200 baris pertama.
Trong tập trước của "Fear the Walking Dead..."
Nó cần có bố.
Travis?
Hiện giờ thì Christ không thể quay về.
Giờ chỉ còn hai chúng ta thôi, dù mẹ có thích điều đó hay không.
Cô cần 1 ly.
Tôi cũng cần 1 ly.
Mẹ!
Mẹ!
Cám ơn.
Tôi muốn mời anh trai Oscar của tôi
Cùng cô dâu xinh đẹp Jessica
Cho điệu nhảy đầu tiên với tư cách vợ chồng?
Hãy chúc mừng họ.
Lên đi chứ.
Dale, Oscar!
Anh đã nói là việc này rất xấu hổ mà, chúng ta đang nhảy Van nữa chứ.
Thôi nào anh yêu, cổ điển cũng tốt mà? Tỏ ra cổ điển một chút đi.
- Thiên thần. - Cổ điển.
Nó sẽ kết thúc sớm thôi.
Anh không muốn nó kết thúc
Và em sẽ luôn yêu anh vì điều đó.
Anh cũng vậy.
Giờ xin mời bố của cô dâu
Nhảy một điệu với cô dâu.
Xin mời, ông Stowe.
Mọi chuyện vẫn ổn chứ, bà Stowe?
Rất tiếc là không, chúng tôi phải đi ngay.
Tôi không hiểu.
Có một căn bệnh
Họ liên tục đưa tin, và cho rằng nó đang lan rộng ra.
Bà sẽ được an toàn ở đây, bà Stowe ạ, khách sạn này an ninh rất tốt.
Tôi không có ý chê bai khách sạn.
Họ đang nói tới việc cấm cửa biên giới.
Chúng tôi muốn ra khỏi đó trước khi họ làm vậy.
Cả khách khứa của chúng tôi nữa.
Chỉ là lời đồn thôi mà bà Stowe.
- Tin đồn thất thiệt trên mạng thôi. - Chúng tôi quen những người hiểu rõ vấn đề này.
Chúng tôi sẽ thông báo trong ít phút nữa.
Ilene, cháu có thể mời bác khiêu vũ chứ?
Tất nhiên, điệu nhảy cuối cùng nhé.
Đi chuẩn bị xe đi.
Thật là hoàn hảo.
Bố! Bố ơi!
- Charles, anh yêu, Charles.. - Cố lên.
Cho ông ấy ít không gian đi.
Charles, làm ơn, anh yêu...
Jessica, khi anh bảo thì em hô hấp, hãy chú ý lắng nghe nhé.
- Em hiểu chứ? - Vâng.
Hô hấp đi.
- Charles, cố lên. - Hãy tiếp tục gọi người đi.
Tình hình tệ lắm.
Em yêu, em yêu!
Giúp chúng tôi với.
Giúp chúng tôi với!
Làm ơn!
Bố muốn nghỉ một chút không ạ?
Nghỉ nửa tiếng một lần là quá nhiều rồi.
- Không. - Bố nên nghỉ ngơi một lát.
Bố ổn mà, con cứ dùng đi.
Hãy tìm nơi nào có bóng râm.
Đi tiếp nào.
Cố tìm một chỗ trú chân trước khi trời tối.
Bố cẩn thận.
Bố đi được mà.
Có vẻ như chúng ta sẽ đi ô tô.
Nó ở ngay kia, ngay bên đường.
- Thôi nào Christ, tỉnh lại đi. - Con sẽ đi xem.
Không.
Chúng ta cần đồ dự trữ.
Chúng ta đâu biết bên đó có gì.
Để con đi kiểm tra.
Con nên làm quen dần đi.
Chúng ta sẽ đi cùng nhau khi bố làm xong.
Con có thể tới đó kiểm tra trong khi bố đang sửa xe mà.
Một mũi tên trúng hai đích, con sẽ chạy ngay khi thấy bất cứ cái gì.
- Chris. - Con có thể tự vệ, bố biết mà.
Con rất giỏi trong việc này đấy.
Đó mới là những gì bố lo lắng.
Nếu thấy gì, thì hãy chạy ngay về đây.
Con hiểu rồi.
- Hứa chứ? - Xin thề.
Chris.
Hoặc chúng ta có thể tới thị trấn.
Nghe này, chúng ta vào thị trấn, kiểm tra các cửa hàng.
Mấy ngôi nhà trên đồi, chúng ta sẽ cất đồ dự trữ ở đó.
Chúng ta có đồ dự trữ rồi mà, Brandon.
Chúng ta không biết ở nhà đã xảy ra chuyện gì.
Đi thôi!
- Đi nào. - Con không sao chứ?
- Con có nước, đồ ăn rồi. - Con có bị thương không?
- Không, con ổn mà. - Chuyện quái gì xảy ra vậy?
Con thấy xác sống và con đã chạy như đã hứa, giờ chúng ta phải đi ngay!
