The Treasure of the Sierra Madre

The Treasure of the Sierra Madre

Muat Turun Sari Kata Vietnamese

Maklumat siaran

The Treasure of the Sierra Madre 1948 448 25fps V5 mono WunSeeDee vi
Ulasan oleh nthnth
sync lai cua ban Casablanca © VNbits.org

Tag

other
Diterbitkan pada: 2013-03-18
Muat Turun: 120
Masalah Pendengaran: Yes

Pratonton sari kata Vietnamese

200 baris pertama.

Anh bạn, làm ơn bố thí cho...

Chào ngài, làm ơn bố thí cho kẻ tha hương này một bữa ăn.

- Sổ xố nhà nước, thưa ngài? - Cút đi. Tao không mua vé số.

Giải thưởng lớn 4 ngàn peso.

Tránh xa tao ra, thằng nhóc ăn xin.

Mua trọn vé giá 4 peso. Đảm bảo trúng đấy ạ.

Tao không có 4 peso.

Mua 1/4 giá chỉ một peso bạc thôi ạ.

Mày mà không xéo đi là lãnh trọn ly nước này vào mặt đấy.

Vậy 1/10 vé, thưa ngài, chỉ 40...

Thưa ngài, mua 1/20 vé đi ạ. Giá chỉ 20 xu.

Nhìn này, thưa ngài, cộng các số lại là đúng 13.

Ngài có thể mua số nào tốt hơn nữa chứ? Đảm bảo trúng mà.

- Ừ, bao giờ xổ số? - Chỉ 3 tuần nữa thôi ạ.

Tao mua 1/20 vé, để khỏi phải thấy cái mặt mốc của mày nữa.

Lần sau lại đến nhé.

Khách của tôi luôn trúng giải với những con số may mắn. Chúc ngài may mắn.

Mười ba cơ đấy.

Xin lỗi.

Hút không?

Cảm ơn.

- Nóng thật. - Ừ.

Đúng là thị trấn, Tampico.

Như anh nói, anh bạn.

Nếu tôi kiếm được việc làm thu nhập đủ để đổi đời...

tôi sẽ sớm rũ bỏ bộ cánh bụi bặm này, chắc với anh luôn.

Nếu tôi là người địa phương, tôi sẽ tậu một hộp xi đánh giày...

và sau đó hành nghề. Nhưng họ chẳng bao giờ thuê người Mỹ cả.

Anh có thể ngồi lì trên ghế cho đến lúc chết đói.

Anh có thể xin tiền từ gã người Mỹ khác, hay thậm chí trộm cắp.

Thử đánh giày trên đường phố...

hay xách xô bán nước rong cho bớt túng quẫn.

Anh sẽ không bao giờ có công việc nào khác từ một thằng người Mỹ.

Và dân địa phương sẽ bám theo phá đám anh đến chết.

- Vài thị trấn đang khánh kiệt. - Thị trấn nào không như vậy hả?

Làm ơn bố thí cho kẻ tha hương này một bữa ăn.

Này, thưa ngài.

Làm ơn bố thí cho kẻ tha hương này một bữa ăn.

Thằng bố láo, đừng bao giờ ngáng đường tao nữa.

Mới trưa nay, tao đã cho mày tiền.

Khi đánh bóng giày xong, tao đã cho mày thêm.

Giờ mày lại định rỉa tiền tao nữa. Giúp tao một việc thôi.

Thỉnh thoảng đi xin thằng khác ấy. Tao bắt đầu bực rồi đấy.

Xin lỗi, tôi không biết lại là ông.

Tôi chưa từng nhìn mặt ông, chỉ nhìn tay và tiền ông đưa thôi.

Xin thứ lỗi. Tôi hứa sẽ không bao giờ xin tiền ông nữa.

Đây là lần cuối tao bố thí cho mày.

Cứ chắc là mày đừng quên lời hứa đấy, thêm một peso nữa này.

- Cảm ơn, thưa ông. - Nhưng từ bây giờ...

Đừng mong một cắc bố thí nào nữa từ tao.

Này, anh bạn, làm ơn bố thí cho kẻ tha hương này một bữa ăn?

Tôi sẽ không cho anh một cắc nào cả.

Nếu anh muốn kiếm ít tiền, tôi sẽ cho anh một công việc.

- Âm mưu gì đấy? - Không có đâu.

Tôi cho anh công việc nếu anh muốn. Hơi cực, nhưng lương khá.

- Anh đã từng dựng trại chưa? - Dĩ nhiên rồi.

Bến phà bị cuốn trôi, và một công nhân của tôi nghỉ làm.

Không biết hắn bị gì. Chắc là đang uống như hũ chìm.

- Trả công thế nào? - Tám đô một ngày.

Đừng đứng thừ ra đó. Quyết định đi, bến phà không đợi anh đâu.

- Tôi làm cho ông. - Nhanh nào.

- Chào đằng ấy. - Chào anh.

Được rồi, các anh, lên tàu thôi.

