176 baris pertama.
Xin chào! Tôi là Diệp Giai Dao.
Vì một tai nạn nhỏ mà tôi xuyên không đến đây.
Trước khi kịp nhận ra,
tôi đã bị sơn tặc bắt cóc,
còn gả cho nội gián ở Hắc Phong Trại.
Nhưng mà…
niệm tình anh ta đẹp trai,
tôi cũng đành nhẫn nhịn.
Tôi vừa quen với cuộc sống sơn trại
thì mọi chuyện thay đổi 180 độ!
Hắc Phong Trại bị tấn công.
Chỉ là diễn kịch.
Dù không có tình yêu, tôi vẫn còn sự nghiệp ẩm thực vĩ đại.
Mặc xác con lừa ngốc đó đi!
Tôi sẽ đi khắp Trung Hoa
và mở một tửu lâu lớn ở Kim Lăng.
Cũng không biết là số tôi hay gặp được vương gia
hay ngoài này có quá nhiều vương gia.
Cứ như vậy, tôi nhặt được một tiểu vương gia mặt dày đang bỏ trốn
và còn đưa cậu ta đến tận Kim Lăng.
KIM LĂNG
Trong cuộc phiêu lưu mỹ thực Trung Hoa,
tôi đã thành công trở thành bếp trưởng của Thiên Thượng Cư.
THIÊN THƯỢNG CƯ
Ngay khi cuộc sống bắt đầu tốt đẹp,
tôi một lần nữa gặp lại anh ta!
Điều tôi không ngờ
chính là
anh ta lại nói…
Cẩn Huyên, ta…
THIÊN THƯỢNG CƯ
Ta…
Diệp Giai Dao, khoan đã! Bình tĩnh!
Có thể anh ta sẽ tỏ tình với ngươi đấy!
Anh ta muốn tỏ tình đấy!
Cô…
Cô béo lên rồi.
Con lừa ngốc kia.
Huynh nói ai béo?
HÀNH ĐỘNG NGUY HIỂM KHÔNG ĐƯỢC BẮT CHƯỚC
THIÊN THƯỢNG CƯ
Mình béo lên thật sao?
Sao lại thế được?
Không. Không thể nào!
Món ăn lên ngay đây!
Chỉ cần nhấn theo dõi!
Mầm non mới.
Không thể để hắn phá hỏng tâm trạng tốt!
Không biết mấy quả trứng bắc thảo đó thế nào rồi nhỉ.
Lúc rảnh nên làm thêm vài quả.
Thời tiết hôm nay đẹp quá!
Chào buổi sáng!
Với tư cách là bếp trưởng,
hôm nay mình sẽ nấu một màn ra trò!
Chào buổi sáng, mọi người!
Chào buổi sáng,
Nghiêu ca.
Mọi người đâu hết rồi?
Không lẽ Nghiêu ca không biết?
Biết cái gì cơ?
Vậy Nghiêu ca ra ngoài cửa xem đi.
Có lẽ mọi người đều ở đó.
Vậy để tôi đi xem thử.
Lạ thật.
Sao một người khách cũng không thấy?
Tôi từng thấy cậu ta rồi.
Trông dáng dấp khá năng động.
Xây đẹp hơn Thiên Thượng Cư nhiều,
còn ngay bên kia đường!
Sao mà làm ăn đây?
Đang nói chuyện gì vậy?
Nhìn kìa, Nghiêu ca.
TỐI TIÊN LÂU
"Tối Tiên Lâu"?
Thật trùng hợp! Tỷ cũng ăn ở Tối Tiên Lâu à?
Phải.
Vậy ra tất cả khách khứa đều đi qua đó.
Thảo nào trước đây chỗ đó bị che lại.
Hóa ra là xây cái thứ này.
Đợi mình kiếm đủ tiền,
sẽ xây Thiên Thượng Cư đẹp hơn.
Ông chủ Tối Tiên Lâu, Lục Tiểu Thiên,
là con trai Lục Nhất Minh, bếp trưởng của Ngự Thiện Phòng.
Danh tiếng rất lớn đó.
Đầu bếp con nhà nòi…
THIÊN THƯỢNG CƯ
Đằng nào tiệm cũng rảnh…
Tưởng Hữu Lễ, đưa Chung Tường đến đây.
Chúng ta qua đó xem có gì hay.
- Trông có vẻ bắt mắt. - Đúng vậy.
