200 baris pertama.
Ta đều sinh ra để được hạnh phúc.
Ta tiếp tục sống vì cuộc sống hạnh phúc hơn.
Tớ cũng muốn vào trường trung học Shuei.
Được rồi, đừng khóc nữa.
Gặp cậu lúc ba giờ ngày mai nhé.
Bao giờ vào kỳ nghỉ thì đi hát nhé.
Yashiro, lên cấp ba rồi chúng ta vẫn phải làm bạn đó.
Đừng như vậy. Ghê quá đi!
Tớ sẽ buồn lắm.
Được rồi.
Đi chết thôi.
Mình muốn…
được hạnh phúc.
Mình vẫn còn ý thức.
Đã tới thế giới bên kia rồi sao?
Thiên đường và địa ngục có thật sao?
Thế này là sao?
Cái gì?
Là thật sao…
Thiên sứ ư?
Vậy ra thiên sứ có tồn tại.
Nếu tới để đưa mình đến thiên đường, thì cũng không tệ.
Cũng may tôi tới kịp đó, cậu Kakehashi Mirai.
- Hả? Tới kịp? - Ừ.
Tôi đã kịp đỡ cậu ngay trước khi cậu rơi xuống đất. Vậy nên cậu chưa chết.
Cậu nhìn xuống dưới là biết.
- Xuống dưới? - Nhìn cho kỹ nhé.
Thế nào? Không có xác chết, cũng không có ai la hét.
Sao có thể?
Đây là sự thật?
Mình không chết sao?
Đúng vậy.
Tôi là ân nhân cứu mạng của cậu.
À, phải là thiên sứ hộ mệnh, cậu hiểu chứ?
Đùa tôi sao?
Đừng lo chuyện bao đồng, mau quăng tôi xuống đi.
Không được!
Tôi tới để đem hạnh phúc cho cậu mà.
Hạnh phúc?
Đúng vậy.
Chẳng phải lúc nhảy lầu cậu đã nói sao?
Cậu nói muốn được hạnh phúc.
Tôi chưa bao giờ nói vậy.
Không. Cậu có nói.
Dù có nói thì tôi cũng đã sớm bỏ cuộc rồi.
Xin cô đó.
Hãy để tôi chết đi.
Tôi đã cùng đường rồi.
Từ ngày đó, tôi đã…
Tôi biết.
Cả gia đình của cậu đều qua đời vào năm cậu lên bảy, phải không?
Cô…
Sau đó, cậu được cô chú nhận nuôi.
Rồi kể từ ngày đó,
mỗi ngày cậu đều sống trong đau khổ.
Mày nghĩ là ai đã tử tế nhận nuôi mày?
Xin lỗi chú.
Xin lỗi chú.
- Không được làm ồn nhé. - Xin lỗi chú.
Tôi không có người thân,
cũng chẳng có bạn bè.
Tôi không chịu được nữa…
Sống tiếp chỉ càng thêm đau khổ.
Không còn hy vọng gì về tương lai của tôi
trên thế giới này…
Bởi vậy với tư cách thiên sứ đặc cấp, tôi phải cho cậu hy vọng để sống tiếp.
Hy vọng?
Này!
Hy vọng để sống tiếp.
Đó chính là sự tự do hoặc là tình yêu.
Cô ấy đang nói gì vậy?
Mình chỉ muốn chết thôi.
Vô vị quá đi.
Cậu thật sự nghĩ vậy sao?
Hay là thế này nhỉ?
Tôi sẽ cho cậu tự do, thoát khỏi xiềng xích trói buộc như nô lệ,
để cậu được tự do đến bất cứ đâu vào bất cứ lúc nào cậu muốn.
Còn về tình yêu,
để người không có người thân hay bạn bè như cậu
được người người mến mộ.
Nói thì nghe rất hay.
Hả?
Cô định cho tôi những thứ đó kiểu gì?
Tự do và tình yêu.
Đều là thứ không thể thấy và không có hình dạng rõ rệt.
Không đâu!
Cậu đã được thấy một thứ rồi đó.
Xem đây! Đôi cánh này!
Nó có thể bay với tốc độ mắt người không thấy được.
Cậu muốn đi đâu cũng được. Đây chính là tự do.
Hoặc đây là tình yêu.
Thánh Tiễn.
Chỉ cần bắn ra Xích Tiễn này, dù là nam hay nữ,
thì người đó cũng sẽ mê đắm cậu.
Rất hay phải không?
Cậu chọn một cái đi.
Đôi cánh hay mũi tên?
Một trong hai cái có thể cho cậu hy vọng sống tiếp.
Cậu muốn cái nào?
Lừa đảo tâm linh hay sao đây?
Trong mình chẳng còn tồn tại thứ như vậy…
Dù có được phép chọn cái gì
thì mình vẫn muốn chọn cái chết thôi.
