200 baris pertama.
Tập trước của bộ phim
Mọi người nghĩ tôi sưu tập các tuyệt tác.
Thứ tôi thực sự sưu tập là những sinh mệnh trong bức họa.
Một khoảnh khắc hoàn hảo lưu giữ toàn bộ sự sống,
đã tạo nên sự bất diệt.
Chuyện anh đã làm không phải tiến hóa, nó là sự sát sinh.
Chuyện tôi sắp làm ... là trả thù.
Một con quái vật đấu tranh để sinh tồn...
và sống để đi giết lại.
Một người mẹ sẵn lòng chia cắt linh hồn để bảo vệ đứa con.
Đừng lừa dối anh lần nữa.
Em đã nói với anh cô ta đã ra đi. Vậy ai trong em đang kiểm soát?
- Niki, Jessica? - Em không chắc lắm.
Tuổi xuân đấu tranh vì sự trong trắng,
mặc dù cuộc sống luôn tàn nhẫn.
- Bà là ai vậy? - Là bà của cháu.
Lời nói dối 2 mặt cần chấp nhận một cuộc sống 2 mặt.
Anh ta sắp trở thành một rắc rối.
Sao ta không làm thế bây giờ?
- Xin lỗi. - Anh ta đang nghĩ gì?
Anh ta đang nói sự thật. Anh ta không biết Claire ở đâu.
Một người hùng lang thang đang sung sướng với thành công.
Vào thời khắc đen tối nhất của anh ta,
khi cả thế giới dường như biến mất.
Mọi khoảnh khắc hoàn hảo đóng băng lại đúng lúc.
Cô độc, kể ra một câu chuyện đơn lẻ.
Cùng nhau, họ có thể tạo ra tương lai.
- Cha, con vô cùng xin lỗi. - Claire?
Tất cả đều là lỗi của con.
Con đã cố làm theo lời cha nói, nhưng họ đã bắt được con, và...
Con sợ hãi lắm.
- Chuyện gì thế? - Con.
- Con không phải... - Không phải gì?
Không phải con.
Sao cô không để chúng tôi một mình, Candice?
Ngài chắc chứ?
Tôi có thể cho ông ta thấy vài thứ sẽ làm ông ta chảy nước mắt.
Cô có nhiều việc quan trọng hơn để làm đấy.
Mọi thứ ở đây ổn chứ?
Anh có cần gì không?
Tôi vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết của Graham Greene.
- Tôi sẽ mang nó cho anh. - Nó thể nào?
Kết cục bi thảm.
Tôi không biết Claire ở đâu.
Không có trò nào bắt tôi kể cho anh điều tôi không biết.
Chúng tôi sẽ dễ dàng với anh.
Lí do duy nhất mà chúng tôi chưa...
làm một vết cắt, là...
bởi vì tình bạn.
Tình bạn?
Tôi đã đưa anh vào, đảm bảo cho anh.
Và anh đáp lại sự tử tế của tôi thế nào?
Cố gắng tiêu diệt công ty?
Anh đã đề nghị tôi giao nộp con gái.
Anh đã quá gần gũi. Và bắt đầu ủy mị.
Tôi đã thấy cô gái của anh, Candice có thể làm.
Có lẽ anh là người bắt đầu ủy mị.
Có lẽ tôi đang ở chính xác nơi mà tôi muốn.
Anh ở trong xà lim tử hình.
Nếu anh sẽ giết tôi, anh có thể làm ngay bây giờ.
Tôi đang chờ mệnh lệnh.
Đó là cách chúng tôi làm việc ở đây.
Chúng tôi nghe theo mệnh lệnh.
Tôi sẽ đưa anh cuốn sách đó.
Chủ Nghĩa Phong Kiến Nhật Bản.
Thời phục hưng, Nghệ thuật Baroc,
Người Maya, người Ba Tư.
Thế kỉ 20.
Chắc hẳn ngài mang chúng đến trong ngày đầu tiên ở đây, phải không?
- Ngài làm gì với chúng? - Tôi bảo vệ nó.
Tôi che chở nó khỏi thế giới tham lam và đầy nguy hiểm.
Ngài ra vẻ bề ngoài nhân từ đủ để,
mọi người quên đi ngài là phạm nhân.
Khi ngày trừng phạt của tôi đến, Nathan,
tôi sẽ được nhớ đến như là người theo chủ nghĩa nhân đạo.
Tôi quan tâm đến thế giới này. Tôi chỉ muốn cứu lấy nó.
Chữa lành cho nó.
Và để làm được vậy,
tôi cần anh.
Ông có biết chút gì về chữa lành vết thương không?
Một vài điều.
Translate by V2T
Parkman.
Parkman, dậy đi.
- Họ đang chờ... - Chắc anh đang đùa với tôi.
Họ sắp đến vì anh.
Họ đang đợi lệnh.
Và sau đó anh không bao giờ quay trở về được.
Không về với vợ của anh, hay bất cứ ai anh quan tâm.
Họ sẽ không được gặp anh lần nữa.
Chúng ta không có nhiều thời gian.
