167 baris pertama.
Ồ, lại thế nữa rồi.
Hướng này, thưa công chúa.
Bệ hạ và Wulf đại nhân ở đây.
Ngươi nói đúng.
Có thật kia là anh Canute không?
Không ngờ bệ hạ tránh được.
Canute bệ hạ rất ấn tượng.
Sao bệ hạ có thể di chuyển trong bộ giáp kia?
Kia là gươm thật, đúng không?
Vâng, nô tì đoán thế.
Thế này mà là tập luyện à?
Anh ấy sẽ bị thương nếu trúng đòn mất.
- Nhìn ngài ấy luyện tập thật vất vả. - Gunnar!
Chào Estrid điện hạ. Hôm nay điện hạ có vui không?
Ta vui làm sao được?
Thế này thật đáng sợ. Ta lo phát ốm này.
Xin điện hạ yên tâm. Wulf là một kiếm sư tài ba.
Hắn đang điều khiển sức mạnh để đảm bảo không có chuyện gì xảy ra.
Trông không giống thế chút nào.
Ta không thể tin được.
Canute từng rất ghét chạm tới gươm.
Bệ hạ đã thức tỉnh dòng máu hoàng tộc của mình ở nước Anh.
Như thế rất đáng khen ngợi.
Một nhà vua nhất định phải thật mạnh mẽ.
Đàn ông Bắc Âu sẽ không
nghe lời những kẻ yếu đuối.
Nhưng trông anh ấy
giống như đang chịu rất nhiều đau khổ.
Bệ hạ sẽ lui khi mệt. Đấy là một thói quen xấu.
Bệ hạ rút lui chỉ khiến trận chiến kéo dài thôi.
Một vị vua thực thụ luôn tiến lên và tìm cách
với gươm của mình.
Không chỉ có kẻ thù mà người dân của bệ hạ
cũng đang xem cách bệ hạ cầm kiếm.
Estrid cũng đang xem nữa.
Ngươi đã chú ý, đúng không?
Hiểu rồi.
Hóa ra đấy là lí do bỗng nhiên ngươi dùng nhiều lực hơn
để tấn công.
Bệ hạ lại thế nữa rồi.
Thần sẽ không bị mắc bẫy đâu!
Quên đi. Ta không có ý đấy.
Hơn nữa, nó còn bận nói chuyện với người ở bên cạnh.
Bệ hạ thắng.
Thật tuyệt vời!
Ngạc nhiên thật đấy.
Tỉ số là 5-1, nhưng bệ hạ đã khiến Wulf chịu thua.
Trông Wulf có vẻ bị mất tập trung ở lúc cuối, đúng không?
Thưa bệ hạ, thần đã dặn bao nhiêu lần là bệ hạ
không nên ném gươm như thế.
Trận đấu vừa rồi thật tuyệt vời, thưa bệ hạ.
Sao thế, Gunnar?
Chúng thần đã hoàn tất giấy tờ liên quan đến cuộc khảo sát.
Thần sẽ mang đến tư phòng của bệ hạ.
Phải công nhận là ngoài kia không có nhiều kẻ giàu có.
Cho dù bệ hạ muốn vắt kiệt những kẻ trên danh sách đấy
thì cũng chỉ được khoảng 3.000 bảng một năm.
Ngoài chuyện đấy ra,
chỉ còn lựa chọn duy nhất là tăng cao thuế khóa.
À, thần khuyến khích tên đấy.
Ketil, con của Sverkel.
Hắn là một nông dân giàu có, sở hữu rất nhiều đất đai ở phía Nam.
Sức mạnh quân sự của từng gia tộc không được liệt kê ở đây.
Vâng.
Để biết, ta cần phải đích thân đến và điều tra.
Ta muốn biết những con số đấy. Hãy điều tra và báo lại cho ta.
Tuân lệnh.
Tuy nhiên, như thế tức là thuế sẽ tăng cao ngay sau khi
bệ hạ đăng quang trở thành vua nước Đan Mạch.
Thần đang lo về
phản ứng của người dân Đan Mạch hơn.
Làm chính trị là để đảm bảo những chuyện như thế không xảy ra.
Đâu phải chuyện không thể.
Sau khi đăng quang ngai vàng nước Anh,
Canute đang đối mặt với một vấn đề nhức nhối.
Đấy chính là tìm được nguồn tài chính mới.
Sau khi đã chinh phục được nước Anh,
Canute vẫn cho quân Đan Mạch đóng quân ở đấy.
Tuy nhiên, đội quân đấy được nuôi bằng
nguồn thuế thu được từ nước Anh.
Điều này đã dấy lên sự bất mãn trong lòng người dân Anh.
