Gabriel "Fluffy" Iglesias: One Show Fits All

Gabriel "Fluffy" Iglesias: One Show Fits All

Gabriel Iglesias: One Show Fits All

Muat Turun Sari Kata Vietnamese

Maklumat siaran

Gabriel Fluffy Iglesias One Show Fits All WEBRip Netflix vi
Ulasan oleh NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Silver Sea. Thời lượng: 1 tiếng 30 phút (90 phút)

Tag

webrip
web
BRip
TS
Diterbitkan pada: 2021-06-15
Muat Turun: 24
Masalah Pendengaran: No

Pratonton sari kata Vietnamese

200 baris pertama.

Houston!

HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT DO NETFLIX SẢN XUẤT

Năm, bốn, ba, hai, một!

Các bạn khỏe không?

Ôi các bạn!

Đi bộ lâu mệt quá.

Houston, cảm ơn rất nhiều.

Một năm trước, thành phố này bị vùi lấp

bởi một cơn bão,

một thảm họa tên là Harvey.

Người ta nói rằng thành phố này sẽ không thể như trước.

Tôi nghĩ rằng nó còn tươi đẹp hơn, một năm sau,

chúng ta đều cùng nhau ở đây và ăn mừng

sự thật là thành phố này rất kiên cường.

Các bạn đã rất kiên cường.

Houston rất mạnh mẽ.

Tôi nói nghiêm túc và bằng cả sự chân thành.

Tôi không nịnh đâu. Tôi đã nhận tiền của các bạn.

Houston, tôi yêu thành phố này.

Đã 20 năm rồi tôi mới trở lại đây.

20 năm.

Bắt đầu biểu diễn ở câu lạc bộ hài kịch có tên là Điểm Dừng Cuối.

Dĩ nhiên sau đó, chúng tôi chuyển sang Nhà Hát Cải Tiến,

và rồi, tôi đi lưu diễn khắp nơi.

Tôi chỉ biểu diễn một tối duy nhất ở Tomball.

Một câu chuyện dài với người ở quê nhà.

Tôi không hề thích điều đó.

Tôi không báo trước cho các bạn biết rằng

tối nay, tôi cảm thấy rất thư thái,

Các bạn sẽ nhận thấy tôi nói tiếng Tây Ban Nha

nhiều hơn bình thường.

Các bạn không thể nói ở bất cứ đâu, nhưng ở Houston thì hoàn toàn có thể.

Đối với những người đang xem qua màn ảnh và đang lo lắng,

như kiểu "Ôi Chúa ơi! Tôi không đăng ký để xem cái này."

Nếu tôi nói vài câu tiếng Tây Ban Nha,

tôi hứa sẽ dịch nghĩa ngay để các bạn có thể thưởng thức chương trình.

Được chứ?

'Vì tôi biết các bạn sẽ tức giận nếu tôi nói thêm câu Tây Ban Nha nào nữa.

Tất cả những ai từ trong rừng ra đây đều giống như...

Và những người ở nhà, ý của anh ta là,

người từ trong rừng ư? Bạn biết đấy.

Tôi biết người đó không phải chúng ta.

Nỗi lo của anh ta!

Anh ta cần trở về nơi anh ta đến, bằng Đường Băng.

Đúng thế.

Tôi biết nơi bạn cất giấu người da nâu.

Thật tuyệt vời.

Cái này luôn làm Netflix nổi điên, giống như,

"Gabriel, chúng tôi rất muốn

anh làm một show bình thường, và dễ hiểu.

Sao anh cứ làm show của anh quá cá nhân vậy?

Chỉ những người dân ở đó đến xem thôi."

Ồ, khi bạn đứng trước một đấu trường chật ních người,

bạn muốn họ xem bạn biểu diễn.

Bạn sẽ muốn có thêm cảm xúc cá nhân rất riêng.

Tôi mặc kệ họ nói gì.

Tôi tự biết kiểm soát.

Vậy nên, tôi sẽ gợi ý cho các bạn về điều đã xảy ra

từ lần cuối cùng tôi làm một điều đặc biệt.

