200 baris pertama.
Nghiêm!
Nghỉ!
Ta tới đây để kiểm tra lô súng trường mới.
Xin mời Đại Soái tới điểm bắn!
- Mở ra! - Dạ.
Đại Soái, ở đây có 3 ngàn khẩu tầm xa, nạp nhanh, rất chất lượng.
Với số súng này, Sư đoàn 3 sẽ trở nên vô địch.
Kẻ thù sẽ bị đánh bại sau vài ngày và ngài sẽ nắm mọi quyền kiểm soát.
Sư đoàn 3 phải chuyển đi càng sớm càng tốt.
Vâng, tất cả các tàu đã được cử đi để chở quân binh.
Đói chết mất. Ồn thế này sao ngủ được.
Chẳng có gì vừa ý hết!
Cậu làm cái gì thế?
- Sao thế? - Mạnh ca, chắc anh đang đói.
Tôi phải ăn thứ này để sống sao?
Mạnh ca!
Chào buổi sáng.
Mạnh ca!
Hai huynh đài!
Hai huynh ăn sung mặc sướng...
nhờ vào người dân. Cho tôi xin chút đi!
Ngài có quen hai người họ không?
Họ say bí tỉ rồi.
Tôi hỏi khắp nơi mà không ai quen họ.
Đi mà hỏi tiếp đi!
Hãy nhớ, tên ta là Mạnh Khang.
Người dân ở đây ai cũng phải nể ta, chỉ có mấy ngươi là mù!
Ông chủ, tôi đang tìm người tên Mạnh Khang.
Không biết phải tìm cậu ta ở đâu.
Còn phụ thuộc cậu ta có tiền hay không.
Có, rất nhiều là đằng khác.
Ngày vui tới rồi!
Sao mọi người lại thấy vui vì cậu ta có tiền?
Vì cứ khi nào có tiền, là cậu ta tiêu hết sạch.
- Đặc biệt là cho người nghèo. - Phải đó.
Tôi hiểu rồi.
Nếu trắng túi, cậu ta sẽ ở trong rừng.
Và chỉ ngủ.
Nếu có nhiều tiền, cậu ta sẽ ở Quảng trường Phượng Hoàng.
Quảng trường Phượng Hoàng?
Đúng, là nơi tập trung các nhà thổ.
Thiếu gia nhớ quay trở lại!
- Mạnh ca có bên trong không? - Anh là...
Huynh ấy bảo tôi tới đây.
Ra là bằng hữu. Ngài vào đi.
Mạnh ca đang ở sảnh chính.
Mời!
Thơm ta một cái đi!
Mạnh ca!
Tiền quan trọng, những cái khác cũng quan trọng không kém.
Mấy người vào trong đi!
Đi nào!
Tưởng không ai biết, vậy mà ông đã tìm ra tôi.
Đừng bắn! Nếu giết người tại đây, thì trốn sao được?
Được, vậy ông muốn bao nhiêu?
Vậy ông muốn tôi làm gì?
Tôi có một việc cho cậu làm.
Chuyện lớn hay chuyện nhỏ?
Đại sự... chưa từng có tiền lệ.
Vậy nói xem.
Nơi này nói không thích hợp! Đi thôi.
Tôi mà bước ra ngoài đấy sẽ bị người của ông tóm.
Phải không?
Mạnh ca.
Cậu là một nam hán tử, nên tôi mới muốn gặp cậu.
Cậu không có niềm tin vào người khác sao?
Được, vì ông đã khen tôi là nam hán tử...
tôi sẵn sàng kết bằng hữu.
Ta đi thôi.
Cám ơn.
Thủ trưởng tới!
Lùi ra!
Nãy là ai vậy?
Tên họ Lưu.
Tên phụ trách đạn dược cho Đại soái.
Chết tiệt! Mất khối tiền mới ngồi được vào đó đấy.
Nơi này cũng gọi là nhà sao?
Đúng, những kẻ như chúng tôi.
Có nhà để làm gì chứ!
Những thứ này.
Không phải do tôi đâu.
Khi Điền đại ca luyện võ công, đồ đạc chịu trận.
Ông nhìn những cái lỗ trên tường đi.
Đó là cách huynh ấy luyện tập.
May là nhà vẫn chưa sập.
Võ công của cậu không tệ!
Hóa ra còn có Điền đại ca!
Đệ!
Tới đi!
Này, đại sự ông nói là chuyện gì?
Cướp của người nghèo thì tôi không làm đâu.
- Mục tiêu là Tần đại soái. - Được lắm!
Tôi muốn cướp của lão ta...
3 ngàn khẩu súng mới.
Và 280 ngàn viên đạn.
Để làm gì?
Ta không thể nuốt chúng hay tiêu hủy được.
Tôi tới từ Nam Kinh và là một người lính.
- Nhà cách mạng. - Đúng.
Sư đoàn 3 nắm số vũ khí đó trong tay, chúng tôi sẽ chẳng thắng nổi.
