuộc gọi đó, một vài người chúng tôi có thể tham gia cùng cô.
Đức có một chuyến tàu bị cướp đi từ Bremen đến Stuttgart.
Và có thể là, chỗ plutonium bị ăn trộm cũng ở trên đó.
12 đoàn viên, hai nhân viên nam bị giết.
Có cuộc gọi radio với bọn cướp tàu.
Hãy đặt băng ghi âm, cô Sanchez. Phân tích giọng nói.
- Tầm bao nhiêu plutonium? - Chịu.
Cầu mong là không quá nhiều.
Giờ là vấn đề khó khăn của Đức đây.
Cô biết họ thế nào mà.
Nếu tàu vượt được biên thì sao? Ta sẽ chịu trách nhiệm chứ?
Suy nghĩ tham vọng quá đấy, cô Carver.
Tôi có thể đổi hướng hắn đi bất cứ chỗ nào anh muốn nhưng hắn không muốn đi.
Hắn ở trong tàu của ta, hắn sẽ đi đường ta cho hắn đi.
Chuyển hướng đi.
Có đường dài dẫn đến Rohrsen.
Cho hắn đến đó.
Franz, sao thế?
Tôi nghĩ ta rời đường ray chính rồi.
Chết tiệt là đúng thế.
Tôi biết ta đi đâu rồi. Dừng tàu lại.
Chúng biết rồi. Chúng đang dừng lại.
Không sao cả, người của ta đang ở đó.
Mày được tha đấy.
Nhanh lên. Lại đây.
Lại đây.
Muốn làm không?
Nein! Nein!
Nein! Nein!
Mở cửa!
Một nhân viên tàu bị bắn chết.
Thích thế à?
Dẹp đường cho tao đến Stuttgart.
Nếu còn chơi nhau nữa thì thêm hai mạng đấy.
Giờ thì đã kết nối trực tiếp với cảnh sát Bremen.
Giọng nói thế nào?
Không có hồ sơ tội phạm về thằng hề này cho tới lúc này.
Có phải giọng miền Trung Tây không?
Hắn đi đâu thế?
Không ai biết chắc lượng plutonium bị đánh cắp là bao nhiêu.
Gì thế?
Chết tiệt.
Đó là đường dẫn trực tiếp đến dự liệu đầu vào của Bremen.
Nó bắt nguồn từ đâu?
- New York đây. - Leitzig.
Anh ta là đầu cơ buôn lậu plutonium.
Nhưng khá xưa rồi.
Họ không biết nguồn hàng từ đâu...
nhưng họ muốn biết nếu nó là thật.
Cô Sanchez, chuẩn bị bản đánh giá tất cả các đại lý hiện có.
- Nghe tuyệt đó. - Quá tuyệt.
Nghe điện thoại đi chứ?
Của cậu đấy.
Sao tớ lại không nghe nhỉ?
- Chào. - Michael?
Malcolm Philpott đây.
Đợi đã!
- Nghe rõ hơn rồi. Ai đó? - Malcolm Philpott đây.
Phil, trai trẻ! Sao rồi?
Không thể tin được.
Michael, thấy giọng anh có vẻ vui nhỉ?
Người dân địa phương vẫn gọi tôi là ''người Anh.''
- Dĩ nhiên là không phải vì mặt tôi rồi. - Dĩ nhiên.
Michael, cũng lâu ghê rồi.
- Anh không đinh nhắc lại cho tôi về... - Lào.
Tôi có cần nhắc lại không?
Phil, Phil, Phil, nghe này.
Tôi làm nghề xe từ lâu rồi.
Lông bông lắm.
Michael, anh nghĩ là tôi chỉ gọi anh vui đùa nếu không có việc à?
Sao thế? Chẳng nghe rõ gì cả! Chẳng nghe ra cái gì hết!
- Nói lại đi. - Tắt cái máy đi.
Phil, gặp lại nhau sau nhé, được chứ?
Michael, châu Âu sẽ tiêu tùng đấy!
Thế hả?
Chuẩn!
Sẽ có máy bay phản lực riêng đợi anh ở sân bay Lexington.
- Ta sẽ đi đâu? - Đầu tiên là New York sau đó là Munich.
Mặc đồ vào đi.
Michael, sau cùng, ta sẽ đến Lào.
Thế vợ cũ của cậu thì sao?
Tệ ghê.
Rồi, duyệt.
Không có lực lượng pháp luật hay cơ quan nào nhận...
thông điệp khủng bố bom bí mật trong máy tính cả.
May ghê. Chẳng có lý gì khi làm rúng động nửa cái châu Âu trước khi họ ăn sáng xong.
Tiếp tục tìm kiếm đi cô Sanchez.
Dừng lại ở đó, đúng rồi.
Hắn ta là tay Rodenko mới.
- Một người Nga khác à? - Mặc kệ chính trị.
Việc quan trọng xảy ra với kỹ sư đường sắt duy nhất của ta.
Rodenko Whitlock, một nhà vật lý...
Kolchinsky, chiến phi công.
- Và Graham. - Graham là ai?
Anh ta bạn làm ăn trước đây với những tháng ngày ở SAS của tôi.
Thế là đủ.
Tuy nhiên, tôi thấy là mình cần người phân tích thông tin...
chuyên gia đánh giá, nhà ngôn ngữ học.
- Thưa ngài? - Đóng gói hành lý đi.
Tuyệt! Chúa ơi!
Cảnh sát Bremen phải đón đầu nó luôn.
- Tôi xóa nhé? - Ừ.
Giờ ta đợi đến khi nó đến gần.
- Cậu tới rồi. - Tôi chỉ ngồi lại và nhấm nháp mint juleps thôi.
Anh sao rồi? Thật vui khi gặp lại anh!
Tốt lắm.
Anh sao rồi, chưa bị giáng chức à?
- Làm về nghệ thuật. - Để tôi đoán...
Anh cần gặp vài người!
Oh, yeah!
No comments yet. Be the first to leave one.