Con trai tôi, Frankie,

bây giờ đã 19 tuổi.

Mười chín tuổi,

tốt nghiệp cấp ba,

nó có tất cả các kỹ năng... Các cô gái ư?

Mọi người luôn nói với tôi.

Sao anh nói về con trai anh suốt vậy?

Bởi vì nó không chịu đi.

Nó có thích anh nói về nó thế không?

Tôi trả lời, "Nó rất ghét."

"Sao anh còn làm thế?" "Vì nó không chịu đi."

Tôi cho bạn biết thằng bé thích làm gì.

Nó thích ngồi ở nhà và xem các video

về những đứa trẻ khác đang chơi game video.

Đấy, một vài bạn đã vỗ tay.

Tôi không biết đó là sự thật.

Tôi hỏi, "Con đang làm gì thế?"

"Con đang xem những đứa trẻ khác chơi game vide."

Tôi hỏi, "thật sao?

Tại sao?"

"À, vì chúng là chuyên gia."

Tôi đã, "Tại sao con lại xem những thứ mà con có thể làm được?"

"Vì chúng nó là chuyên gia." "Thật ngu ngốc."

"Thật sao bố? Chủ nhật nào con cũng thấy bố xem đá bóng."

Tại sao bố không chơi đi?"

Tôi không thèm tranh luận với nó. Tôi cắt Internet luôn.

Vấn đề của con trai tôi bây giờ, đối với bản thân nó,

là có quá nhiều lựa chọn.

Đó chính là vấn đề của nó.

Tôi nói "Đồ ngốc!"

"Con có nhiều lựa chọn lắm, bố ạ. Con không biết phải làm sao."

Viết ra đi. Và bỏ vào chiếc bánh xe.

Hôm nay: ống nước.

Thứ gì đó.

Vấn đề là chúng tôi hay đi đây đi đó,

ai cũng biết thằng bé là con tôi

và họ cho nó nhiều cơ hội.

Nó không hiểu rằng đó không phải là cách một công việc thực sự diễn ra.

Tôi biết về sự đấu tranh, cấu xé và chiến đấu

để có được cơ hội.

Thằng bé không hiểu điều đó.

Và đó là lỗi của tôi.

Ví dụ, tôi đón vợ và con trai đi ra ngoài ăn tối,

Tôi đưa hai mẹ con đến nhà hàng Tôm Hùm Đỏ.

Giờ, Houston. Cá nhân tôi,

Tôi rất thích nhà hàng Tôm Hùm Đỏ.

Và thậm chí không chỉ có hải sản.

Tôi đang nói về những chiếc bánh quy.

Chúng tôi đã ngồi ở đó,

và cùng nhau trò chuyện về cuộc sống, cơ hội của con trai chúng tôi, và

những điều nó muốn làm cho bản thân,

Khi chúng tôi đang nói chuyện,

anh quản lý nhà hàng Tôm Hùm Đỏ bước đến bên bàn chúng tôi.

Anh ta rất dễ thương.

Và nói, "Chào!"

Và tôi cũng, "Chào!"

Anh ta nhìn con trai tôi, "Đây chẳng phải là Frankie nổi tiếng sao?"

Và tôi nói, "Tại sao, ừ, chính nó!

Nó mới tốt nghiệp."

"Chúc mừng!"

"Thằng bé đang tìm việc làm."

Anh quản lý bảo, "Không phải nói."

Và anh ta đưa danh thiếp cho con trai tôi

và lại nói tiếp,

"Frankie này, đây là tất cả những gì cháu phải làm.

Hãy mở internet lên và điền vào đơn xin việc nhé.

Khi đăng ký xong, cháu hãy gọi riêng cho chú,

và chú sẽ xem xét để cháu được phỏng vấn.

Vị trí duy nhất còn trống bây giờ là chức lãnh đạo,

nhưng còn rất nhiều cơ hội khác ở các phòng ban ở đây.

Cháu cứ tham khảo đi nhé.