Nhưng tình thế sẽ đảo ngược nếu ta có số vũ khí đó.
Cậu hiểu không?
Phải dẹp sạch lũ quân phiệt và thống nhất đất nước.
Mang an bình tới cho muôn dân.
Tôi cũng từng nghe qua.
Một bằng hữu tốt của tôi...
từ bỏ dạy học để tham gia cách mạng.
Trời ạ! Nhưng dễ mất mạng lắm!
Đúng là mất mạng như chơi!
Nếu cậu không đồng ý thì coi như tôi chưa nói gì!
Ai nói tôi không đồng ý?
Tốt lắm, chúng ta sẽ cần thêm người.
- Điền đại ca có thể đấy. - Cậu ta đang ở đâu?
Có lẽ đang bài bạc.
Tới đây để thắng lớn nào!
Điền đại ca, huynh có nghiền nát nó,
Bài chết vẫn là bài chết thôi!
Sao hả? Bài chết ư?
Chết cái đầu mi!
Bài của mi mới chết!
Điền đại ca.
Bỏ tay khỏi người muội đi. Muội sẽ khiến huynh gặp vận đen!
Đừng giận huynh, Hồ tiêu!
Chỉ có Hồ tiêu mới trị được Điền huynh!
Ta còn thích đánh nhau hơn đánh bài đó!
Điền đại ca, biết là sẽ thua sao còn chơi?
Chơi cho biết!
Điền đại ca!
Dừng tay!
Ta bảo dừng cơ mà!
Điền đại ca!
Tới đúng lúc đấy! Giúp huynh một tay!
Không phải hôm nay. Đệ đang có chuyện muốn nói.
Hôm nay các ngươi gặp may đấy.
Đây là...
Mạnh Khang!
Thách huynh bỏ đi đấy!
Được!
Huynh đang có việc quan trọng, gặp sau nhé!
Tên Mạnh Khang chết tiệt!
Đi mà trốn trong cái lỗ của huynh!
Và đừng để muội tìm thấy!
Cô nương đó là ai?
Chắc ông mới tới đây nên không biết.
Cô ta là tỉ muội của quỷ đó.
Mạnh đệ không hề nhát gan.
Vậy mà cứ thấy cô ta là mất hết nhuệ khí.
Biệt danh của cô ấy là Hồ tiêu, ai dám động chứ!
Còn tên thật là Hồng Ân Phượng.
Không phải tôi sợ cô ấy đâu.
Chỉ là tôi không muốn cô ấy biết về chuyện này.
Chuyện gì?
Vân đại ca đây là một chiến sĩ cách mạng.
Chúng ta sẽ cướp vũ khí cho ông ấy.
Tưởng gì, chứ thế thì quá đơn giản.
Không phải nói ngoa,
Tôi có thể dễ dàng cướp 10 khẩu súng trường hoặc súng ngắn.
Hoặc 3 tới 4 khẩu nạp tự động.
Sao hả? Chưa đủ sao?
Thế thì ít quá.
3 ngàn khẩu súng trường,
và 280 ngàn viên đạn.
Ông đúng là kẻ thần kinh!
Không, chúng ta sẽ cướp...
từ nhà kho.
Tôi biết.
Nhưng ông biết chúng được bảo mật thế nào không?
Ta phải dùng kế, không phải dùng sức.
Chúng ta sẽ lợi dụng tên thủ trưởng Lưu.
Tôi đã sắp xếp tàu...
đứng đợi ở đường ray.
Ta sẽ nói là súng cần được sửa.
Khi mang được chỗ vũ khí tới ga tàu,
là ta đã hoàn thành nửa công việc rồi.
Hai người kiếm được hai xe tải không?
Cái này...
Sao thế? Bị mèo ăn mất lưỡi rồi ư?
Nói cho mấy người biết, ta có xe tải đấy.
Cô ấy...
Cha cô ấy đứng đầu Phòng chống buôn lậu. Ai cũng phải nể mặt.
Hồng cô nương, cô nhầm rồi.
Lúc nãy là bọn tôi nói đùa thôi.
Đùa ư?
Ta hiểu rồi.
Ông sợ tôi sẽ tố giác các người.
Tôi có thể chắc chắn một điều, cô ấy sẽ không bán đứng chúng ta.
Cô ấy là người của tôi.
Mạnh Khang, huynh muốn chết à!
Vừa nói gì thế hả?
Xin lỗi, huynh sai rồi.
Huynh chỉ muốn nói muội cũng là phe ta.
Phải thế chứ.
Mỗi khẩu súng giá 10 đồng bạc.
Vậy 3 ngàn khẩu sẽ là 30 ngàn đồng bạc.
Chia cho 4 người, mỗi người sẽ được 7.500 đồng bạc.
Ít hơn một xu là tôi không làm đâu.
Hồ tiêu, dù có thành công,
chúng ta cũng không được đồng nào đâu.
Đúng, số súng này cho quân cách mạng.
Sau đó thì chúng đáng giá rất nhiều tiền.
No comments yet. Be the first to leave one.