200 baris pertama.
NETFLIX GIỚI THIỆU
NĂM 2019
NĂM 2003
NĂM 1999
NĂM 1996
Chào con, bố mẹ lại làm việc muộn ở cửa hàng
Con tự nấu bữa tối và đừng xem TV đấy!
Lễ kỉ niệm mẹ đã quyết làm gì chưa?
Chưa biết nữa, Clarissa. Gần đây mẹ rất bận.
Mẹ muốn có một buổi tối yên tĩnh ở nhà.
Sẽ thật tốt nếu làm gì đó đặc biệt.
Anh có ý tưởng gì?
Không biết nữa.
Cậu ăn canh nhé?
Mẹ bảo hỏi cậu muốn ăn không.
Mẹ nấu nhiều quá, còn thừa phải cho vào bình mang đến trường.
Không ai muốn ngồi cạnh đứa mang bình canh.
Chỉ những đứa cũng mang. Tớ không muốn ngồi cạnh lũ thảm hại đó.
Tớ đùa thôi.
Nếu tớ làm vậy thật?
Tớ nghĩ cậu làm rồi.
Cậu vừa đóng cửa ngay trước mặt tớ.
Phải, cho vui.
Tớ sẽ không làm thế, mình là bạn thân.
Rồi, bạn thân.
Mà nếu cậu mang canh tớ sẽ ngồi cạnh cậu.
Không thể tin được.
Thật mừng là cậu nói thế. Nó khiến trò đùa vui hơn nhiều.
Mẹ! Con không cần mang canh đi nữa rồi!
Nhìn kìa. Tuyệt quá nhỉ?
Cực kì tuyệt ạ.
Canh kimchi rất đơn giản,
nhưng vì vậy mà nó ngon.
Phải dùng nguyên liệu ngon nhất.
Mùi thơm quá, cô Kim.
Sasha, cô nói cả triệu lần rồi, gọi Judy đi.
Và người Hàn Quốc bọn cô dùng kéo cho mọi thứ.
Rau củ, mì...
Con cái nữa.
- Muốn thử không? - Vâng.
Nhìn cháu kìa. Có năng khiếu đấy.
Cảm ơn. Cô Judy.
Có chắc cháu không phải người Hàn?
Mẹ đang vẽ một con chim sẻ ở trong tổ
và mẹ đã vẽ xong cái tổ
rồi vẽ được nửa con chim sẻ
thì nó bay mất.
Đó là lúc mẹ học được…
cần bắt đầu từ thứ có thể bay đi.
Cho con tiền.
Tại sao?
Tối nay thứ Sáu, con muốn đi chơi với Sasha.
- Chào cô Judy. - Chào mẹ!
Thôi đi!
Thích thật!
- Tốt đấy. - Thế à?
- Giờ tớ thu dây vào à? - Cứ để vậy.
- Được rồi, sau đó giật dây lại à? - Cứ để kệ thế.
Không, rồi cậu đặt nó lên kia.
- Rồi...Ừ, thế là xong. Cậu đang câu cá. - Bỏ vào lỗ sao?
- Đây là câu cá à? - Đây là câu cá.
Vui nhỉ?
Biết tớ muốn câu gì chứ?
- Cái gì? - Hamburger.
Marcus!
Bố, có chuyện gì vậy?
Chú Kim?
Chú ổn chứ?
Có một tai nạn.
Không thấy giấy lọc cà phê. Bố không biết mẹ để ở đâu.
Đi chơi đi.
Cậu không biết lời đúng không?
Là D'Angelo. Đâu cần biết lời để hiểu được nó đầy cảm xúc, gợi cảm
và tràn ngập cảm xúc du dương, nhé?
Thật vui khi thấy cậu cười.
Ôi Chúa ơi. Tớ xin lỗi, Marcus.
Tớ không biết mình đã...
Rồi, cậu ổn chứ?
- Ừ. - Thế à?
Ừ, tớ ổn.
- Câu thế nào? - Tớ rất ổn.
Này, bao cao su ở đâu ra thế?
Hồi lớp bảy.
Ai dạy cậu cách dùng thế?
Có một cô từng đến trường bọn tớ…
dạy giáo dục giới tính một ngày và...
và đeo nó vào một quả chuối.
Cậu lấy chuối tập ở nhà à?
Không, ở nhà tớ không cần chuối.
Marcus, xe cậu có mùi pho mát Parmesan.
À ừ, đó là Parmesan đấy.
Tớ có một đống Parmesan trong ngăn đựng găng tay.
- Muốn đi ăn gì không? - Được.
Xin lỗi, tớ...
- Cậu không cần làm thế. - Không ư? Ừ, được.
Cậu đang rất kì đấy.
Tớ đâu có, cậu mới kì lạ.
Đó? Sao cậu thở dài?
- Rõ kỳ. - Đó là cách tớ thở.
Tớ thở mạnh.
Ừ, giờ tớ biết rồi.
Không, câu đó đáng yêu mà. Ý kiểu, vì ta đã làm tình, nên tớ biết.
Rồi, hiểu. Cảm ơn, Marcus.
Làm chuyện đó là ý của cậu, nhé?
Cậu đùa tớ đấy à?
Cậu đá lưỡi với tớ.