Đi nào!
Con ổn chứ?
Vâng, con không sao.
Bố đừng lo.
Chân bố sẽ lành nhanh hơn nếu chúng ta không phải đi bộ.
Cũng khá hơn rồi.
Đâu đâu cũng đầy mùi chết chóc.
Kiểm tra hộp đựng găng tay xem nào.
Chúng ta đang đi đâu ạ?
Tránh xa những gì ở sau lưng ta.
Chúng ta có thể trốn tránh bao lâu?
Sao thế?
Bố, có chuyện gì vậy?
- Tới lượt con lái. - Thật ạ?
Vừa đúng lúc để học.
Một mình một đường.
Đi nào, thử xem sao.
Đặt chân lên phanh, thử lái xem nào.
Nhấn ga một chút.
Thêm chút nữa.
Không sao.
Thử lại đi.
Được rồi, đừng đạp mạnh quá, chỉ đẩy nhẹ thôi.
Vâng.
Được rồi đấy, giờ thì nhìn đường đi.
Đừng nhìn gần quá,
- Tập trung lên trên kìa. - Vâng.
Ừ, phải đấy, thấy chưa?
Con biết lái rồi đấy.
Con xin lỗi.
Đừng xin lỗi.
Vì bắt bố phải đi theo con.
Đừng chạy nữa, được chứ?
Xem ra cũng dễ nhỉ.
Ừ.
Con còn chưa học đỗ xe song song đâu.
Quay xe ba điểm.
Chắc sẽ không cần học cái đó nữa.
- Ngày nào đó con sẽ cần. - Bố.
Mọi thứ sẽ trở lại như cũ.
- Họ đang thực hiện điều đó mà. - Họ ư?
Một ai đó, ở đâu đó.
Sẽ như vậy thôi.
Bố không tin đây là kết thúc.
Bố không thể.
Và cũng sẽ không tin.
Cả con cũng vậy.
Chúng ta có thể lấy lại những gì đã mất.
Không phải tất cả mọi thứ.
Bố đã mong chúng ta có thể đi xa hơn một chút.
Xăng đã hết được một lúc rồi.
Đây.
Xuống khỏi đường đi.
Ở gần nhau.
Giữ ấm.
Con nhớ hồi cắm trại ở Big Bear chứ?
Hay hồi đó con còn quá nhỏ để nhớ?
Nhớ chứ ạ.
Kẹo dẻo.
Con cũng không quá nhỏ mà.
Ừ, còn đi câu cá bên hồ nữa.
Mẹ ghét điều đó.
Mẹ con đã chịu đựng điều đó.
Vì mẹ con biết điều đó quan trọng với chúng ta như thế nào.
- Nhưng cô ấy-- - Là một phụ nữ thành thị.
Ừ.
Không biết trên núi bây giờ như thế nào nhỉ.
Ít người hơn.
Ít chết chóc hơn.
Bố có thể đi săn, câu cá.
Ừ, có thể sẽ an toàn,
Nơi nào đó như vậy.
Chúng ta đang làm gì vậy bố?
Chúng ta sẽ xoay sở.
Sinh tồn, chúng ta vẫn đang làm tốt mà.
Chúng ta sẽ đi đâu?
Bố không biết.
Nơi nào đó cao một chút.
Nơi nào mà chúng ta có thể nhìn thấy mọi việc.
Một vị trí thuận lợi.
Có thể là một ngôi nhà.
Với một cái giếng, nước nữa.
CHúng ta có thể tới biên giới, một con sông.
Ừ, nhưng rất nguy hiểm khi người ta tiến vào từ cả hai phía.
- Nhưng có nước mà. - Đó là lí do tại sao nó nguy hiểm.
Ai cũng cần nước, ai cũng sẽ tới nguồn nước để tìm cái ăn.
Thú săn mồi sẽ tìm con mồi.
Chúng ta sẽ tìm được cái gì đó tốt hơn.
Có thể không hoàn hảo, nhưng nó sẽ là của chúng ta.
Sau đó thì sao?
Chúng ta bắt đầu lại từ đầu.
Bố.
Bố, dập lửa đi, họ có thể nhìn thấy...
Có người đang tới.
Đi nào.
Họ là ai?
Lúc ở thị trấn con đã ăn trộm đồ của họ.
Con lấy đồ ăn của họ.
Chris, không phải chứ.
Chúng tôi sẽ không làm hại cậu vì một hũ đậu đâu, anh bạn.
Chúng tôi sẽ dựng trại ở đây,
Sao cậu không ra đây nhỉ.
Để chúng tôi không lỡ tè vào cậu khi trời tối.
Chúng tôi ở đây, con trai tôi và tôi.
Tôi tin là bọn tôi đã gặp con trai chú rồi.
Cậu ấy có một màn trình diễn khá ngầu hồi nãy đấy.
Chào mừng cắm trại tại đây.
No comments yet. Be the first to leave one.