200 baris pertama.
Xin chào mọi người! Thật vui khi được ở đây với các bạn.
Đây là đêm công chiếu đặc biệt
và bộ phim của ta sẽ thành công.
Không chỉ vậy. Tối nay đánh dấu sự trở lại của một huyền thoại.
Một nghệ sĩ vĩ đại, một con người hào sảng,
một người có thể rời vùng an toàn của mình
và chấp nhận rủi ro lớn.
Sau mười năm đào tạo các biên kịch truyền hình...
Sao cô lại đến?
...tác giả của một số phim truyền hình hay nhất...
Cô định làm gì?
Xin hãy chào đón chủ nhân bộ phim,
Lauro Valente!
Xin cảm ơn.
Xin cảm ơn.
Cảm ơn rất nhiều.
Khi lão bắt đầu nói, tôi hét "đồ ăn cắp" được chứ?
Đừng mà.
Tôi nhớ những tràng pháo tay xiết bao!
Cô tính làm gì hả?
Tôi không biết.
Tôi sẽ vừa đi vừa tính.
Cô đi đâu đấy?
Xin cảm ơn tất cả các bạn đã đến đây đêm nay.
Isabel!
Và tôi chắc chắn Định Mệnh Trở Lại là bộ phim truyền hình của đời tôi.
Isabel!
BỘ PHIM CUỘC ĐỜI
MỘT NĂM TRƯỚC
Chào em.
Ôi, trời!
- Em ngủ ngon chứ? - Ừ.
Không thể tin nổi.
- Em bị muộn à? - Ừ.
Muộn giờ phỏng vấn xin việc quan trọng nhất đời em.
Anh yêu em điên cuồng, em biết chứ?
Anh cũng ngon lành lắm.
Làm nhanh ly cà phê nhé?
Em không tin anh hả?
Anh sẽ cưới em, nếu em muốn.
Anh có hay cầu hôn sau đêm đầu tiên không?
Là tình yêu sét đánh.
Đi thôi.
- Anh muốn gặp lại em. - Được.
- Mình hẹn ngày nhé? - Được.
- Khi nào? - Một, hai năm nữa.
KỊCH NGHỆ
Chào mừng đến hãng phim Lenz.
- Cảm ơn. - Tầng trên, phòng một.
Tôi đã đọc kịch bản của cô.
- Tiêu đề hay. - Thật sao?
Rất hay. "Không thể hạnh phúc một mình được".
"Không thể hạnh phúc một mình được ư?"
- Đó là câu hỏi. - Không thể sao?
Như kiểu khiêu khích.
"Không thể hạnh phúc một mình được ư?"
Không có dấu hỏi thì hay.
Ông không thích thế, nhưng không sao. Tôi sẽ nghĩ câu khác.
Không, tôi thích mà. Chỉ là tiểu tiết, một dấu hỏi, không quan trọng.
- Ông muốn bỏ con khỉ đột đi. - Khỉ đột ư?
Ông không biết chuyện đó?
Hai nhà làm phim cố gắng chào một dự án phim cho nhà điều hành.
Ông ta thấy cốt truyện rất hay và quyết định tài trợ.
Ông ta chỉ yêu cầu bỏ con khỉ đột đi.
Đó là phim King Kong.
Và tôi là tay điều hành ngớ ngẩn đó?
Tôi thích cốt truyện của cô, chỉ có một vấn đề.
Liệu khán giả có ủng hộ một đôi uyên ương yêu nhau
mà kết hôn vụ lợi với người khác không?
Ai mà chẳng làm vậy.
Có thể vì tiền, tình dục hoặc tình yêu.
Nhưng thế rất mạo hiểm.
Muốn độc đáo thì phải mạo hiểm.
Tôi từng nghĩ vậy.
Ông đã nói câu đó trong một cuộc phỏng vấn mà.
Có lẽ hồi tôi còn hay viết kịch bản.
Giờ tôi được thuê để tìm rủi ro lớn trong kịch bản của người khác.
Nghe chẳng vui gì cả.
Có lẽ vì vậy tôi được trả hậu.
Khi tôi viết The Ball, có một nhân vật nói:
"Nghệ thuật là trò chơi của trẻ con và tôi sinh ra đã già".
Phải. Clara đã nói vậy.
Không phải Clara mà là Iara. Vũ công phim Le Blanche.
Không, là Clara!
Cô ấy tuyên bố trên sân khấu là sẽ bỏ múa ba lê
sau khi suốt cả bộ phim ước mơ thành nữ diễn viên ba lê đầu tiên.
Phải, cô nói đúng.
Là Clara nói.
Đó là sự thay đổi triệt để.
Và khán giả đồng tình.
Khán giả muốn có sự thay đổi này.
Nhưng họ chưa biết điều đó.
Ví dụ như dì tôi.
Tôi lớn lên bên dì ấy...
- Chào em. - Chào thầy!
- Em vẫn bí à? - Chỗ nào ạ?
Cảnh 7, tập 22.
Không, em xử lý được rồi.
Nhưng cảnh 18 từ tập 21 không ăn nhập lắm, nên em phải quay lại.
Em đã nghĩ ra một giải pháp tuyệt vời.
Nhưng em sẽ phải thay đổi cảnh 5 và 6 từ tập 20.
Tôi không biết em đang viết đoạn nào nữa.
Cảnh 1, tập 1.
