200 baris pertama.
Sao bọn trẻ lại bị bắt đeo niềng rằng
vào đúng lúc chúng tự nhận thức được
về vẻ ngoài của chúng?
Anh không biết.
- Tom. - Anh thấy rồi.
- Tom! - Chúa ơi!
Tom!
Chào Amy.
Chào chú, Darry.
Amy, vào nói với bọn trẻ là cháu sẽ quay lại ngay.
Và...
Đóng cửa lại và ra ngoài nói chuyện với bọn ta một chút.
Vâng.
Chị sẽ vào ngay, mấy đứa!
Chị không được ra ngoài đâu, Amy.
Cá là chị ấy đi hút thuốc.
Rudy, nhanh lên nào mẹ muộn lắm rồi!
Ở trường thế nào con?
Chán òm.
Sao con lại nói thế?
Bọn con phải viết một câu chuyện cho bài tập tiếng Anh.
Nhưng cô giáo không nói cho bọn con biết chủ đề là về cái gì.
Ý con là sao?
Là không có chủ đề cho câu chuyện ấy ạ.
Cô giáo bảo viết cái gì cũng được.
Vậy thì có vấn đề gì chứ?
Con không biết, con chỉ nghĩ là nó mơ hồ thôi.
Mẹ chắc là con sẽ nghĩ ra gì đó.
Nếu con không thể, mẹ sẽ giúp con.
Được rồi, đây...
Đừng quên cặp của con.
Nó không phải cặp, nó là ba lô.
Vậy thì đừng quên cái ba lô của con.
Này, ôm mẹ cái nào.
Được rồi.
Đoán xem ai đang tìm cô?
Ôi, không, thật sao?
Đó là xe của anh ta sao?
Ừ.
Ngân hàng xin nghe. Tôi có thể giúp gì?
Vâng, mời vào.
Tôi là Everett.
Vâng, tôi là Brian.
Chào anh, Brian. Tôi là Samantha Ann Prescott, tôi là nhân viên cho vay.
Vâng, chào cô.
Chào cô, cô thế nào? Ngồi đi.
Tôi xin lỗi vì đến muộn.
Phải, chúng tôi đã bỏ lỡ mất cô...
Tôi bị kẹt...
Tin tôi đi, đó không phải thói quen của tôi đâu.
Tôi chắc là không.
Thực ra, cô có thể đóng cửa lại giúp tôi được không?
Cảm ơn.
Tôi thường ra ngoài lúc 3 giờ 15 để đón thằng bé
rồi đưa đến chỗ cô trông trẻ.
Dù sao đi nữa, Larry không bao giờ để bụng chuyện đó, nên tôi hy vọng
anh cũng sẽ như vậy.
Samantha này,
Tôi nhận ra Scottsville không hẳn là một trung tâm ngân hàng trọng yếu...
Không, không.
Không, tôi biết là không.
Nhưng nó là một thử thách cá nhân đối với tôi
để xem liệu tôi có thể cải tổ nó
từ một dịch vụ địa phương lên dịch vụ chuẩn quốc gia
nếu ta muốn trở thành ngân hàng uy tín nhất trong bang.
Nghĩa là tôi không muốn ai ra ngoài lúc 3 giờ 15, hay 3 giờ 30,
hay bất cứ khi nào xe buýt xuất hiện vào ngày hôm đó.
Vậy cô còn ai khác để giúp đón con sau khi tan học không?
Chồng cô có làm việc ở khu này không?
Không.
Bố Rudy không ở đây.
Tôi có thể cho cô vài ngày để sắp xếp việc này. Nhưng...
Brian,
tôi hiểu ý anh, cảm ơn anh đã thông cảm. Tôi sẽ làm thế.
Vì có rất nhiều điều ở đây không được phép xao nhãng. Tin tôi đi.
Nhưng tôi đã làm thế suốt 3 năm.
Và thực sự, chuyện đó chỉ mất có 15 phút.
Và nếu tranh thủ thời gian ăn trưa của tôi...
Tôi muốn cô sắp xếp lại việc đó, được chứ?
Tôi sẽ cố hết sức.
Con trai cô bao nhiêu tuổi?
Cháu 8 tuổi.
Đó là một độ tuổi tuyệt vời.
Mẹ có một bức thư của cậu Terry.
Sao cơ?
Cậu sẽ ở phòng nào ạ?
Cậu có thể ở trong phòng nhỏ.
Con biết đó, cậu sẽ không sống ở đây.
Cậu chỉ đến đây, ở lại chơi một chút.
Và nếu con không nhớ mặt cậu cũng không sao
vì đã hai năm rồi cậu không đến đây.
Nhưng...
Mẹ nghĩ là...
Sẽ rất vui nếu hai cậu cháu có cơ hội để hiểu nhau.
con nghĩ sao?
Rudy, con có bị phân tâm nếu mẹ bật nhạc không?