Giữ theo hướng của anh.

Có vấn đề gì với hai anh vậy? Các anh không chịu đựng được à?

Nóng tới 54 độ trong bóng râm, mà trên cần trục thì nắng chang chang.

Bộ tưởng hai anh là cặp triệu phú trong phòng tắm hơi riêng chắc.

Càng sớm hoàn thành công việc...

chúng ta càng sớm quay lại thị trấn làm vài vại bia.

Hoàn tất nhanh trong hai tuần, thì tôi sẽ thưởng thêm cho các anh.

Phải, chỉ đúng hạn khi chúng tôi làm việc 16-18 tiếng mỗi ngày.

Đừng kêu ca như bà già các anh. Các anh muốn gì nào?

Tôi trả lương cao ngất cùng phụ cấp.

Trả bao nhiêu thì trả, nhưng khi nào chúng tôi được nhận tiền?

- Tôi chưa thấy một cắc nào từ anh cả. - Các anh sẽ được trả đủ, được rồi...

đừng lo chuyện đó, khi chúng ta quay về Tampico.

Anh định tiêu tiền vào việc gì, ngoại trừ đánh bạc rồi thua sạch?

Các anh sẽ được trả khi chúng tôi dựng xong bến phà.

Lẽ ra người phát lương phải ở đây rồi.

Không biết có chuyện gì nữa.

Nhưng đừng lo. Tôi sẽ đến văn phòng lãnh tiền về.

Các anh cứ ở đây.

Có phiền không nếu chúng tôi đi với anh?

Không tin tôi sao? Các anh nghĩ tôi sắp chuồn à?

Tôi không nghĩ thế.

Nhưng tôi không còn đồng nào, thậm chí không đủ mua một cốc bia nữa.

Rồi, hai anh gặp tôi ở quán Cantina Madrid.

Lúc 2 giờ15 hôm nay, tôi không nán ở đó quá 3 giờ đâu.

Gã McCormick dẻo miệng. Thỉnh thoảng hắn có đến đây.

Gần đây tôi không thấy hắn nữa.

Gã McCormick dẻo miệng ư? Chuyện thế nào với gã McCormick?

- Hắn hẹn gặp chúng tôi ở đây. - Hắn nợ tiền các anh à?

Các anh ở Tampico này bao lâu rồi vậy?

Chuyện đó thì liên quan gì chứ?

Chỉ người nước ngoài và bọn Mỹ ngốc mới để McCormick lừa.

Ý anh là sao?

Hắn thuê những gã ngốc như anh làm culi.

Đến lúc phát lương, hắn lặn mất tăm.

Chúng ta còn bao nhiêu từ 10 đô hắn đưa, Dobbsie?

- 2 đô 50 xu. - Thậm chí không đủ thuê giường ngủ.

Tôi biết một chỗ đầy chuột cống, bọ cạp và gián.

Giá chỉ 50 xu một đêm.

Thêm cái nữa...

Làm thuê với giá rẻ mạt không có tương lai gì cả.

Đường xá đầy những gã chen lấn nhau giành một bữa ăn.

Vàng ở Mexico hả? Chắc chắn mà. Đi xe lửa không quá 10 ngày đường.

Núi non chờ đợi những gã may mắn khám phá và mang kho báu về.

Vấn đề là: anh có phải gã may mắn không?

May mắn thật sự hiếm thấy lắm. Họ cần phải tìm kiếm rất nhiều.

Trả lời tôi xem: Sao vàng có giá đến 24 đô một lượng?

Tôi không biết. Chắc vì nó hiếm.

Cả ngàn người đi tìm vàng.

Sau 6 tháng chỉ có một người may mắn. Một trong số hàng ngàn đấy.

Khám phá ấy không chỉ là công sức của mỗi người đó...mà còn là của cả 999 người còn lại.

Đó là 6 ngàn tháng, tức 500 năm lao động...

bò lết trên núi, chịu đựng đói khát.

Giá trị của vàng là do công sức của con người để tìm ra nó.

- Tôi chưa từng nghĩ thế. - Đâu có cách giải thích nào khác.

Vàng chỉ không vô dụng khi dùng làm trang sức và răng giả.

Vàng là thứ tà ma.

Anh tự nhủ với bản thân là sẽ mãn nguyện với 25 ngàn đô la vàng.

Chúa giúp con và con xin thề. Quyết tâm tốt đấy.

Sau hàng tháng quần quật đổ mồ hôi mà chẳng tìm được gì...

Rốt cuộc anh chỉ muốn 15 ngàn đô, rồi 10 ngàn đô.

Cuối cùng anh bảo, "Chúa ơi, xin cho con tìm được 5 ngàn đô thôi...

"và con sẽ không bao giờ đòi hỏi thêm gì nữa."

5 ngàn đô là số tiền nhiều đấy.

Trong tình cảnh này thì có vẻ là nhiều.

Nhưng nếu đào trúng mỏ vàng, không gì có thể kéo anh ra được.