Cậu cởi quần lót tớ. Đưa đến bước kế tiếp.
Tớ thấy tội là cậu phải bảo bạn đại học mình còn gin.
Tớ định nói dối chuyện đó.
Tớ cũng đâu vào đại học.
Cậu quyết định khi nào? Sao không vào đại học?
Tớ đâu cần phải giải thích.
Nghe này, Marcus…
Tớ biết cậu đang đau khổ vì mất mẹ.
- Tớ cũng mất bà ấy... - Đâu phải mẹ cậu!
Đúng không? Bà ấy là mẹ tớ.
Chỉ bởi cậu lúc nào cũng ở nhà tớ, ăn đồ ăn, xem TV nhà tớ,
vì bố mẹ không đủ quan tâm để ở bên đâu có nghĩa cậu hiểu cảm nhận của tớ.
Cậu là một tên khốn.
Chết tiệt.
Mừng tới Burger King.
Nướng lửa từ năm 1954. Anh muốn thử bánh Whopper không?
Anh có thể mang đi nếu muốn ăn trong xe và khóc.
ĐẦU BẾP MỚI HÀNG ĐẦU LOS ANGELES SASHA TRẦN
EXQUISINE WEST GIỚI THIỆU SASHA TRẦN
- Cậu sẽ trễ đó. - Tớ đang chờ Brandon.
Tiện bàn San Francisco đi.
Các anh!
Đây phải là bánh nhân rau, nhé? Không phải "bi" nhồi xả.
- Vuốt phẳng đi. - Vâng.
San Francisco, hai tháng nữa sẽ mở nhà hàng mới,
hãy đến đó trước cuối tuần này.
- Đẹp đấy, Sharice. - Đã thuê nhà rất đẹp.
Nghe hay đấy.
Mẹ muốn đón cậu ở sân bay.
Tớ bảo đã thuê xe cho cậu, bà ấy hét lên và cúp máy.
Họ sợ nhất là tớ phải boa tiền cho ai đó.
Vì vậy tớ học tự cắt tóc.
Không ai nhận ra.
- Tớ ổn chứ? - Ừ.
- Thon gọn cả chưa? - Rồi.
- Được. - Nước?
Để ở khe đùi cậu ư? Không, cảm ơn.
Cảm ơn đã gọi là khe.
Với cả, tớ mặc ngược Spanx
nên chỗ đi tiểu nằm sai chỗ. Không kịp thay rồi.
- Thấy sao? - Vẫn bụng như cái trống.
Tớ rất tức Kate Middleton.
Sáng đi làm tớ nghĩ việc cô ấy chụp số ảnh đó
ở bậc thang viện sau khi mới sinh con ba tiếng?
Và cô ấy mặc tã hoàng gia. Cậu biết vậy mà.
Đừng nói về việc đó
- trước mặt khách. - Được.
- Cậu vừa hỏi gì tớ vậy nhỉ? - Này.
Chào anh.
Chà, em đẹp quá.
- Sẵn sàng chứ? - Dạ.
Chúc vui vẻ.
Tôi sẽ ở đây trong bộ dạng Meghan Markle mập.
Ta đang ở tiệc từ thiện Operation Smile
gặp gỡ với đầu bếp nổi tiếng Sasha Trần,
thiên tài đứng sau Knives and Mercy, dẫn đầu xu hướng ở LA,
và hôn phu, nhà phát triển nhà hàng lớn, Brandon Choi.
Brandon, anh có công giúp xây dựng
thương hiệu toàn cầu và nhượng quyền kinh doanh cho nhiều sao ẩm thực hạng A.
Họ có bao giờ ghen tị khi Sasha được đối xử đặc biệt?
Tôi hy vọng họ có chút ghen tị
nhưng chưa đủ để dừng hợp tác với tôi.
Hai người là một đôi tuyệt vời.
Thật ngọt ngào.
Sự kiện tuyệt nhỉ?
Em sẽ mở nhạc. Có được không?
CHÀO MỪNG ĐÊN SAN FRANCISCO
Con làm gì vậy?
Hút cần và nhảy trước gương. Bố tham gia nhé?
- Không. - Thôi nào.
Con thách đấu với bố.
Vì con đã nói vậy.
Được rồi, dừng lại. Bố thắng.
Nhanh lên.
Ta phải đi thôi.
Hôm nay ta sẽ lắp một cái lò sưởi mới ở Mission.
Để con đoán, lại một tiệm bánh rán kì quặc trong tiệm giặt cũ?
Không.
Tiệm bánh kẹp thịt bò nướng trong tiệm băng đĩa cũ.
Không thể tin được.
Này, anh nghĩ sao về kiểu hoa này cho đám cưới?
Em sẽ nâng tầm hoa đen như đã làm với kem vị mắm.
- Được. - Tốt.
Không muốn làm cô dâu nhàm chán.
- Khuấy động lên. - Nói chuyện nhé?
Vâng.
Được. Sao thế?
Anh đã suy nghĩ rất nhiều.
Nếu em đồng ý, anh muốn hoãn lễ cưới.
Không phải anh không muốn cưới. Có mà.
Chỉ là anh mới có cơ hội
đến Ấn Độ với José Andrés.
Đầu bếp ở Bazaar ư?
Chính xác.
No comments yet. Be the first to leave one.