Không ạ.
Con đã nghĩ ra chuyện gì để viết chưa?
Con định viết về điều gì?
Bố con.
Bố con ư, con định viết chuyện gì?
Chỉ là bịa một câu chuyện về bố thôi ạ.
Mẹ có thể đọc nó khi con viết xong không?
Nó không hay lắm.
Đừng nói thế.
Dù sao thì, Bob, đó là một câu chuyện phiêu lưu.
Bố của Rudy là một đặc vụ bí mật, hoặc kiểu như
anh biết đấy làm việc cho chính phủ.
Và nó khiến em cảm thấy hơi kì lạ.
Bởi vì em hiếm khi nói với thằng bé về Rudy.
Bởi vì em không biết phải nói gì.
Và em không biết liệu mình có nên để thằng bé
mặc sức tưởng tượng những gì nó muốn hay không.
Hay là thỉnh thoảng em nên nói chuyện với thằng bé
rằng bố nó không phải... là người tốt.
Anh không biết nữa, Sammy, em đã nói gì với nó rồi?
Không nhiều.
Thằng bé biết rằng...
em không ưa anh ta
em không muốn gặp anh ta.
Rằng em không muốn biết bất cứ điều gì về anh ta.
Hay muốn dính dáng gì tới con người ấy.
Nhưng em đã cố tỏ ra khách quan.
Dù sao thì, em có thể nói chi tiết hơn nhiều.
Đó là một vấn đề thú vị.
Anh không biết phải nói gì với em. Đó là...
Nó nằm ngoài lĩnh vực chuyên môn của cá nhân anh.
Được rồi.
Nhưng anh sẽ rất sẵn lòng nghĩ thêm về nó.
Được rồi.
Sao nào?
Không có gì, anh rất vui được gặp em.
Anh rất vui vì em đã gọi cho anh.
Em cá là anh đã ngạc nhiên.
Ừ, một chút.
Em phải đi đây.
Thật sao?
Phải, em có người trông trẻ.
Nhưng...
Cảm ơn anh vì một buổi tối đáng yêu.
Cảm ơn em.
Chào em.
Chào anh, Terry.
Anh lấy đâu ra cái nón đó?
Một đô la mua trên phố.
Đẹp đấy.
Em biết đấy, nó đẹp hơn cái mũ len của em đấy.
Em cũng nghĩ thế.
Có thể đưa anh ít tiền không?
À vâng, em xin lỗi.
Đó là tất cả ư?
Vâng.
Em có thể mượn thêm một ít từ anh trai em không?
Vậy thì sẽ phải nói chuyện với anh ta.
Anh sẽ đi vài ngày, Sheila.
Sao anh phải ở lại lâu quá vậy?
Vì chị anh không phải cái ngân hàng, được chứ?
- Anh không thể chỉ đến vay tiền... - Anh nghĩ anh tôi là ngân hàng!
Chúng ta có thể dừng cuộc nói chuyện ngu ngốc này lại không?
Anh sẽ quay lại ngay khi có thể.
Anh không phải loại người như người ta bàn tán.
Em biết anh không thế.
Được rồi.
Tối nay anh sẽ gọi cho em.
Em không muốn nói là anh yêu em sao?
Anh yêu em.
Nghe thuyết phục đấy.
À, anh nghĩ sau khi chuyện này xong
em nên cân nhắc nghiêm túc tới chuyện dọn về nhà.
Vâng.
Được rồi.
Vậy tối nay anh sẽ gọi cho em chứ?
Chắc chắn rồi.
Alo!
Terry!
- Chà... - Terry.
- Tôi đây. - Terry Prescott.
Đúng vậy.
Ôm tôi cái nào. Cậu thế nào? Rất vui được gặp cậu.
- Vâng. Chú thế nào, Darry? - Cậu đã ở đâu thế?
- Tôi đã đi khắp nơi. - Cậu định đi đâu?
À, đến chỗ Sammy.
- Cậu đang làm gì? - À, vâng.
- Cô ấy nói cậu đã đến Alaska? - Vâng, đúng thế.
Xin chào, ông thế nào, ông Parker?
Rất vui được gặp lại ông. Bảo trọng nhé.
Vậy, cậu đang làm gì vậy?
Vâng.
Sammy nói cô ấy nhận được bưu thiếp từ khắp nơi trong nước.
Vâng.
Rất tuyệt.
Thật tốt khi cậu quay lại đây.
Vâng, cảm ơn, Darry.
Chú tiếp tục giữ gìn bình yên đi.
Giờ nó cũng có chút khó nhằn khi cậu ở đây đó
nhưng tôi sẽ cố hết sức.
- Không đâu, tôi chỉ đến thăm chị thôi. - À phải.
- Gặp lại cậu sau. - Vâng.
Cứ thoải mái tự nhiên nhé.
Vâng. Chú bảo trọng.
No comments yet. Be the first to leave one.