The Wrong Man

The Wrong Man

Muat Turun Sari Kata Vietnamese

Maklumat siaran

The Wrong Man 1956 720p BluRay X264-AMIABLE - Vietsub
Ulasan oleh quynhchi

Tag

BluRay
x264
720p
720
TS
Diterbitkan pada: 2022-06-22
Muat Turun: 69
Masalah Pendengaran: No

Pratonton sari kata Vietnamese

200 baris pertama.

Phụ đề Việt : Quỳnh Chi

Tôi là Alfred Hitchcock đây.

Trước đây, tôi đã giới thiệu với các vị nhiều loại phim hồi hộp.

Nhưng lần này, tôi muốn các vị xem một bộ phim khác.

Khác ở chỗ đây là một câu chuyện có thật,

thật hoàn toàn.

Tuy nhiên, nó chứa đựng nhiều yếu tố lạ lùng hơn các yếu tố hư cấu

trong nhiều phim ly kỳ mà tôi đã thực hiện trước đây.

Những giờ đầu tiên trong ngày,

ngày 14 tháng Giêng 1953,

ngày mà Christopher Emanuel Balestrero...

sẽ nhớ suốt đời anh ấy...

NHẦM NGƯỜI

- Tạm biệt. - Tạm biệt.

- Tạm biệt, Mr. Rotunda. - Tạm biệt, John.

- Tạm biệt, Manny. - Tạm biệt, John.

KẾT QUẢ ĐUA NGỰA

Ngân hàng New York : tiết kiệm gia đình

- Chào, Manny. Gia đình anh khỏe chứ? - Chào Stan. Khỏe, cảm ơn.

- Anh dùng gì, vẫn thế à? - Vẫn thế.

Tôi sẽ mang bánh đến bàn.

Cảm ơn.

Ồ, Rose, anh có làm em thức giấc không?

Em thức mà.

Sao vậy?

Thì mấy cái răng ý mà.

Em cứ ngủ gà ngủ gật suốt.

Đau à?

Ồ, không nhiều.

Em nghĩ là tiền chữa còn làm khó chịu hơn.

Chiều nay nha sĩ đã cho em biết chi phí chữa.

Sao?

Ba trăm đô la cho bốn cái răng khôn.

Úi.

Số tiền lớn, nhưng với giá đó,

có thể cũng không quá bất hợp lý.

Ông ấy còn giảng giải cho em về tiến hóa.

Loài người sẽ có hàm nhỏ hơn

và có ít răng hơn.

Nhưng răng vẫn phát triển hơn hàm,

và vì thế ai cũng có nhiều răng hơn không biết để làm gì.

Vì thế em có bốn cái răng khôn chen chúc.

Đối với anh trông em vẫn hoàn hảo.

Sự tiến hóa có thể tạo ra em, là đã làm rất tốt rồi.

Anh không nghĩ chúng ta phải phàn nàn về vài cái răng mọc chen chúc.

Vâng, chúng ta sẽ không phàn nàn về việc đó nữa.

Làm thế nào để thanh toán số tiền đó đây?

Trước đây, chúng ta đã có nhiều hóa đơn nợ các bác sĩ.

Em biết, Manny, nhưng em nghĩ chúng ta đều đã giải quyết được hết.

Chúng ta vay tiền, rồi trả dần trong nhiều năm.

Việc đó làm chúng ta khánh kiệt.

Gì đó, trò điền ô chữ à?

À, anh chơi một trò nho nhỏ.

Anh đoán những con ngựa thắng cuộc của cuộc đua ngày mai,

và anh viết ra cạnh đây, như thế này này.

Và ngày hôm sau, anh hình dung anh được hay thua là bao nhiêu.

Em không biết là anh thích ngựa.

Là anh thích số học đấy, em yêu.

Đó là chất nhạc công trong con người anh.

Nhạc công thường hay mê toán.

Họ không thể đọc, nhưng họ có thể tính toán.

