200 baris pertama.
Các con, vào mùa thu năm 2008,
dì Robin bị thất nghiệp và hơi lênh đênh,
vì vậy dì ấy quý trọng tình bạn với Lily hơn bao giờ hết.
Này, tôi nghe nói Marshall phải làm việc trễ vào thứ Sáu.
Cậu biết đó có nghĩa gì không, đêm của quý cô.
Thật ra, một trong những giáo viên ở trường tôi, Jillian,
sẽ tổ chức tiệc sinh nhật.
Được rồi.
Sao vậy?
Chỉ là trước giờ tôi chưa từng nghe về người tên Jillian
và đột nhiên, cô ấy thành bạn thân của cậu.
Cậu không ngừng nói về cô ấy.
Đừng ghen tị. Cậu và tôi đi chơi với nhau suốt mà.
Ừ, nhưng Marshall luôn có mặt.
Ta không có nhiều thời gian chất lượng để nói chuyện. Chỉ có đôi ta.
Điều đó không đúng.
Đó là khi chuyện trở nên thú vị.
Vậy là bọn tôi đi đến...
- Chào. - Chào.
...nơi đó.
Và sau đó gã đó hỏi về chuyện đó với việc kia
mà tôi đã kể với cậu ở chỗ đó lúc đó.
Nói ngắn gọn, các sự kiện đã xảy ra.
Ôi, Chúa ơi.
Em và gã ở văn phòng thị trưởng đã làm chuyện đó trong tòa nhà UN
dưới gầm bàn của đại sứ đến từ Zaire à? Hay đấy.
Tôi chỉ ước ta có chút thời gian riêng tư.
Tôi quý Marshall, nhưng anh ấy luôn chặn họng tôi.
Vậy đi chơi với tôi và Jillian đi.
Được rồi, nhưng tôi không muốn đi chơi quá trễ vì...
Nhớ chuyện tháng trước sau khi tôi đến nơi đó chứ?
Người cậu biết đó nói là không sao, nhưng cô ta đưa tôi vài thứ.
Em vẫn còn bị nhiễm nấm, hả?
Marshall. Tôi muốn cậu tận hưởng khoảnh khắc này.
Khoảnh khắc nào?
Khoảnh khắc cuối mà cậu và tôi tranh đua nhau trong cuộc thi
cho danh hiệu bạn thân nhất của Ted.
- Marshall là bạn thân nhất của tôi. - Chính xác. Hòa.
Nhưng tất cả sắp thay đổi.
Ted, cậu là kiến trúc sư, tôi đúng không?
Bạn thân tôi sẽ biết điều đó, nhưng tiếp tục đi.
Và hiện tại cậu đang thiết kế gì?
Thật ra, bọn tôi đang nâng cấp thư viện cộng đồng New York.
Chà, Ted, chuyện đó lớn lắm đó!
Không, không phải thư viện cộng đồng New York đó.
Là thư viện cộng đồng mới ở York, Bắc Dakota.
Sách của họ phân thành hai loại.
Câu cá và không câu cá.
Vậy tôi nghĩ là cậu sẽ rất thích những gì đã xảy ra ở chỗ làm hôm nay.
Và trong khi những vụ đút lót đó đã làm mất ổn định chế độ
và gây ra cái chết của gần như toàn bộ gia đình hoàng gia,
nó cũng làm các quy định ngân hàng ở Rangoon trở nên lỏng lẻo hơn.
Vậy chúc mừng chúng ta.
Được rồi, chuyện cuối cùng.
Đã có quyết định chúng ta sẽ tiến hành
kế hoạch cho các trụ sở chính mới của Ngân hàng Quốc gia Goliath ở trung tâm.
- Ai sẽ thiết kế nó? - Đó là câu hỏi đầu tiên của tôi.
Ai sẽ thiết kế nó?
Chúng tôi đã tiếp cận một công ty.
Tập thể kiến trúc Thụy Điển với tên gọi Sven.
Sven?
Sven?
Sven là tập thể kiến trúc Thụy Điển được tôn sùng
vì thiết kế táo bạo của họ.
Bố ghét mấy gã đó.
Tôi ghét mấy gã đó.
