181 baris pertama.
SIÊU THỊ CHÍN TẦNG MÂY
Siêu thị Mỹ.
Nơi mà bạn có thể mua sắm tất cả mọi thứ bạn muốn hoặc cần.
Bạn muốn gầy hơn? Béo hơn?
Vui vẻ hơn? Buồn hơn?
Bạn đang tìm kiếm tình bạn?
Hay sự cô độc? Hay thậm chí là tình yêu?
Thật ra cái đó là đá zirconia giả. Gọi là PlastiClear.
- Thế còn mấy cái tám đô? - Loại đó chúng tôi hết hàng rồi. Xin lỗi.
Nhưng cái này chỉ thêm hai đô thôi.
Tôi hiểu rồi.
Quảng cáo đồ trang sức rẻ để dụ lũ ngốc đến
rồi bán loại đắt tiền.
Tôi thấy không nên dùng từ "lũ ngốc", hoặc "đắt tiền", hoặc "đồ trang sức" đâu.
Được rồi. Dù sao tôi cũng phải xếp hàng mua thuốc lá.
Tuyệt. Tôi hy vọng cậu và vợ sắp cưới sẽ hạnh phúc bên nhau.
Và các người đừng sinh con.
Glenn à. Đầu óc tôi cần nghỉ giải lao.
Được rồi. Chúc vui vẻ. Ngẫm nghĩ đi.
Chỉ kiểm tra biểu mẫu người mới của anh. Công dân Mỹ à. Hay đấy.
Không người phụ thuộc. Tôi cũng thế, trừ khi tính cả mấy con chim của tôi.
Ở đây không đề cập đến việc anh có bạn gái hay không.
Tôi không… Có chỗ để khai việc đó sao?
Mục "Có điều gì chúng tôi nên biết về bạn không?" này.
Vài người thích tự nguyện ghi.
Ồ, vậy câu trả lời cũng là không.
- Không à? - Không.
Được rồi, vậy tôi sẽ ghi lại.
Nhưng anh là trai thẳng nhỉ?
- Có… Cô được phép hỏi thế à? - Không.
Thông minh đấy. Chúng tôi luôn xếp những cuộn xịn nhất ở giữa.
Đợi đã! Không. Để tôi giúp.
Không sao. Tôi làm được.
- Không sao. Tôi có… - Không sao. Tôi làm ở đây.
Tôi phải giúp khách hàng nên…
Anh làm ở đây sao? Từ khi nào thế?
Từ bây giờ. Thật ra hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm.
- Ồ? - Tôi biết.
Tôi trông không giống kiểu người sẽ làm việc ở một nơi như thế này.
Ừ, thế nên tôi mới ngạc nhiên. Tôi đã nghĩ: "Gì cơ? Anh ta ư?"
"Anh ta làm gì mà dọn giấy vệ sinh chứ?"
Tôi nghĩ đó là vì…
Anh trông có vẻ rất thông minh, có học thức, có văn hóa hơn.
- Ý tôi là, so với… - Ừ. Này.
Nghe này, tôi biết cô đang khen tôi,
nhưng nghe hơi trịch thượng nhỉ?
Ồ, vâng, cảm ơn.
Tôi không muốn tỏ ra trịch thượng trước mặt người làm ở đây.
Phải rồi.
Tôi chạy đi hai phút nhé?
Thứ này đá bàng quang của tôi như thể đang đi đòi nợ vậy.
Tôi không phụ trách, nhưng cô…
Tất nhiên. Tôi sẽ rút Carly khỏi quầy thanh toán nhanh.
Vivian sẽ gói hàng. Cô cần bao lâu cũng được.
Cảm ơn.
Lời khuyên nhỏ này.
Đừng để các nhân viên khác ở đây biết anh xịn hơn họ thế nào.
Họ ghét thế lắm. Tôi không biết tại sao.
Có lẽ vì nó nghe hơi trịch thượng.
Chào mừng.
Tôi…
Không!
Các trại sinh, nghe này. Tôi có một thông báo quan trọng.
Đây là thuốc thông mũi loại thường của các bạn.
