126 baris pertama.
Tình yêu...
có rơi xuống lặng lẽ như những bông tuyết này không nhỉ?
Rơi xuống từ bầu trời u ám và thay đổi màu sắc của thế giới.
Thở ra làn khói trắng dưới những vì sao xanh
Dù khung cảnh phản chiếu trên đôi mắt có khác nhau
thì chắc hẳn thế giới của em và thế giới của tôi
cũng không hề có thứ gọi là đường ranh giới
Hai bàn tay tê cóng dưới những bông tuyết rơi
Nếu chạm vào nhau, đầu ngón tay sẽ nóng lên
Dù thật ngượng ngùng, nhưng ta có thể cảm nhận được nhịp đập của nhau
Mong rằng cứ mãi thế này nhỉ
Tôi đã luôn tìm cách truyền tải tình yêu của mình đó
Một lời bày tỏ mà chỉ đôi ta hiểu
Hãy tìm tôi trong thế giới mà em nhìn thấy
Đó là điều tôi mong mỏi trong tim
Phải rồi ha.
Hiểu mà. Hiểu mà.
Sắp đến ga Hashimoto. Hashimoto.
Cửa bên phải sẽ mở.
Thế giới của mình...
Không ngờ lại mua được một bộ váy dễ thương lúc giảm giá.
A, Rin-chan vừa đăng Insta nè.
Những thứ dễ thương, bạn bè, đại học, mạng xã hội...
Hiện tại, mọi thứ đối với mình diễn ra vẫn ổn.
Người nước ngoài!?
Hể? Tại sao?
À, hỏi địa điểm?
Do you need help?
May quá. Anh ấy nói chuyện hộ mình.
Nhưng mà người này... trông quen thế nhỉ.
Đúng rồi. Là người cùng hội với Rin-chan.
Nói chuyện sôi nổi chưa kìa.
Hỏi được chỗ chưa nhỉ?
Bái bai!
May mà có anh ấy.
À... Không phải thủ ngữ.
Xin... lỗi...
Đọc môi được không? Không được?
Gần quá!
Thế à.
Người lúc nãy... nói tiếng Nhật... như gió.
Ra vậy.
Anh ấy nhìn mình như thấy thú hiếm vậy...
Lần đầu tôi thấy một người như em đấy.
Đấy, biết ngay mà.
Tôi... xuống trạm tiếp theo.
Còn em? Xuống? Không xuống?
Anh ấy làm cử động môi dễ đọc hơn lúc nãy.
Thế nhé.
Hẹn... gặp lại?
Lần đầu gặp mặt, anh ấy không hề bối rối với mình, lại còn nói "hẹn gặp lại"...
Thế giới của mình là thế giới không có âm thanh từ khi mới sinh.
Lúc xuống tàu thì mới nhận ra rằng rung động này...
là thứ xảy ra bên trong mình.
Con đi nhé. Đi cẩn thận.
Khó chọn ghê.
Nhỏ đó làm gì mà chạy nhanh thế?
Đúng là bất ngờ lắm cơ.
Chào buổi sáng, Yuki.
Nội dung hôm nay cũng kín luôn.
Cậu ổn chứ?
Hỏi tớ á?
Người này hả?
Ra vậy.
Thảo nào mang theo ba-lô to như thế...
Anh Itsuomi à...
Mặt của Yuki dễ thương ghê.
Yêu?
Yêu á?
Nhanh quá rồi đó, Rin-chan!
Vậy thì ngưỡng mộ à?
Ngưỡng mộ?
Chứ còn gì nữa.
Ra vậy.
Đây là... ngưỡng mộ...
Tớ cũng có người mà mình ngưỡng mộ đấy.
Anh ấy là chủ quán nơi anh Itsuomi làm thêm.
Hai người đó là anh em họ đấy.
Đó là một một cafe bar.
Cũng gần đây.
Khi nào đến đó ăn thử không?
Có nên đi không nhỉ?
Nhưng mà...
Mình muốn gặp lại một lần nữa.
Khoan, đợi đã!
Nghĩ đến chuyện nói chuyện với chủ quán, tớ lại run khủng khiếp!
Lần nào cũng quên hỏi số liên lạc.
Rin-chan cũng có mặt này sao?
Nếu có Yuki đi cùng thì...
Lần này... chắc tớ sẽ cố được.
Yuki!
Trời ạ! Đến mức đau tay luôn đấy!
Cảm ơn cậu! Tớ sẽ cố gắng!
Yuki...
Được! Cứ để cho tớ!
Nhiệm vụ cuối cùng và lớn nhất trong năm đầu của Yuki!
Cùng nhau hỏi số liên lạc nào!
Ủa?
Giờ này mà con còn đi đâu à?
Cẩn thận nhé. Trời tối rồi đấy.
Đến rồi.
H-Hôm nay tớ mặc đồ không kỳ cục đâu nhỉ?
Đồ của Yuki cũng tuyệt lắm.
(Không phải tớ thích anh chủ quán đâu nhé. Tại Yuki dễ thương quá thôi)
Tình yêu có rơi xuống lặng lẽ như những bông tuyết này không nhỉ?
Rơi xuống từ bầu trời u ám và thay đổi màu sắc của thế giới.
Này, Bill! Thế này không ổn đâu!
Nói gì thế? Hai ta đã làm suốt rồi còn gì!
Lần này cũng ổn thôi!
Hay cậu định quay đầu chạy trốn...
Phong thái hoàn toàn khác lần trước.
Ngầu quá.
Anh Itsuomi. Cảm ơn vì lần trước đã giúp Rin-chan trên tàu nhé.
Ừ.
Ủa, Rin-chan?
Chào mừng. Em lại đến à.
V-Vâng.
Cảm ơn em.
Ồ, bạn em à?
Xin chào. Em cứ thong thả nhé.
Ưm, anh Kyoya...
Những lúc thế này là mình hiểu ngay. Là về mình.
Rượu... Uống không? Không uống?
G-Giật cả mình!
Anh Itsuomi mạnh bạo thật đấy.
À đúng rồi, mình chưa gọi đồ.
No comments yet. Be the first to leave one.