200 baris pertama.
Nói chuyện lại chưa đấy?
Được. Sao không?
Cà phê không?
Hôm nay em sẽ bắt đầu khai thác Richard.
Anh vẫn phản đối.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Mẹ biết tiếng gõ đó là gì không? Nó cứ kéo dài suốt đêm.
- Khiến con mất ngủ. - Hóa ra là buổi cầu kinh đêm.
- Để làm gì? - Chúa Giê-xu bị đóng đinh.
Judas phản bội ngài. Gà trống gáy. Ngài bị đóng đinh.
Thứ Sáu Tốt lành, cuối tuần Phục sinh. Giờ ta đợi.
Đợi cái gì?
Chúa phục sinh.
Ai ăn bánh empanada mới làm không?
- Có sữa không? - Đi xem đi.
Vâng.
Em không thể tin chính phủ trong bất cứ trao đổi nào với họ.
Em biết.
Thật không?
Khi nào anh về?
Anh được chủ đất gọi đến.
Anh định cho anh ta Chim Rẽ thật à?
Không biết nữa.
Cẩn thận đấy.
Ừ.
Anh sẽ cố gắng.
BỜ BIỂN MOSQUITO
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CỦA PAUL THEROUX
Anh đói không?
Em nghĩ ta sẽ ăn.
Hay anh thích uống hơn?
Tại sao cứ khi gia đình mình có được chỗ đứng hợp pháp trên đời,
anh lại cố kéo cả nhà quay về rừng với anh thế?
Anh xin lỗi. Ta đang nói chuyện gì?
Em biết là anh làm, Memo.
Anh có biết tối qua bố suýt chết không?
Không. Anh không biết.
Có chuyện gì?
Tim bố.
Giờ anh lại thấy khó hiểu rồi.
Chẳng phải ông già chết chính là điều em mong chờ bấy lâu sao?
Em chỉ muốn ít nhất một trong hai chúng ta làm cho bố tự hào.
Ái chà.
Anh hiểu sai rồi! Anh tưởng em đang đếm từng ngày đến khi…
Anh thật thảm hại.
Anh đúng là nỗi xấu hổ.
Một kẻ nghiệp dư tàn độc.
Anh xứng đáng với tất cả sự khinh bỉ cả nhà dành cho anh.
Cái giọng đó.
Em mới học à?
Em nói như một cô nàng "Whitina" hoàn hảo vậy.
Anh và cái nhóm vô lại đi theo Isela.
Mối quan hệ đáng xấu hổ với băng đảng,
may mà cũng sắp kết thúc.
Anh rất xin lỗi vì các nhà đầu tư của em cảm thấy sợ hãi và lưỡng lự.
Dự án phát triển nhà sẽ tiếp tục,
dù anh có bày trò gì đi nữa.
Nói cho em tên của chúng.
Tên gì?
Những tên khốn bày ra trò này.
Làm sao anh biết được, Andrea?
Nghe giống bọn da trắng bảo vệ môi trường, bọn cực đoan,
làm trò bắt chước Banksy…
Nghe em nói đây.
Nếu anh biết những kẻ đó,
anh phải âm thầm trừ khử chúng đi.
Nếu chúng bị bắt…
Nếu anh có liên hệ với chúng…
Bất cứ ai cản trở dự án này sẽ phải trả giá.
Tốt nhất anh nên đi đi.
Bố sắp xuống rồi đấy.
Đi đi.
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Bố đi đâu thế?
Đi giúp người sở hữu mảnh đất này.
Làm việc để trả tiền thuê.
Con tưởng nơi này là sở hữu chung. Sao lại thế?
Ừ, lúc nào cũng có một vị chủ đất.
Hóa ra tất cả chúng ta chỉ là những kẻ ở thuê thôi.
Này bố? Mẹ đã kể với con.
Kể với con cái gì?
Về người đó. Richard.
Và phòng lab.
Thế thôi à?
Và…
họ làm một người thiệt mạng.
Một cô gái nào đó.
Cách chọn thời điểm của mẹ con. Chưa bao giờ đúng lúc.
Và bố đã để bọn con trách móc bố.
Con thì đúng hơn.
Bố đã để con trách móc bố.
Xin lỗi.
Này, con không có gì cần phải xin lỗi cả.
- Sao? - Con không làm gì sai.
Vâng, bố nghĩ con không biết à?
Không, bố ạ.
Con không có ý như thế.
Ý con là, suốt những năm qua, con đã đổ lỗi cho bố.
Con đã rất hỗn láo với bố trong mọi chuyện.
Có lẽ đây là thời điểm tốt.