Và đây là ma túy đá. Được chứ?
Bọn nghiện dùng cái này để làm cái này.
Nên đừng bán cái này nữa, để chúng không chế được cái này nữa.
Hắn ta bảo tôi là hắn bị cảm lạnh nặng.
Hắn đã mua tận 35 hộp, Cheyenne à.
Nghe là thấy có vấn đề rồi. Đúng không? Cô thử dùng não xem.
Cảm ơn Dina vì lời khuyên hữu ích hôm nay.
- Cảm ơn, Dina. - Có mỗi tôi thấy lạ lùng
là cô ấy đi quanh đây với một túi ma túy đá à?
Nghe này. Tôi nghĩ là có thể đã có sự hiểu lầm.
- Tôi không phải người thượng đẳng. Nên… - "Thượng đẳng"? Đó là gì cơ?
Kiểu một người nghĩ họ xịn hơn…
Cô biết "thượng đẳng" nghĩa là gì.
Ừ nhỉ, bọn tôi có học điều đó ở trường công mà.
Dù sao thì, tôi rất tự hào được chào đón
hai Thiên Thần mới của gia đình Chín Tầng Mây.
Sao các bạn không tự giới thiệu đi?
Được.
Chào mọi người. Tôi là Jonah.
Tôi rất vui khi được ở đây. Sẽ vui lắm đây. Vậy nên…
Tên tôi là Mateo Fernando Aquino Liwanag.
Và tôi ở đây để tìm đường đến thành công.
Dang rộng đôi cánh, và xem tôi có thể bay xa đến đâu.
Cảm ơn.
Ừ, tôi cũng muốn xem mình có thể bay được bao xa.
Vậy nên…
- Chữa cháy được rồi. - Cảm ơn.
Tôi thường kết thúc các cuộc họp bằng vài lời khuyên từ Kinh Thánh.
- Nhưng có người tố cáo tôi lên công ty. - Phải, là tôi đấy.
Tôi cũng đạo Thiên Chúa, nhưng trong bốn bức tường này,
Kinh Thánh là Bộ Quy Tắc Ứng Xử Của Nhân Viên.
- Và chúng tôi đều cảm ơn cô vì điều đó. - Ừ, không có gì đâu.
- Tôi cầu nguyện cho cô, Dina. - Tôi cũng cầu nguyện cho ông, Glenn.
- Không, tôi đang cầu nguyện đây. - Tôi cầu chăm lắm.
Tôi còn chăm hơn cô. Tôi biết cách.
Thế nên, để chào đón nhân viên mới…
Chào mừng đến Chín Tầng Mây.
Bài tủ của tôi đấy.
Này, chúng ta có tập huấn gì không?
Nãy giờ tôi cứ đi từ khu này sang khu nọ,
và cố tỏ ra mình có mục đích.
Sẽ giống hơn nếu anh cầm một cái hộp.
Đấy. Thấy chưa? Vừa làm vừa học.
Nghe này. Chỉ có vài điều cần nhớ thôi.
Luôn đến đúng giờ, không trộm cắp,
và phải luôn được lòng giám sát tầng.
Được rồi. Ai là giám sát tầng thế?
Tôi phải đi lấy cái hộp khác đây.
Này, chúng ta có thể làm lại từ đầu không?
Tôi là Jonah, như cô đã biết đấy. Còn cô là Ramona.
Không, đó không phải tên tôi.
Tôi chỉ không thích người lạ gọi tên tôi như bạn bè.
Phải rồi. Như gái điếm không thích bị hôn môi.
Anh vừa so sánh tôi với gái điếm à?
Không.
Trông anh có vẻ đang chán. Để tôi giúp anh.
Tất cả đồ điện tử lẽ ra phải giảm giá 25%
nhưng hệ thống bán hàng đang bị hỏng, nên phải anh quét, chọn tái phân bổ,
bấm nhập, ghi đè, có, giảm 0,25, nhập, có, rồi có…
Anh không tập trung.
- Xin lỗi. Cô tiếp tục đi. - Xác nhận, nhập, có. Hiểu chưa?
