200 baris pertama.
Tôi nói thật đấy. Người ta thích tôi lắm.
Nếu ông bật bài này, tôi đảm bảo,
cả đám sẽ nhảy nhót uốn éo ngay.
Khi tôi hát nhạc sống đĩa này, đám khán giả ngất thật đấy.
Họ ngất xỉu trên sàn,
tôi phải gọi xe cấp cứu để đưa lũ đó đi.
Mỗi lần tôi chơi bài này, họ còn gọi bệnh viện trước
và báo, "Tối nay Rudy sẽ hát,
nhớ chuẩn bị sẵn sàng,
vì ta sẽ phải lôi cả đám ra khỏi hộp đêm".
"Buggy Ride" à?
Đó không phải thứ vớ vẩn đâu.
Khỉ thật, Rudy.
Tôi đã bật "Let's Get It On" của Marvin Gaye.
Không thể phát "Buggy Ride" được.
- Còn 60 giây sẽ chuyển qua bài tiếp. - Cái này thì sao?
Đĩa đơn R&B rất hay,
giai điệu hợp tai có tên "Step It Up and Go".
Thôi đi, thật ấy hả?
Này, thứ đó đỉnh cực đấy.
Đĩa đơn bán chạy nhất của tôi đấy.
Cứ thử bật xem có chuyện gì.
Cái này chắc chỉ ông nội tôi nghe thôi.
Không. Bốn mươi lăm giây.
Này ông bạn. Cái hay nhất để để cuối đây.
Đây mới là đỉnh cao.
"Ring-a-ling-a-dong" à?
- Chưa hề nghe bài này. - Này, giai điệu dễ nghe lắm.
Ring-a-ling-dong, ding, dong, ding
Ring-a-ling-dong, ding, dong, ding
Ring-a-ling-dong, ding, dong, ding
Hãy rung chuông đám cưới cho anh nhé
Rudy, tôi chỉ phát bài nào nổi thôi.
Đáng ra bài này cũng nổi lắm.
Lũ khốn ở hãng Federal Records định đẩy nó lên đầu bảng.
Tụi nó ký với tôi rồi, lên kế hoạch, quảng cáo này nọ rồi,
xong lại ký với gã James Brown.
Gã đó nhảy nhót làm trò,
lắc cặp mông đen xì và hút hết sự chú ý.
Nói xem,
cậu nghĩ tôi thích làm DJ ở một tiệm đĩa hạng bét à?
Đôi khi, ước mơ không thành hiện thực.
Vẫn có thể thành mà.
Không đâu. Ta lỡ cơ hội rồi.
Cả hai ta phải quay lại làm việc thôi.
Được rồi.
Cảm ơn chẳng vì gì cả.
Marvin Gaye dở tệ.
S-L-Y gọi Family Stone.
Hãy cùng lắc lư với DJ Roj,
phụ trách chính ở đài phát thanh yêu thích, KRKD Los Angeles.
Các bạn thích chứ?
TIỆM ĐĨA
Được rồi, anh bạn.
Hôm nay thế nào, chú em?
Được rồi.
Stevie Wonder và Stylistics.
Cậu nghe chọn nhạc hay đấy.
Này. Hàng của cậu chất đồng đằng sau
mà tôi đứng quầy cả sáng rồi.
Xin lỗi tôi đến trễ, Rudy.
Vào việc đi. Tiền thừa đây.
Tôi xin lỗi.
Ghi lại cho tôi nhé, Toney.
Gặp sau.
Chào cậu!
Chào!
Chết tiệt.
TỐI NAY THE BEN TAYLOR BAND
Thưa quý vị, thật tuyệt khi có mặt ở đây tối nay.
Gần đây tôi mới từ Broadway về.
Phải, tôi đã ở Broadway.
Tôi ở Broadway suốt sáu tháng trời,
đứng đầu đường để kiếm việc.
Con voi nói gì với anh chàng khỏa thân?
"Anh thở được bằng thứ nhỏ xíu đó hả?"
Vâng, không dài dòng thêm nữa, xin mời lên sân khấu...
ban nhạc được mong đợi nhất,
The Ben Taylor Band. Tặng họ một tràng pháo tay nào.
- Buổi tối nay xôm nhỉ? - Rudy, cậu nói quá giờ đấy.
Mọi người thích tôi mà, nên tôi giãn thêm xíu thôi.
Thỏa thuận là năm phút mà.
Này.
Tên tôi không có trên bảng. Sao ông không đưa vào?
Anh làm MC mà. Có ai trả tiền để xem đâu.
Chắc họ nên trả, ông Allen à. Tôi nghĩ,
ông nên cân nhắc cho tôi một suất diễn.
Hiểu ý tôi chứ? Tôi đa tài lắm đó.
Tôi biết hát, diễn hài, nhảy,
và tôi còn nhảy điệu adagio,
đội khăn xếp ra sân khấu và nhảy theo điệu nhạc châu Phi. Gợi tình lắm.
Rudy, đó là năm 1950.
Vaudeville chết rồi.
Tôi đâu cần người đa tài.
Bố khỉ, tôi đâu già đến thế.
Ông nghĩ tôi là ai? Pigmeat Markham hay Moms Mabley
Tôi có tài mà!
Thằng khốn ăn thịt chuột.
Cảm ơn quý vị. Cảm ơn rất nhiều.
TIỆM ĐĨA DOLPHIN
Thưa quý vị, ta sẽ cùng quay lại đường đua.
Một màn rút muộn, thưa quý vị.
Mông Anna không được cọ sát.
