200 baris pertama.
Ở tập trước Graceland.
- Cậu tên gì? - Johnny.
Về nhà đi Johnny. Tôi sẽ gọi cho cậu.
Tối thứ Sáu, tôi với đàn em đi đòi nợ mấy câu lạc bộ.
Địa bàn của tôi, 10h.
Họ không phải lừa chuyển ma túy.
Cậu không dùng lừa chuyển hàng như vậy.
Lừa chính là hàng đó.
Em bắt đầu nghĩ Jakes nói đúng.
Mua bán dâm?
Nếu anh cho em một đội, em sẽ tới Sylmar ngay,
- Đạp cửa căn nhà nào đó - Kết nối chuyện này với Solano.
Chúng ta phải cứu các cô ấy, Mike.
Chúng ta sẽ cứu. Hứa đấy.
Chúng tôi có lệnh cấm, ông Jakes.
Bố là bố con! Buông tôi ra.
Ông đó là ai?
Đang tìm bạn à?
Sẽ có nhiều câu hỏi dính tới xe buýt
trong cuộc phỏng vấn. Sẵn sàng chưa?
Xe buýt 118 thả hành khách xuống
và dừng tại đây.
Mang tất cả các thùng chất thải.
Chất chúng vào sau chiếc đó.
Được rồi.
Này, mày chối bỏ chuyện này, đúng không?
Ooh, ah, nữa đi. Coi nào.
Chị ghét mày!
Chọi trúng một phát xem.
Oh!
Oh, khoan, không, không, cái đó nhém chút...
Whoo! Đám đông reo tên anh ta!
Hai người làm gì vậy?
Johnny, người hùng của tôi, đến cứu tôi.
Lucia, đặt nó xuống, được chứ?
Lỡ cảnh sát đến, được chứ?
Thôi nào. Lucia, nghe lý do kìa.
- Carlito, shh. - Nó phá hoại mọi thứ!
Được rồi, anh ấy làm gì?
Mỗi người tôi gặp...
đều bị nó đuổi vì nó ghen.
Bả điên lên vì bồ phịch nhiều quá.
Carlito, xem như cú này cô ấy trượt đi.
- Thôi nào, đừng... - Lại đây, mụ khốn.
Này!
Này, này. Thôi mà, hai người dừng lại đi.
Nói xin lỗi mau.
- Carlito. - Tránh đi!
Đây là chuyện gia đình.
Nói xin lỗi đi!
Nói đi. Carlito, được rồi.
Xem như cô ấy trượt đi, người anh em, thôi mà.
Mụ quỷ cái. Nói không hả? Hả?
Mm, thích thế à?
Được rồi, Carlito, anh giết cổ mất.
Dừng tay đi. Dừng tay đi.
Nói xin lỗi đi!
- Cô không sao chứ? - Cậu không nên làm thế.
- Đi. - Carlito, anh bạn.
Nghe này, tôi chỉ... Cút.
Cút!
Anh làm gì vậy?
Gửi báo cáo cho D.C về hàng lậu ta tìm được.
Mm, chắc chắn êm xuôi, em nói với anh rồi.
Biết trước là vậy.
Ôi, thôi mà. Thắng là thắng àh.
- Gì thế? - Shirley Temple.
Anh chưa nghe bài đó bao giờ hả?
- Chưa. - Thiệt hả?
Chưa.
Mẹ em thường bắt em xem phim cũ.
Đừng có cười em.
Anh đừng có cười em. Anh... anh biết gì không?
Lẽ ra lúc này anh phải là người cổ vũ em đó.
Được chứ? Anh biết em khó nhọc thế nào để tìm
vị trí các cô gái không, hả? Anh xin lỗi. Xin lỗi thật đấy.
Lần đầu tiên anh gặp em,
em đang hát karaoke.
Đúng vậy.
Em không xả nước trước mặt anh đấy chứ?
Có đấy.
Ồh, phụ nữ không nên làm thế.
Em sẽ bắt được mấy tên này.
Anh biết mà.
Khi em hoàn tất, vụ xe buýt này kết thúc,
Anh sẽ quay về D.C ư?
Anh không biết.
- Phải giữ chiến dịch hoạt động. - Hmm.
- Chào. - Chào.
Gấu yêu, có người dậy ăn nhẹ
giữa đêm đây.
- Vòng lửa à. - Chưa xong.
Em không nằm yên trong phòng được sao.
Không có chuyện nằm yên trong phòng đâu.
Ngọn lửa cháy trong ánh sáng...
Nhưng em vẫn ở trong bóng tối nếu không có anh.
Không, đúng đấy.
Em biết có vẻ điên rồ, nhưng em yêu anh.
Em yêu anh.
Này, cô làm gì ngoài này vậy?
Oh, anh đấy à.
- Không hoàn tiền thừa đâu nhá. - Không, tôi... cô ổn chứ?
Đêm dài thiệt. Mấy giờ rồi?
9h sáng.