NƯỚC ANH
Nếu Canute không thể tìm được nguồn tài chính mới
từ Đan Mạch, lãnh thổ hắn vừa giành được,
thì hắn không còn cách nào khác ngoại trừ cho rút bớt quân về Anh.
NƯỚC ANH - ĐAN MẠCH
Không phải chuyện không thể? Ta còn lựa chọn nào khác ư?
Ta sẽ lấy đất phong tước.
Bệ hạ định lấy lại đất?
Nhưng như thế sẽ mất thời gian cho đến khi ta thu được lợi nhuận.
Ta sẽ có thêm đất
không chỉ qua việc thu lại đất.
Ý bệ hạ là trưng thu đất?
Thưa bệ hạ, làm thế thì có hơi…
Ta đang rất cần tiền. Ta phải dùng đến các biện pháp cực đoan.
Như thế còn đỡ hơn
khiến người dân cả nước phẫn uất với việc tăng cao thuế.
Nếu ngươi có cách hay hơn, ta sẵn sàng lắng nghe.
Sao ta không ban lệnh giải ngũ vào thời điểm này?
Chuyện đấy miễn bàn.
Ta vừa là kẻ chinh phục, vừa là người Đan Mạch.
Dân nước Anh không nghĩ tốt về ta.
Uy quyền của ta phụ thuộc vào việc
ta có một đội quân sẵn sàng làm theo ý ta hay không.
Vua cũng là gươm.
Trong thế giới này, vua mà không có sức mạnh quân sự thì không làm được gì.
DỰA TRÊN TRUYỆN TRANH BỞI YUKIMURA MAKOTO
Cái gì?
Vua Harald đã băng hà?
Một tuần trước. Bố đã chậm chân một bước rồi.
Cái gì… Như thế tức là
lúc ta rời khỏi nông trại, bệ hạ đã…
Con đoán thế.
Bố không biết bệnh tình của bệ hạ nặng thế.
Đúng là không thể tin được.
Thế mà ta lại mang cả đống lễ vật cho bệ hạ.
Đầy cả ba chiếc thuyền cơ à?
Bố tham vọng thật đấy.
Đợi đã, Thorgil…
Nếu con đã ở đây để chào đón bố,
tức là vua Canute cũng đang ở đây, đúng không?
Dù sao con cũng là thegn của vua Canute mà.
Hiện giờ, bệ hạ đang ở cung điện thay mặt đức vua.
Thế à? Bố được cứu rồi.
Bố không còn được vua Harald chống lưng nữa.
Bố cần phải lấy lòng
vị vua kế tiếp của Đan Mạch.
Con có thể sắp xếp để bố được gặp bệ hạ không?
Bố có tinh thần rắn rỏi đấy. Được, cứ để đấy con lo.
Được, trông cậy ở con cả.
Olmar!
Này, Olmar đi đâu rồi?
À, cậu chủ đã một mình đi vào trong thị trấn rồi.
Ngươi để nó đi?
Đã bảo là phải trông chừng nó rồi mà!
Thôi nào bố.
Nó đã hai mươi tuổi đầu rồi, đâu còn là trẻ con nữa.
Nó vẫn là một đứa trẻ!
Thằng nhóc đấy sẽ mãi là một đứa trẻ.
Cứ nghĩ đến việc nó một mình vào thị trấn mà xem.
Bố cá rằng lúc này nó đang đánh nhau
vì ai đó đã lỡ va vào nó
và họ đã không xin lỗi hay mấy chuyện như thế!
Ngươi mới là người đã va vào ta, tên khốn!
Đừng có đùa với ta.
Ngươi mới là người phải xin lỗi.
Cái gì cơ?
Ngươi nói gì chứ?
Xem ngươi đã làm gì kìa! Chỗ vải này là để bán đấy!
Sao ta phải quan tâm?
Nếu đây là trò rẻ tiền để dụ ta mua chúng thì mơ đi.
Cái gì? Ngươi thật thô lỗ khi nghĩ thế!
Nhưng ngươi phải trả tiền bồi thường.
Giờ thì ngươi đã lộ bộ mặt thật.
Ngươi đã định như thế từ đầu chứ gì? Đúng là một tên lừa đảo.
- Trời ạ… - Tên khốn…
Ngươi được bố mẹ nuôi nấng thế nào đấy?
Ta được biết
là một người kinh doanh chân chính như bố của ta!
- Ta sẽ không để ngươi sỉ nhục nhà ta! - Hả?
Thế ngươi định làm gì?
Muốn đánh nhau à? Lên luôn.
Cái tên lừa đảo đáng khinh.
Ta nhịn đủ rồi đấy, tên khốn!
Hắn rút gươm ra rồi.
Sao thế? Đến mà đánh ta đi này, tên lừa đảo.
Ngươi sợ à?
No comments yet. Be the first to leave one.