Vậy em đến đoạn kết rồi.
Xong. Em đã đổi tiêu đề.
ĐỊNH MỆNH TRỞ LẠI
Ba mươi tập phim đã xong.
Em sẽ chỉ viết tiếp
khi thầy gửi cho em nhận xét của thầy, Lauro.
- Em tò mò quá! - Chỉ có vài nhận xét thôi.
Không quan trọng đâu, quên đi.
Em đi làm đẹp đi.
Hôm nay là sinh nhật tôi, nhưng em là người mới.
Mọi người sắp đến rồi, mong mỏi được gặp Janete Clair mới.
Em trốn được không?
Em không biết cách làm đẹp.
Em biết cách mà.
Lauro, khách sắp đến rồi.
Em sẽ tiếp họ.
Nhưng khi thầy nhận được tin này thì em chết rồi.
Hoặc giết người hàng loạt.
Denis, bạn của Lauro.
Tôi mong là vậy.
Lauro ra ngoài, nhưng thầy ấy sắp về rồi.
Lúc nãy ông ấy có nhắn tôi rồi, tôi vừa đến.
Tôi biết, tôi mở cửa mà.
Ý anh là đến Rio de Janeiro.
- Phải, từ sân bay. - Trước đó anh ở miền Nam?
- Bồ Đào Nha. - Ở đó đang mùa đông à?
- Tôi là diễn viên. - Diễn viên, tất nhiên rồi.
Tôi quên mất các anh lúc nào cũng đeo thứ này quanh cổ.
- Uống gì nhé? - Tôi đã hứa với Lauro sẽ không uống.
Xin lỗi, anh vui tính thật.
Cô cũng vui tính chẳng kém.
Chúa ơi!
Cho tôi một điếu với.
Em chưa thấy nhiều người nổi tiếng vậy.
Họ dự tiệc sinh nhật hay đang săn diễn viên?
Cả hai.
Đã đến lúc ta nghĩ đến dàn diễn viên chính. Mà này,
em có biết ai sẽ đóng vai nữ chính không?
Em vừa nhìn cô ấy.
Ai thế?
Sau lưng em, mặc váy đen, tóc vàng, đứng gần bàn.
- Grazi ư? - Ai?
Grazi, cô ấy là quán quân rất ngầu
của chương trình thực tế về các cựu ngôi sao.
- Tên là gì nhỉ? - Em không xem. Các cựu ngôi sao ư?
Phải, các cựu ngôi sao.
Nhưng cô ấy nổi tiếng?
Cô ấy chỉ đơn giản là cái tên có ảnh hưởng nhất ở thời điểm hiện tại.
Cô ấy rất hợp với vai này.
Ta hãy mời cô ấy luôn hôm nay, kẻo người khác mời mất.
Isabel.
Grazi vào vai nữ chính sẽ hay đấy.
Em biết Diego Vidal không?
Trai nhà giàu tội nghiệp trên tivi? Ai mà không biết?
Có biết ông ta và Carla Maranhão từng cặp với nhau không?
Hồi đó quả là chấn động dư luận.
Họ đóng chung phim truyền hình, phải lòng nhau,
rồi họ cãi cọ và từ mặt nhau luôn.
Xem ai đang đến kìa, đừng nhìn lộ liễu.
Tuyển vai cho phim này rủi ro nhỉ?
Tôi đang mạo hiểm vì em đấy.
Lần chạm mặt này giống như cái kết bỏ lửng vậy.
Trong phim truyền hình, tôi sẽ cho họ lại gần nhau một cách từ từ.
Khi họ đã rất gần nhau,
họ sẽ quay lại
và giáp mặt nhau.
Em sẽ cho họ đứng xa nhau.
Họ sẽ quay lại, giáp mặt nhau,
và cùng nảy lên suy nghĩ:
"Sao mình có thể đau khổ vì một người như vậy?"
Em cũng muốn đạo diễn à?
Em chỉ làm theo các bước của thầy em.
Tôi là diễn viên sân khấu.
Các đạo diễn phim muốn cái hồn của ta khi bấm máy.
Rồi họ bỏ nó đi.
Khi ta xem bộ phim đó, đó không còn là cái hồn của ta nữa.
Điện ảnh là phương tiện truyền thông khác.
- Điện ảnh như em họ của truyền hình. - Tivi không phải phương tiện.
Đó là thiết bị gia dụng,
được tạo ra để bán các thiết bị gia dụng khác.
Mọi người, đây là Isabel Padilha. Cô ấy là fan bự đó.
Isabel đang gia nhập giới truyền hình điên rồ của chúng ta.
- Rất vui được gặp cô. - Hân hạnh.
- Tôi không uống. - Chả phải việc của tôi.
- Cần đi tè không? - Cần lắm.
Vào phòng Lauro ấy.
- Thật ư? - Được mà!
Chính xác là vậy.
Nhà tôi rộng thế mà tôi dành hầu hết thời gian ở cái bàn bé tí đó.
Ông đã viết kịch bản này ở cái bàn đó à?
Không phải tất cả. Tôi chưa viết xong.
Tôi mới viết 30 tập đầu thôi.
Tôi đã soát lại tập đầu.
Lấy bản này đi.
Định Mệnh Trở Lại.
Đọc hết đi
rồi nói tôi nghe xem có phải nhân vật đó không dành cho anh không.
No comments yet. Be the first to leave one.