Vậy thì cho tôi cả hai đi.
Như vậy, tôi có thể suy nghĩ xem.
Vậy thì cho cậu tất.
Chẳng phải chỉ được chọn một cái sao?
Tôi chỉ hỏi vậy theo thói quen thôi.
Quyết định vậy nhé.
Không, tôi chẳng cần cái nào cả.
Tôi chỉ muốn chết.
- Nhận lấy! - Đừng quan tâm…
Đây là thứ gì?
Vòng cổ thiên sứ sẽ biến thành đôi cánh.
Còn vòng tay sẽ biến thành mũi tên.
- Chờ đã… - Muộn rồi.
Những chiếc vòng đó không thể tháo ra nữa.
Không thể tháo ra?
Đeo mấy cái vòng này trông kỳ quái quá!
Đừng lo, không ai nhìn thấy được đâu.
Nhưng những con người có thiên sứ đi theo thì nhìn thấy được.
Cái gì?
Con người có thiên sứ đi theo?
Lẽ nào còn có những thiên sứ khác như cô sao?
Có đấy.
Cho đến lúc chọn được Thần.
Thần?
Cái này để nói sau đi, được không?
Cậu mau sử dụng thử xem!
Chờ chút, tôi vẫn chưa…
Mirai!
Giờ cậu hãy thử bay nhé?
Phiền quá đi. Thật tình.
Bắt đầu từ cánh.
"Dang ra nào! Đôi cánh thiên sứ", kiểu vậy phải không?
Làm được rồi! Tuyệt quá!
Gì vậy? To quá.
To một chút cũng không sao.
Dù sao cũng không ai thấy, không ai chạm vào được.
Được rồi, cậu thử bay xem.
Nói nghe thì dễ…
Chỉ cần mình muốn là bay được sao?
Cậu ấy bay rồi.
Đây là cái gì?
Lợi hại.
Quá đỉnh.
Không ngờ lại dễ chịu như vậy.
Dù mình từng mơ đến việc bay trên không trung,
nhưng cảm giác này dễ chịu hơn mình tưởng nhiều.
Hơn nữa còn không phải là mơ.
Tại sao mình lại rơi nước mắt?
Đẹp quá.
Đây là hy vọng để sống tiếp sao?
Đây chính là tự do.
Sao mọi thứ đều là xanh lá vậy?
Tớ sẽ cho cậu cái của tớ.
Thật sao?
Thật!
Vì cậu là bạn tớ, nên tớ cho cậu.
Cảm ơn cậu.
Hôm nay là lễ tốt nghiệp.
Mới học mà bay được vậy là giỏi.
Hơn nữa cậu cũng không sợ gì.
Vì vừa nãy tôi cũng đi nhảy lầu mặc dù không có cánh.
Có thể tự do bay lượn quả thật rất thú vị nhỉ?
Phải không? Rất tuyệt nhỉ?
Vì tốc độ nhanh tới mức mắt thường không thể thấy,
muốn lấy trộm cái gì cũng được.
Bánh hay tiền cũng được.
Mũi tên cũng rất lợi hại. Chỉ cần bắn trúng người khác
thì có thể khiến họ yêu mình. Cậu có thể thao túng tâm trí của họ.
Cô có đúng là thiên sứ không vậy?
Dĩ nhiên rồi! Tôi là đặc cấp.
Là cấp trên cấp hai và cấp một.
Lấy trộm đồ lại còn thao túng tâm trí người khác.
Cô nói chuyện cứ như ác quỷ vậy.
Cậu còn dám nói. Cậu chưa thấy thiên sứ với ác quỷ mà.
Hơn nữa, trên thực tế, ác quỷ không tồn tại.
Nơi duy nhất ác quỷ tồn tại là ở trong trái tim của con người thôi.
Trái tim của con người?
Về chuyện đó,
trong tâm cô chú của cậu, những kẻ giết người vì tư lợi,
chắc hẳn là có ác quỷ.
Giết người?
Họ giết gia đình của cậu rồi ngụy tạo thành tai nạn.
Cô đang nói gì vậy?
Tôi luôn dõi theo cậu.
Tôi biết hết tất cả về cậu.
Cô chú tôi đã giết bố mẹ tôi…
Cô nói vậy là sao?
Tuy rất đau khổ, nhưng tôi lại bất lực.
Tôi không phải con đẻ của họ,
tôi còn nghĩ một phần có lẽ do mình nên mọi sự mới ra như vậy.
Nhưng tôi chẳng thể làm gì.
Bởi vậy,
hôm nay tôi mới muốn kết thúc tất cả.
Họ đã giết gia đình tôi? Sao có thể?
Cậu nghĩ tôi đang nói dối sao, Mirai?
Vậy dùng mũi tên xác nhận thử xem.
Mũi tên?
No comments yet. Be the first to leave one.