Độ tuổi hoàn hảo để bắt đầu ghét không chỉ một, mà cả hai bố mẹ.
Con mà đi điều trị tâm lý thì bác sĩ giàu to mất.
Không hài hước đâu, bố ạ.
Ừ.
Và con không ghét ai trong hai người. Mà còn tệ hơn thế.
Là thế nào?
Giờ thì mọi thứ dễ hiểu rồi. Sao hai người lại quái đản thế.
Dina…
Không, con chỉ nghĩ là, đến một lúc nào đó,
bố được quyền chỉ đạo và phá hỏng cuộc đời chúng con.
Và nói: "Chúng ta làm thế này vì chúng ta là gia đình".
Và mẹ nói những câu ngu ngốc như: "Bố con biết mình đang làm gì".
Hoặc cả hai nói yêu thương chúng con,
mà chưa một lần nào tỏ ra như thế.
Và mọi thứ trở nên thật tồi tệ.
Con vừa…
Con vừa nhận ra…
con không tôn trọng bố.
Và giờ, con không tôn trọng mẹ.
Nên không. Con nói xin lỗi là không thật lòng rồi.
Con chẳng có gì phải xin lỗi cả. Chẳng có gì hết.
Con lấy làm tiếc cho bố.
Mẹ con và bố chưa bao giờ làm điều gì mà không cân nhắc đầu tiên đến…
Bố.
- Bố làm những gì đã làm chỉ vì tốt cho… - Bố.
Con có vẻ khá kiên quyết.
Thế thì khó mà tranh luận lắm.
Con không tranh luận, bố ạ. Đó là sự thật.
Con muốn ra đi. Ngay bây giờ. Hôm nay.
Thế à?
Con thật sự muốn đi?
Thì đi đi.
Cửa kia kìa, nhưng nói cho rõ nhé.
Con đã đi ra, thì cánh cửa sẽ đóng lại.
Muốn học đại học à? Tuyệt lắm.
Cũng đến lúc để con bắt đầu học được con số không đấy.
Bố rất mừng cho con, con yêu. Chúc con may mắn.
Sao? Con muốn lấy bằng gì, Kinh tế à?
Truyền thông?
Có lẽ để được nhậu say với bạn gái vào cuối tuần.
Snapchat với bạn trai.
Mời đến nhà chơi. Biết đâu yên bề gia thất với ai đó.
Ngồi ở nhà. Gọi đồ về.
Mua đủ thứ tạp nham trên mạng, đồ nhựa cho căn hộ của con.
Chuyến phiêu lưu sắp tới nghe hay thật đấy,
đi đúng theo con đường cả đống người đã đi.
Không thể tự hào hơn về con gái bé bỏng của bố.
Con đã trưởng thành rồi. Bố rất mừng cho con.
Giá mà bố có thể đi cùng con.
Chúc thượng lộ bình an.
Bố là kẻ bắt nạt.
Đúng rồi đấy.
Con nói cái giọng như đã tốt nghiệp rồi.
Đồ khốn.
Chỉ đi ngang qua thôi. Không làm phiền cô lâu đâu.
Khó tin lắm.
Nghe này, tôi không định gây ra rắc rối gì cả.
Hơi muộn rồi.
Sao?
Tôi lo.
Tôi lo cho Charlie.
Anh không có quyền.
Tôi biết. Chỉ là hôm qua nó đến phòng tôi,
và nó đe dọa tôi.
Thật sao? Anh to gấp đôi nó mà.
Nó có súng.
Nó lấy súng ở đâu ra?
Của tôi.
Tôi sẽ nói chuyện với nó.
Cô định nói gì?
Là nó không được phép bắn anh.
Ồ, thế thì yên tâm quá.
Tôi rất xin lỗi.
Nó ổn chứ?
Không.
Cô ổn chứ?
Không.
Sao anh lại đến đây? Anh muốn gì?
Tôi không muốn ở đây lâu hơn cần thiết.
Tôi không muốn phá hỏng cuộc sống của cô.
Isela đưa tôi đến đây để làm một việc cho một người quan trọng,
rồi tôi sẽ đi.
Thôi kệ đi.
Đi nào.
Cô có đi không?
Cô muốn biết tôi đến đây làm gì hả?
Đi nào.
Đây. Mặc cái này vào.
Hồi hộp lần đầu à?
Đến cậu.
Được rồi, các cháu…
Được rồi.
Được rồi.
Không.
Đợi một lát.
Sao?
Em biết bố nói gì về mấy trò này mà.
Tôn giáo chỉ là khúc nhạc mở đầu cung La giáng cho những kẻ đần độn.
Đây không giống… Nó không giống lễ thánh đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.