Và rồi anh ta rời đi, và tôi đã,

Ôi Chúa ơi.

Tôi sắp được ăn bánh quy miễn phí rồi!

Con trai tôi nhìn tôi và nói, "Con không muốn làm ở Nhà hàng này."

Tôi bảo, "Frankie à, con muốn làm ở đâu không ai ép được.

Đây chỉ là một cơ hội nữa mà con đã bỏ lỡ.

Được. Không Tôm Hùm Đỏ thì thôi.

Kế hoạch của con là gì?

"Con không biết."

Tôi thấy nản lòng.

Nên tôi đã lớn giọng.

"Con nên biết suy nghĩ đi."

Nhưng mẹ nó thì không như vậy.

"Anh đừng nói với con như thế."

Tôi nói, "Nhìn đi, cái máy nghiền bánh quy...

Đấy, đến lúc đó chúng tôi mới thỏa thuận cách dạy dỗ con trai mình.

Nhưng trong tình huống đó, vợ tôi đã cố bảo vệ con trai trước cả thế giới.

Tôi thì đang cố trang bị cho nó đến với thế giới.

Nếu tôi không lớn giọng để làm nó tập trung

và nhìn vào bức tranh rộng lớn hơn thì nó không thể

sẵn sàng trước một thế giới không màng đến cảm xúc của nó.

Nên tôi bảo, "Anh phải mặt đối mặt với nó.

Anh phải trò chuyện riêng với nó...

Thế là tôi đưa nó đi xem phim.

Tôi đưa nó đi xem phim,

chúng tôi lên xe và khởi hành.

Chỉ 20 phút lái xe chứ mấy?

Khi lái xe, tôi hình dung là tôi và con sẽ nói chuyện riêng.

Có cảm giác đây không hẳn là một cuộc nói chuyện.

Tôi nghĩ thằng bé sẽ hiểu tôi muốn nói gì.

Đã muộn rồi.

Chúng tôi rời rạp phim.

Chúng tôi ra khỏi bãi đỗ xe

và tôi liếc thấy một chiếc xe cảnh sát.

Và tôi kêu lên, "Ợ!""

Frankie thì hỏi, "Gì thế bố?"

Tôi bảo, "Có cảnh sát kìa."

"Bố lo gì chứ?"

"Hắn sẽ chặn chúng ta lại."

"Sao bố biết được?"

"Nhìn đi."

Bố đã rẽ trái...

Frankie nổi khùng lên.

"Bố rẽ rồi còn đâu!"

Tôi bảo, "Thư giãn nào."

Tôi đánh lái qua.

Cảnh sát tiến đến từ phía sau.

Ngay lập tức.

"Tài xế, hạ kính xuống."

"Tài xế, đưa tay qua cửa."

Thật sao?

"Cả hai người."

"Tôi không thể, tôi béo mà!"

Anh ta đến gần cửa xe,

và cầm đèn pin.

Anh ta dọi đèn pin vào mặt rôi.

Và bảo, "Giấy phép."

"Vâng, vâng, vâng, vâng. Đây."

Anh ta cầm giấy phép và rồi, dĩ nhiên, bạn biết đấy,

"Anh biết lý do tôi chặn anh chứ?"

"Thưa cán bộ, tôi không biết, nhưng chắc chắn anh sẽ nói cho tôi biết."

"Anh không có đĩa trước trên xe."

Tôi nói, "Cán bộ à, anh rất đúng. Xe tôi không có đĩa trước,

nhưng tên tôi thì có sẵn ở trước xe đấy."

"Xin lỗi?"

"Tên tôi có ở trước xe đấy."

Tôi sở hữu một chiếc Ford Flex đời 2012

và chiếc Ford Flex có chữ "flex" được viết trên mui xe.

Tôi có bạn làm ở công ty ô tô

và anh ta đã giúp tôi xóa hết các chữ, chỉ để lại chữ F,

Gabriel "Fluffy" Iglesias: One Show Fits All subtitles in other languages

Komen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left