Thậm chí anh liều mạng để kiếm thêm 10 ngàn đô.

Có 10 ngàn, anh sẽ muốn 25 ngàn. Có 25 ngàn, anh sẽ muốn 50 ngàn.

50 ngàn, rồi 100 ngàn. Như chơi bài rulet vậy.

Khuynh hướng tăng dần, tăng mãi.

Với tôi thì sẽ không như vậy. Thề đấy, không bao giờ.

Tôi chỉ lấy đủ những gì mình định lấy.

Kể cả nếu nó giá trị đến 500 ngàn đô...

nằm khắp nơi, chỉ chờ nhặt lên.

Tôi đã đào vàng ở Alaska, Canada và Colorado.

Tôi đã ở thuộc địa Honduras, tự kiếm tiền vé để quay về...

và gần đủ để chữa bệnh sốt rét mà tôi mắc phải.

Đào bới ở California và Úc. Gần như cả thế giới.

Phải. Tôi biết vàng khiến tâm trí con người thế nào.

Lão nói như thể lão đã trúng mánh vài lần vậy.

Chuyện đó thế nào?

Và giờ sao lão lại khánh kiệt ở xó này vậy?

Vàng đấy. Đó là những gì nó gây ra cho chúng ta.

Chưa từng biết một tay săn vàng nào chết trong giàu có cả.

Phát tài, rồi phá sản, rồi lại thử tìm một vận may khác.

Tôi không nằm ngoài quy luật đó.

Chắc chắn thân già này đang rệu rã nhưng đừng nghĩ tôi mất hết tinh thần.

Tôi sẽ vác cuốc đi đào tiếp nếu có ai đó sẵn sàng hợp tác.

Tôi thích tự đi hơn và tốt nhất là đi một mình.

Nhưng phải chịu đựng sự cô độc. Vài gã đã quẫn trí vì điều đó.

Còn đi với cộng sự thì lại nguy hiểm. Luôn có nguy cơ bị giết.

Họ nghi ngờ nhau đủ thứ chuyện vớ vẩn.

Chừng nào chưa làm sáng tỏ, tình huynh đệ chẳng là gì cả.

Nhưng khi đống vàng to ra, rắc rối cũng bắt đầu.

Tôi sẽ không để tâm đến loại rắc rối nhỏ nhặt đó.

Tôi nghĩ tôi sẽ làm một giấc...

và mơ về một đống vàng...

cứ to ra và to ra.

Cậu có tin những gì mà lão già

về toàn bộ câu chuyện lão kể ở Oso Negro,

kể vào đêm đó...

về chuyện vàng thay đổi tâm trí con người...

khiến họ không còn là bản thân mình như trước khi tìm thấy nó?

Tôi nghĩ tất cả tùy thuộc vào con người.

Chính xác điều tôi vừa nói.

Vàng không mang theo bất kì tai ương nào.

Tất cả tùy vào gã tìm thấy vàng là người thế nào.

Theo tôi thấy, vàng có thể mang lại hạnh phúc cũng như tai ương.

- Ê, Dobbsie? - Ừ.

Xem ai vừa ra khỏi khách sạn Bristol kìa.

Đó là lão McCormick dẻo miệng hay là do tôi tưởng tượng ra nhỉ?

Chính hắn.

- Tóm hắn thôi. - Tóm chặt vào.

Sao mình không đi mua sắm gì đó nhỉ?

Em muốn một đôi giầy mới.

Chào các anh, khỏe không hả? Gặp các anh thật vui.

- Anh Dobbs và Curtin, đây là quý cô... - López.

López. Tôi muốn mời các anh vài ly.

Anh có công việc cần bàn với những người này.

Về khách sạn chờ nhé. Anh không đi lâu đâu.

Được thôi.

Bạn hiền, ta uống vài ly nhé. Các anh đã ở đâu vậy?

Tôi tìm các anh khắp nơi.

Cho 3 ly uýt-ki.

Cho tôi rượu mạnh Ba Sao.

- Hai ly rượu mạnh nhé. - Với tôi uýt-ki là đủ phê rồi.

Tôi cho là các anh đang thắc mắc về số tiền lương đó.

Thực tế tôi cũng chưa được trả tiền cho hợp đồng đó.

Khi có tiền tôi sẽ trả cho các anh trước và thuê hai anh cho hợp đồng tiếp theo...

được kí kết vào thứ Hai, và thứ Sáu chúng ta bắt đầu.

Cạn ly nào.

Chúng tôi muốn số tiền lương đó. Ngay bây giờ.

- Tôi nói rồi... - Tốt hơn là chấp nhận đi.

Tôi sẽ làm hết khả năng. Tôi sẽ trả các anh 25%.

Tôi nghĩ có thể là 30%.

Và số còn lại thì giữa tuần tới nhé?

Khỏi đợi nữa. Ở đây và ngay bây giờ.

More Vietnamese subtitles for The Treasure of the Sierra Madre

Komen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left