Cuối cùng cũng đến lượt mình.
Ăn đi.
"Hết bàn, xin phép ngừng tiếp khách.
Vui lòng xếp hàng trật tự"?
Còn nhiều người xếp hàng quá!
Rốt cuộc Tối Tiên Lâu này có gì hay chứ?
Mời hai vị vào trong. Đằng kia.
Khách quan, đi mấy người ạ?
Tổng cộng sáu người.
- Vâng. Mời đi lối này. - Được.
Món này trông ngon và thơm quá.
Rất chất lượng!
Ăn cũng được.
Tôi thấy không ngon bằng Thiên Thượng Cư.
Cái này huynh không biết rồi.
Món thịt lợn nấu hai lần này ăn với rau củ cực kỳ ngon.
Bếp ở sảnh chính.
Họ biểu diễn nấu ăn ở đây sao?
Quả là một cái nồi đất tinh xảo.
Nhưng bình thường, nồi đất kiểu này không thể đun lâu.
Món trên lò kia chắc là do Cảnh tiểu vương gia đặt.
Ừ. Xem Cảnh tiểu vương gia ăn ngon chưa kìa.
Cũng ngon lắm đó.
Cảnh tiểu vương gia.
Đồ ăn ở Tối Tiên Lâu có ngon không?
Ngon. Ngon lắm.
Đại Nghiêu Nghiêu!
Ta đến đây thám thính nơi này cho huynh.
Đến xem đây là cái gì!
Có đá trong thức ăn này!
Tối Tiên Lâu đối đãi khách như thế này à?
- Cái gì? Không thể nào. - Xin lỗi khách quan.
Xin hãy cho tôi xem qua.
Nếu là do sơ suất của chúng tôi,
bữa ăn hôm nay là do chúng tôi mời.
Các người mời?
Nghĩ bọn ta sẽ dễ dàng bỏ qua vậy sao?
Gọi ông chủ đến đây!
- Mới mở tiệm đã có kẻ gây rối. - Gọi hắn ra!
Sao trông hắn quen thế nhỉ?
Còn ai vào đây nữa?
Chính mắt ta nhìn thấy!
Các huynh đệ, lại đây! Tam phu nhân ở đây!
Cô ta là người xấu!
Đừng có chạy!
Thì ra là tên đó.
- Ăn bao nhiêu mà béo thế nhỉ? - Nhìn cái gì mà nhìn?
Tối Tiên Lâu các người cho người ta ăn đá
mà ông chủ vẫn không chịu ra à?
- Ngươi… - A Vĩnh.
- Ai đến cũng là khách. - Ai vậy?
Ai vậy?
Là ông chủ Tối Tiên Lâu, Lục Tiểu Thiên!
Còn trẻ quá!
Xin hãy bình tĩnh.
Mọi món ăn trong tiệm này đều do tôi nấu.
Tại hạ Lục Tiểu Thiên,
là chủ và bếp trưởng của Tối Tiên Lâu.
Thiếu gia.
Vậy ra ngươi là ông chủ ở đây?
Ông chủ Lục,
quán ăn của huynh
phục vụ đồ ăn có đá trong đó.
Huynh đệ tôi suýt nữa thì gãy răng.
Kiểu gì cũng phải đền ít nhất 20 lượng bạc chứ.
Hôm nay Tối Tiên Lâu khai trương,
quan trọng nhất là hòa khí.
Bữa này tôi mời.
Thứ lỗi tại hạ không tiễn.
Lục chưởng quầy,
hai mươi lượng có hơi ít không?
Đúng. Chỉ có 20 lượng mà muốn đuổi bọn ta đi sao?
Bọn ta…
Thêm 100 lượng.
Thêm 100 lượng?
Các ngươi…
Nếu ông chủ Lục không chịu trả,
chúng tôi sẽ không đi đâu cả.
Tiểu Cảnh.
Huynh nói xem, có phải có kẻ bỏ mấy viên đá vào đó không nhỉ?
Đúng rồi!
Không chừng có kẻ định ăn quỵt!
Ông chủ Lục còn tìm hai tên diễn trò để đấu với thực khách chúng tôi nữa chứ!
Ta thấy tay hai người này có vết chai.
Chắc là do nhiều năm cầm kiếm.
Nghe nói triều đình vừa cho quân đánh Hắc Phong Trại.
No comments yet. Be the first to leave one.