Chẳng phải lần đầu với mông Anna,
lần gần nhất thật tệ,
vì tôi rất muốn xem mông Anna cọ sát với Gậy Khủng.
Hài vãi luôn.
Gã đó thì hài gì. Toàn nói bậy.
Anh ta đâu có bậy.
Anh ta thông minh mà. Chẳng rõ nữa. Xem...
Gậy Khủng không phải gậy của anh ta,
mà thực ra là ngựa của anh ta.
Tôi biết Gậy Khủng là gì, tôi có đần đâu.
Hắn chỉ dùng từ đa nghĩa để không bị cảnh sát sờ gáy.
Tôi từng làm việc với Redd Foxx.
- Anh biết Redd Foxx à? - Ừ.
Chúng tôi cùng rửa bát trong bếp,
nhưng tôi đã làm với gã đó.
Rồi một ngày, gã gặp đúng người,
và lên như diều.
Lại lão Ricco chết tiệt.
Người gã đó khai mù. Gã chạm vào cửa kìa.
- Chặn gã lại đi. - Tôi không chặn thứ cặn bã đó.
Tôi là quản lý phó, tôi giao cho cậu
ra đối phó với Ricco hôi hám đi.
Tôi không lại gần đồ bẩn thỉu đó đâu.
Ricco chỉ sợ kẻ quyền thế, nên quản lý phải xử lý.
Chết tiệt.
Không, Ricco. Không phải hôm nay.
Tôi sinh ra trong thùng đựng dao bầu!
Từng bị hai khẩu Colt 45 ly bắn sượt đầu!
Tôi biết.
Tôi từng bị gấu đập
và bị lươn cắn!
Tôi từng nhai ray đường tàu và ị ra thép rắn!
Được rồi, đi thôi. Đủ rồi.
Tôi từng nhảy xuống biển, chui bụng cá voi!
Còng tay thần sét,
tống sấm vào tù!
Này, Ricco, đây đâu phải chỗ cho mấy chuyện vớ vẩn đó.
Này, tôi đâu phải hạng vớ vẩn!
Tôi là kho tàng văn hóa dân gian Mỹ-Phi đó!
Nghe này. Tôi chỉ cần chút tiền kiếm gì đó bỏ bụng.
Tôi rụng hết răng rồi, chỉ ăn được súp thôi.
Nào, xin 25 xu thôi.
Được, tôi sẽ cho ông 25 xu mà đi ăn súp.
Rồi ông phải biến khỏi đây. Đi đi.
- Biến ngay đây. - Đi đi. Được rồi.
Giờ tôi sẽ kể chuyện hài nhất mà các người từng nghe!
- Thôi đi, ông già. - Có người nghĩ Willie Green...
là kẻ tồi tệ nhất trên đời này.
Nhưng hãy châm điếu cần, chỉnh lại tóc giả
rồi nghe tôi kể câu chuyện về gã khốn cứng cựa Dolemite!
Lâu lắm mới nghe lại chuyện đó.
- Dolemite, Thằng Khỉ Bựa... - Hắn ghép hết cả vào.
Tôi có một ông chú ngồi tù,
bọn họ suốt ngày tếu táo hài nhảm,
vì chẳng còn gì mà làm.
- Chịch chọt được mà. - Phải, Tony, chịch được,
nhưng giờ ta không nói chuyện đó.
Này, tôi có ý này.
Các cậu nghĩ sao nếu có ai dùng những câu đùa đó,
dân chuyên ấy, rồi trau chuốt lại thành một màn diễn?
Ừ, xong lên chuồng gà diễn.
- Hay ở tiệm hớt tóc. - Ừ phải.
- Rudy, ý hay đó. - Ừ, cái đó có khi ngon đấy.
Này Rudy, toàn mấy câu đùa của nô lệ thôi, không ăn thua đâu.
Tôi không diễn mấy thứ đó đâu.
- Hài vẫn là hài chứ. - Không đủ để diễn sân khấu lớn.
Tôi không rõ diễn ở đâu hợp,
nhưng mấy thứ đó hài mà.
Đám da trắng sẽ xem thằng da đen quê mùa đứng trên sân khấu
rồi nói, "Gã đó huyên thuyên cái quái gì vậy?"
Trước khi diễn, tôi phải thuộc làu "The Morning After",
- nhỡ ra có khán giả da trắng. - "The Morning After" là cái quái gì?
Đừng ngu thế. Bản tình ca chủ đề trong phim The Poseidon Adventure.
Ôi trời, cậu học bài đó làm quái gì?
Còn lâu cậu mới được diễn cho dân da trắng.
Tụi nó đâu muốn xem
gã đen thù lù trên sân khấu hát "The Morning After".
Anh là cái thá gì mà phê phán người khác.
Anh còn học mót mấy câu đùa của dân vô gia cư.
Này, biết gì chứ...
các cậu là đồ khốn.
Các cậu thì biết gì?
Rudy.
Rudy.
Tôi xin lỗi. Tụi tôi chỉ đùa thôi.
Này, sao đời tôi lại nhỏ bé thế này?
Tôi đã có kế hoạch lớn khi tới đây, Jimmy.
Tôi định làm tới cùng, như Sammy Davis Jr.
Phim, hòa nhạc, truyền hình, làm hết.
Công việc ở Dolphin lẽ ra chỉ là việc tạm thời.
Thế mà cả triệu năm trôi qua, tôi chỉ có vậy.
Còn Californian Club mà.
Ôi trời. Chẳng đi đến đâu cả.
Tôi chẳng có gì người ta muốn.
- Hắn cũng tài đấy. - Phải.
Này, cái quái... Ai vậy?
Không rõ, gặp gã bao giờ chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.