Nếu anh có thể thắng cho chúng ta 300$ thì hay biết mấy.

Theo kinh nghiệm của anh, anh luôn luôn hoàn lại những gì anh vay.

Chúng ta sẽ không thắng 300, mà chúng ta sẽ vay.

Cứ khi nào chúng ta vực được dậy, thì lại xuất hiện một việc gì đó,

và nó lại quật chúng ta xuống.

Đời là như vậy, em yêu.

Anh nghĩ nhìn chung chúng ta vẫn may mắn.

- Vậy ư? - Chắc chắn rồi.

Chúng ta yêu nhau.

Chúng ta có hai đứa con trai ngoan, sáng dạ. Anh có công việc mình yêu thích.

Chúng ta đang ổn, trừ cái vụ đau răng này.

Anh làm mọi việc ổn thỏa trở lại.

- Chúng ta có may mắn không? - Chắc chắn có chứ.

Và điều may mắn nhất đối với anh là đã tìm thấy em.

Ôi Manny.

Đôi khi em rất sợ, chờ anh về nhà ban đêm.

Lúc nào anh chả về nhà, phải không?

Chúng ta ngủ chút đi.

- Bây giờ em ngủ được không? - Em nghĩ là được.

- Anh ngồi đây một lúc nhé. - Được rồi.

Em có biết là em có chút tiền tiết kiệm không?

- Em có tiền á? - Ừ.

- Đâu? - Chứng thư bảo hiểm của em.

Anh đã vay bằng chứng thư của anh, còn của em chưa dùng đến.

Anh nghĩ có đủ không?

Anh phải hỏi đã, nhưng anh nghĩ cũng gần đủ.

- Anh hỏi ai? - Chiều nay anh sẽ đi hỏi và sẽ biết.

Mẹ ơi! Mẹ ơi!

Bọn trẻ này. Gì đấy?

Gì đấy?

Mẹ bảo Greg đừng thổi harmonica nữa trong khi con tập.

- Greg? Greg? - Mẹ bảo nó đi nhé.

- Gregory? - Dạ.

Không thổi harmonica trong khi Robert chơi piano.

Nhưng con cũng thổi giai điệu đó.

- Đúng không? - Nó nghĩ là thế, nhưng...

Đúng thế mà.

Tao không muốn mày thổi, kể cả cùng giai điệu.

- Nó trốn trong tủ và làm ồn. - Robert.

- Gì thế? - Robert chơi piano,

và Greg phá nhạc của anh.

- Con không phá! - Mày phá!

- Con thổi cùng giai điệu đó. - Không phải!

Bob, theo bố thấy

phần cuối, khi Greg thổi,

bố thấy hình như nó đã thổi giai điệu đó.

- Thử lại xem, Greg. - Bây giờ con không làm được.

Không, mày chỉ làm được khi tao chơi.

Vừa vừa phai phải thôi, Bob. Bố biết là em nó làm phiền con,

nhưng nó đã thổi đoạn nhạc nào đó của Mozart.

- Đúng thế ạ! - Đúng rồi.

Và con đã chơi rất tốt cho đến khi con để nó làm khó con.

Bố nghĩ con có năng khiếu thật sự, và có thể Greg cũng có.

Thế có phải là vui không, Robert?

- Vậy các con có thể chơi cùng với nhau. - Bố nghĩ là con chơi tốt à?

- Chắc chắn rồi. - Chắc chắn rồi.

Nhưng con không được để bất cứ cái gì làm con bị lỗi nhịp.

Con không được nện vào đàn piano và rồi bỏ không chơi.

Con đã chơi rất tốt, trừ việc đó.

Người ta nói Mozart viết bài này khi ông ấy năm tuổi.

Vậy con phải chơi được nó. Con tám tuổi rồi.

Con năm tuổi, nên con phải viết được nó.

Chúng ta sẽ làm thế này nhé. Tối nay, chúng ta sẽ dành thời gian học nhạc.