Nếu tôi đoán đúng tên cô, cô sẽ nói là tôi đoán đúng chứ?
Cầm lấy.
Ôi, đẹp quá!
Tôi sẽ lập danh sách.
Xin lỗi, cô cho tôi hỏi.
Thuốc làm mềm phân và thuốc xổ khác gì nhau nhỉ?
Tôi sẽ giúp bà ngay.
- Cheyenne, có chuyện gì vậy? - Bạn trai vừa cầu hôn tôi.
Tôi không muốn chúng mềm, tôi muốn chúng ra khỏi tôi.
Lúc nãy tôi không nhận ra
rằng Cheyenne là cô gái may mắn mà cậu sẽ cầu hôn.
Ừ, tôi làm cô ấy có bầu nên bố tôi bảo tôi phải thế.
- Thật là lãng mạn. - Phải thế chứ, trăm phần trăm tình yêu.
"Chất làm to" à? Sao tôi lại muốn to ra cơ chứ?
Chey, cô chưa nói đồng ý đấy chứ?
Sao tôi lại không đồng ý chứ?
Cheyenne, nhìn tôi đi. Tôi biết thật dễ bị cuốn vào
bầu không khí lãng mạn của những thứ này.
Nhưng nghĩ kỹ đi, được chứ?
Đừng làm gì khiến cô phải hối hận suốt phần đời còn lại.
CHÀO! TÔI LÀ… CHEYENNE
Ừ, được rồi. Để tôi đi suy nghĩ.
Này, hình như tôi biết làm rồi.
Không có ý gì đâu, nhưng anh là đối thủ của tôi,
nên thật ra tôi đang mong anh thất bại. Được rồi, cảm ơn, tạm biệt.
Thay thế chúng bằng thứ gì đó không quá xấu đi.
Này!
Tôi tìm được cách rồi!
Ta cần bảng mới cho quầy hàng cuối, nhưng ta nên kiểm tra DCPI trước
bởi vì lần trước… Chuyện gì vậy?
Bạo loạn chủng tộc chăng? Còn ở giai đoạn đầu thì khó nhận ra lắm.
Có thể là sắp lên thiên đàng hết rồi. Nhưng tại sao tôi vẫn còn ở đây?
Này, tôi đang làm rất tốt đây này.
Anh chỉ giảm giá 25% cho mọi thứ thôi, phải không?
Phải. "Quét, đặt lại, có, ghi đè, có, đặt lại giá, phẩy hai…"
Giảm.
- Hả? - Giảm 0,25.
Đặt lại giá thành 0,25 ư? Thế thì mọi thứ chỉ còn 25 xu.
Ngừng lại đi! Ngừng lại hết đi!
SIÊU THỊ CHÍN TẦNG MÂY
Nếu đăng ký Chương trình Người Mua sắm Thiên đường hôm nay,
chị sẽ tiết kiệm được 15% tiền mua hàng, và giá của chị sẽ giảm còn 22 xu.
Đừng bán thứ gì nữa! Ngừng lại đi! Ngừng lại hết đi.
Thưa anh, anh phải ở yên đó. Frank, không ai được đi.
Thưa bà? Thưa bà, tôi xin lỗi. Tôi cần kiểm tra lại mấy món này.
Không, cảm ơn, tạm biệt.
Xin lỗi, tôi không thể để bà đi với cả rổ đồ điện tử giá 25 xu…
- Tôi còn nhiều lắm, cô gái ạ! - Tôi không nghĩ vậy đâu.
Quý khách chú ý. Do lỗi của nhân viên,
các thiết bị điện tử rất đắt tiền đang được định giá ở mức 25 xu.
Sai lầm này vẫn đang được sửa nên… mau mua hàng đi! Mau lên!
Điều tôi muốn nói là giá món này không phải 25 xu.
Thưa ông, không phải "hai" và "năm". Không phải.
Nếu nó chạm vào xe tôi, nó là của tôi!
- Làm gì có cái luật đó. - Có đấy.
Tôi không cần gã đó.
No comments yet. Be the first to leave one.