Đi nào, mình đi ăn gì đi.
Này, anh có chỗ nào cho tôi tắm hay...
anh có vợ chưa? Tôi không nhớ nữa.
Không, chưa có vợ, và, có, tôi có chỗ.
- Có vòi sen không? - Có vòi sen luôn.
Tôi có cả khăn tắm nữa.
Wow, hên quá xá.
Chào buổi sáng, Đặc vụ Warren.
Jess, sao...
Sao lại...
Sao em vào được?
- Briggs. - Briggs.
Lâu lắm rồi, Đặc vụ Warren.
Chào buổi sáng.
Đặc vụ Paige Arkin,
đây là trợ lý Phó Giám đốc, cô Foster.
- Cô ở bên DEA? - Vâng.
Vậy cô là cấp trên của Mike.
Hân hạnh được gặp.
Àh, cấp trên
ý nói, nô lệ cho giới quan liêu, vậy thì đúng đó.
Thôi bỏ đi. Chúng tôi thích sự chú ý mà,
nhưng trước bữa sáng thì không.
- Cô đói không? - Đói lắm luôn.
Cũng hay.
Mike làm bánh trứng rán Ý.
- Ồ, vậy sao? - Tôi học trán bánh rồi.
Vậy cho tôi xin bánh trứng rán Ý.
- Sao anh lén lút vậy? - Gì chứ?
- Sao? - Không có gì.
Anh không bao giờ làm bữa sáng trừ khi anh đã làm gì đó
hay anh định làm gì đó, em biết tỏng rồi...
Pho mát dày và trứng tươi.
Charlie, đến gặp người đẹp Jessica đi nào.
Xin chào. Tôi có nghe nhiều về cô.
- Hân hạnh được gặp. - Tôi cũng vậy.
- Cậu cần giúp chứ, Mike? - Không, tôi làm được.
Vậy, Jessica, sao cô lại đến đây?
Tôi đến để ăn mừng. Tôi muốn chúc mừng anh.
Theo dấu được vụ buôn lậu, thắng lợi lớn đấy.
Tôi luôn bảo anh ta điều đó.
Ăn mừng hả?
- Này, Mikey. - Chuyện gì vậy?
Này anh bạn, nói chuyện riêng chút xíu nha?
Chờ xíu nhé, thật đấy? Chúng ta có khách quý.
- Sếp Foster của chúng ta ở đây. - Oh, chào.
Cô khỏe không?
Rất hân hạnh được gặp cô.
Tôi thích bộ vest... của cô đó.
- Tôi thích quần lót của anh lắm. - Ờh.
Được rồi, chúng ta làm quen hết rồi
chúng tôi đều là bạn thân, có chuyện gì vậy?
Tôi đến đây để đóng vụ án xe buýt.
Cô không thể làm thế.
Chúng tôi sắp gán tất cả cho Carlito rồi,
và khi ấy, cả vụ án sẽ đóng lại.
Chúng tôi vẫn chưa tìm thấy các cô gái,
xe buýt là mối liên kết duy nhất.
Tôi biết rõ điều đó.
Nghe đi, Johnny ở đó.
Cậu cần gì, một tuần ư?
Àh, tôi muốn cho cậu biết sớm hơn là, um,
Tôi đã đấm vào mặt Carlito, rất có thể không nằm vùng được nữa
dù tình hình ra sao, Giám đốc cũng đóng án
vụ Caza giả cuối tuần này.
Vậy Solanos là sẽ biết FBI chơi xỏ chúng.
Chính xác thì, tôi không biết các bạn,
nhưng tôi sẽ đưa mấy tấn hàng lậu đi
trước họ.
Xe buýt kế tiếp là chuyến cuối của các bạn,
nên có làm gì thì chỉ làm đến cuối tuần thôi.
Cũng lâu rồi tôi không ở đây,
nên tôi không... oh, cô ngửi thấy không?
- Mùi rác. - Xin lỗi nhé.
Để tôi tống chúng ra ngoài.
Một ngày tồi tệ ấy mà.
Chúng ta có điểm chung đấy.
Đợi chút.
Cho tôi chút...
Nghe, gì vậy?
Dale, sao cậu không sửa xe buýt?
Thôi nào, anh bạn. Tôi cần cậu ở đây.
Rồi, tới liền.
Này, xin lỗi.
Này, uh, tôi phải ra ngoài.
Đi làm ấy.
Buổi sáng tốt lành.
Mãi đến 4h 5 cậu mới đến đây à?
Mấy ngày này đổi vai, tôi động viên
cậu làm gã thô lỗ à?
Tôi có động viên ai bao giờ?
Nghe này, DJ, chúng ta phải biết rõ lô hàng kế tiếp.
Lawrence phải có gì đó, lịch trình kín
hay ông ta nói với ai đó về lô hàng.
Tôi sẽ giả đò nữa, làm ngay và luôn.
Lô hàng kế tiếp là chuyến cuối,
No comments yet. Be the first to leave one.