Bob sẽ học đàn piano,

- và Greg học harmonica. - Con học trước!

Mỗi bài học là 15 phút, và bài của Greg...

A lô.

Mẹ ạ.

Cha con có khỏe không?

Hôm nay ạ?

Được ạ, nhưng con phải đi mua đồ trước.

Con không thăm lâu được ạ.

Con phải về sớm ạ.

Con hứa với bọn trẻ là con dạy chúng nhạc trước khi con đi làm đêm nay.

Con sẽ đến đó khoảng 3:30 và về lúc 4:00 được không ạ?

Chào mẹ.

Mẹ nói bố không khỏe lắm. Mẹ muốn chiều nay anh ghé thăm.

Anh sẽ đến văn phòng bảo hiểm trước, rồi ghé thăm bố,

và về nhà sớm nhất có thể.

Cô đã trả lời vào ngày 4 tháng Giêng?

Đúng vậy.

- Bà vẫn ở số 6342, phố 55 ? - Đúng vậy.

Được rồi. Mời bà ký ở đây.

- Thế là xong cả chứ? - Thế là xong.

- Chào cô, cảm ơn. - Chào bà.

Cảm ơn.

Nhờ cô xem giúp chứng thư này cho tôi,

và cho tôi biết tôi có thể vay bao nhiêu tiền với chứng thư này.

- Rose Balestrero? - Vâng. Đó là vợ tôi.

Ông có thể

chờ một phút trong khi tôi kiểm tra một việc không?

Vâng, tôi sẽ đợi.

Mọi người đừng nhìn cùng một lúc nhé.

Sao? Tôi không nghe được cô.

Tôi nghĩ người đàn ông ở quầy là người đã đến đây hôm trước.

- Cái gã đã... - Đúng, tôi chắc chắn như vậy.

Chị James?

Có một người đàn ông ở quầy,

và Peggy nghĩ đó là người đã tấn công đe dọa chị.

Ông ta muốn biết ông ta có thể vay bao nhiêu với chứng thư bảo hiểm của vợ ông ta.

Tôi không dám nhìn đâu.

Đúng hắn rồi.

Chúng ta có thể làm gì đây?

Hãy nhìn hắn ta.

Giờ tôi không nhìn hắn đâu, chị nhìn đi.

Tôi không thể.

Tôi sẽ nói với hắn thế nào?

Tôi không đến gần quầy đó đâu.

- Chỉ nhìn hắn thôi. - Tôi nghĩ tôi sẽ ngất mất.

Ann.

Đúng là hắn.

Tôi sẽ ngồi ở đây.

Hãy nói với hắn ta về chứng thư.

Nói là hắn có thể vay,

nhưng vợ hắn phải đến.

Ông Balestrero.

- Ông là ông Balestrero. - Vâng.

Ừm, tôi có thể nhanh chóng cho ông biết số tiền có thể được vay.

Đó là con số tương ứng với số lần thanh toán mà vợ ông đã thực hiện.

Tôi đã kiểm tra số đó.

Vâng, tôi hiểu.

Đương nhiên, khoản vay

phải được ký bởi người có chứng thư.

- Cô ấy phải đến? - Vâng.

Vợ ông phải đến văn phòng này.

Vâng, tôi hiểu. Cô ấy có thể đến.

Mất bao lâu thì vay được?

Chỉ trong vài ngày.

Cảm ơn cô nhiều.

Vui lòng được giúp ông.

- Ông ta đi rồi à? - Vâng.

Cô Duffield đâu?

Ở trong đó với ông Wendon.

Đó là lý do hắn ta đã không làm gì.

Chị nói đó là người đã cướp của chị cách đây ít lâu đúng không?

Tôi gần như chắc chắn đó là hắn ta. Cô nghĩ sao?

- Tôi chắc chắn...Cô ấy vào trong đó. - Miss Duffield see it?

Cô ấy nói cách hắn ta đi vào phòng rất lạ.

Hắn ta để tay vào túi,

Komen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left