Tập thể kiến trúc Thụy Điển.
- Nhàm chán. - Khoe khoang.
"Chúng tôi không phải công ty. Chúng tôi là tập thể."
Tôi biết.
"Chúng tôi là người Thụy Điển.
Chúng tôi rất ngầu với bánh mì Pháp và tháp Eiffel."
Thụy Điển không phải Pháp. Cậu biết, đúng không?
Là Pháp đấy.
Dù sao thì tôi nói với Bilson...
Bilson, bằng tất cả sự kính trọng...
Không, tôi đứng dậy và nói với Bilson...
Bilson, bằng tất cả sự kính trọng...
Âm nhạc. Tưởng tượng nhạc yêu nước đang nổi lên.
Bilson, bằng tất cả sự kính trọng,
thật tồi tệ
khi một công việc có thể giao cho một công ty kiến trúc Mỹ chăm chỉ
lại rơi vào tay mấy gã người Pháp.
Lòng yêu nước của chúng ta ở đâu?
Ý thức của chúng ta về đất nước ở đâu?
Tình yêu của chúng ta...
Nghe này, Stinson.
Không ai ghét các nước khác trên thế giới bằng tôi đâu.
- Anh nên nói ý chính thì hơn. - Tôi có.
Tôi biết một kiến trúc sư Mỹ giỏi giang hoàn hảo cho công việc này.
Ted Mosby.
Vậy cậu chỉ phải đến, đề xuất thiết kế của cậu,
tôi làm ban giám đốc phê duyệt và công việc là của cậu.
Cậu có biết tôi sẽ anh hùng thế nào nếu mang dự án này về công ty không?
Và đó chưa phải tuyệt vời nhất.
Cả ba chúng ta sẽ làm việc cùng nhau.
Ted có thể tham gia họp hội nghị.
- Cậu ấy có thể tham gia họp hội nghị. - Họp hội nghị là gì?
Nó vận hành thế này, một trong chúng ta sẽ tới văn phòng người kia và nói...
Marshall, hội nghị sắp bắt đầu.
Xin lỗi các anh, tôi phải đi đây.
Và sau đó ta lên sân thượng của tòa nhà
và uống bia.
Điều này thật tuyệt.
Uống bia tại chỗ làm.
Chúng ta cơ bản là những người điên.
Đúng vậy! Ta quả là những người điên!
Tôi sẽ đi đánh vào mông một cô thư ký.
Đó hoàn toàn là những gì họ sẽ làm trong chương trình đó.
Chương trình nào?
Và sau đó, ta ném lon bia bị bóp méo vào mấy con bồ câu.
- Tôi không làm thế. - Tôi hoàn toàn muốn làm thế.
Tôi sẽ khiến điều đó xảy ra.
Thật đấy, Barney.
Sau mọi chuyện với Stella, cậu lại giúp tôi có cơ hội này,
nó rất có ý nghĩa với tôi.
Thật sự là vậy.
Các con biết đó, khi bố trở thành một kiến trúc sư, bố chỉ có một ước mơ.
Đóng góp vào công trình chọc trời của thành phố New York.
Bố muốn có thể chỉ vào một trong số các tòa nhà
và nói: "Thấy tòa nhà đó không? Tòa nhà ngay ở kia?
Tôi thiết kế đấy."
Công việc này là cơ hội để bố thực hiện điều đó.
Bạn của cậu tổ chức sinh nhật ở đây?
Cô ấy bao nhiêu tuổi, bước sang 19 à?
Không. Tin tôi đi, cô ấy không thích mấy chỗ thế này đâu.
Có lẽ cô ấy chỉ không biết nơi này thế nào.
Lily! Ở đây, cô ả hấp dẫn!
Chúng tôi đặt chai rồi!
Ôi, Chúa ơi. Ở trường, cô ấy rất trầm tính và bình thường.
Tôi hoàn toàn không biết cô ấy...
Cô ấy thích hú hét.
Cô gái thích hú hét là gì ư? Để bố giải thích.
Cô gái hú hét là một kiểu phụ nữ trẻ, giống chim cúc cu hoặc chim đớp muỗi,
mà có tên gọi xuất phát từ âm thanh đặc trưng cô ta kêu lên.
Này nhé, một tiếng hú có thể phát ra bằng nhiều cách khác nhau.
Từ một bài hát nhất định phát ra từ máy hát tự động...
Ôi, Chúa ơi, bài hát này hoàn toàn là về tôi.
...cho tới những ly rượu nửa giá.
Từ lúc cưỡi trên lưng con bò máy...
cho tới hầu như mọi thứ khác.
Ôi, Chúa ơi. Tôi đã lo lắng mình quên cho mèo ăn,
nhưng sau đó tôi nhớ ra là mình cho rồi.
Tôi thề lúc ở trường, Jillian không có vẻ thích hú như vậy.
Ừ, cô ấy không có vẻ hay hú.
Có thể cô ấy chỉ theo không khí các ngày lễ
như lễ Mardi Gras và kỳ nghỉ xuân.
Có lẽ cô ấy chỉ hú theo văn hóa.
Bây giờ, đừng khó khăn với tôi nhé.
Đây là bản phác thảo thôi.
Ted, thứ này tuyệt quá.
Từng chi tiết, cách đánh bóng, đường nét nghịch ngợm.
Hình ảnh công chúa Leia với ngực trần chính xác sẽ thế này.
Cách tôi nói cảm ơn.
Vậy cậu muốn xem các thiết kế tòa nhà của tôi không?
Thôi, không cần.
- Chào. - Chào.
Nghe này. Lily vừa nhắn tin cho tôi.
Cô ấy đang ở quán Giddy Ups với một nhóm cô gái thích hú.
Ôi, Chúa ơi, các cô.
Tôi vừa bị lộ ngực ở quầy rượu.
Đùa đấy! Tôi khoe để được một ly miễn phí!
Vậy Jillian, tôi nghe nói khi cô không khoe ngực với mấy anh pha chế,
cô dạy lớp hai. Việc đó thế nào?
Rất đáng.
Không biết cô có biết phương pháp dạy trẻ RIE không,
nhưng nó bắt nguồn từ triết lý giáo dục tiến bộ của Rudolf Steiner,
người đã thành lập trường Waldorf, nơi...
Ôi, Chúa ơi. Tôi yêu bài hát này!
Nào các cô ả lười biếng, ra nhảy nào!
Các cô cũng vậy, đồ ngốc lẳng lơ.
Thôi, cảm ơn cô,
đồ lả lướt dốt nát.
Trời, Lily Aldrin, cô ả tinh ranh.
Tôi đã nói bao năm rằng nhóm ta cần một cô gái hú,
và cậu lại giấu tôi cả đống ở đây.
Chúng ta không cần cô gái hú. Không ai cần một cô gái hú cả.
Cẩn thận, Lily.
Thế giới hoàn toàn cần những cô gái hú.
Nếu không có những cô gái hú, sẽ không có những cô gái hoang dại.
Không có tiệc chia tay độc thân, không có quán rượu bên bể bơi Las Vegas.
Tất cả những thứ cậu yêu quý, Lily, sẽ biến mất.
Những thứ đó không...
Ngành công nghiệp ly rượu lưu niệm sẽ sụp đổ.
Và cả ngành công nghiệp sản xuất chất làm da lấp lánh nữa
và cả ngành công nghiệp cho thuê xe Hummer dài.
Mũ cao bồi nhỏ sẽ bị những gã cao bồi tí hon đội.
Và khi bài "Brown Eyed Girl" vang lên từ máy hát tự động,
ta sẽ chỉ nghe thấy...
tiếng lặng...
và bài "Brown Eyed Girl".
Nhưng ai sẽ hú đây, Lily?
Ai sẽ hú?
Cậu ư?
Cậu sẽ...hú sao?
Ai muốn đặt tên cho ngực của tôi nào?
Bây giờ thứ lỗi cho tôi, tôi có hẹn với Hannity và Colmes.
Suốt mấy tuần sau đó, bố lao vào công việc.
Thật tuyệt vời khi được làm việc bố thực sự quan tâm.
Cuối cùng thì buổi sáng hôm thuyết trình cũng tới.
No comments yet. Be the first to leave one.