Nếu anh có thể nghe tôi nói, và nếu anh tin tưởng tôi,
hãy gõ vào ống nước.
Tốt lắm.
Nếu anh làm theo lời tôi nói, có thể ta sẽ không chết.
Có thể anh muốn tranh cãi,
nhưng không thật không may mắn, cuộc nói chuyện này chỉ 1 chiều.
- Tôi có thể tin vào anh được không? - Tôi ghét hắn ta.
Có hay không?
Tôi biết người này.
Tuyệt. Nếu anh gặp anh ta, bảo anh ta trả cây kiếm cho tôi.
Anh ta nói anh ta cần cây kiếm để cứu lấy thế giới.
Khá nhiều người dường như được nhắc đến trong những ngày đó.
Chúng ta đều có vai trò của riêng mình
để diễn xuất trong sự kiện sắp diễn ra.
Anh biết đấy,
đây không phải là một bộ sưu tập nghệ thuật.
Đây... là một bản đồ.
Những nghệ sĩ này đã hình dung về một tương lai tươi sáng hơn.
Hòa bình, thịnh vượng.
Đó là ý tưởng của ngài về tương lai tươi sáng hơn?
Chuyện gì xảy ra nếu tôi nói chuyện là như vậy đấy?
Tôi sẽ nói ông là người theo chủ nghĩa nhân đạo ghê gớm.
Tôi trẻ hơn anh khá nhiều khi tôi khám phá ra sức mạnh.
Và cũng có một số người khác,
giống tôi, khám phá ra khả năng của họ.
Tất cả họ đều bối rối.
Và chúng tôi đã tìm thấy nhau.
Sát cánh bên nhau,
chúng tôi đã cố tạo sự khác biệt cho thế giới.
Và trong một khoảnh khắc, chúng tôi đã làm được.
Nó thật đẹp.
Và sau đó,
một vài...
người bạn của tôi...
mất đi phương hướng.
Họ đã sử dụng sức mạnh để trục lợi cá nhân.
Và tất cả cái đẹp đẽ mà chúng tôi tạo dựng được...
bỗng chốc thành vô nghĩa.
Và tôi đã học được rằng chữa lành cho một người trong một lúc
không đủ chút nào.
Chúng ta cần vài thứ...
vài thứ kéo nó vào trong tiến trình.
Vài thứ lớn lao.
Và đó là thứ ngài nghĩ?
Con người cần hi vọng, Nathan.
Một vụ nổ với quy mô như thế sẽ phá hủy
một nửa dân số của thành phố New York.
Có 6,5 tỉ người trên hành tinh này.
Con số đó nhỏ hơn .07%.
Thôi nào, đó là sự mất mát có thể chấp nhận được.
Bất kì ai?
Tôi đã nói con người cần hi vọng,
- nhưng họ lại tin vào nỗi sợ hãi. - Thật là điên rồ.
Tấm bi kịch này sẽ là chất xúc tác cho cái đẹp đẽ.
Cho sự đổi thay.
Bên ngoài tro tàn,
loài người sẽ
tìm được một mục tiêu chung. Ý thức hợp nhất về sự hi vọng
ẩn mình trong ý thức hợp nhất về nỗi sợ hãi.
Và đó là sứ mệnh của anh, Nathan,
trở thành người lãnh đạo, người sử dụng sự kiện này tái thiết thành phố,
một quốc gia, một thế giới.
Bây giờ hãy nhìn tận sâu trong tim của anh.
Anh sẽ biết tôi nói đúng.
Tôi không có ý trở thành người làm mất vui,
nhưng nếu ngài không chú ý, tôi đang rớt trong bảng điểm.
Tôi sẽ không được bầu làm trong Quốc Hội.
Huống chi là nhà trắng.
Anh có nghĩ tôi để nó trở thành một cơ hội?
Nếu ngài biết hết chuyện này,
vậy chắc ngài cũng biết
người gây ra vụ nổ chính là em trai của tôi, Peter.
Như tôi đã nói, chúng ta đều có một vai diễn riêng.
Vai diễn của Peter bắt đầu sau ngày anh đắc cử.
Ngài mất trí rồi.
Ngài biết không?
Bây giờ mọi tiếng gõ đã cảnh báo tụi bảo vệ.
Cái gì?!
Ông đã nói tôi ra dấu hiệu cho ông.
Đừng lo, đó là điều tốt.
- Bây giờ nhìn ống dẫn bị rỉ sét. - Các ống dẫn.
Có lẽ là cái gần cửa sổ nhất.
Một vài cú đánh sẽ làm nó lỏng ra.
Mau lên, một tên bảo vệ sẽ tới.
Anh chỉ có 3 phút.
Nhanh nào!
Bây giờ anh nên lấy cái ống dẫn đó ra.
Tên bảo vệ sẽ đi qua cánh cửa đó trong vài giây nữa.
Ra hiệu khi anh hạ được hắn.
Yeah, tôi đang làm, tôi đang làm đây.
Ra mau, ra mau... unh!
Lấy tấm thẻ của hắn, và tiến lại sảnh.
Suresh?
Suresh?
Tôi đây, Peter Petrelli.
Mohinder?
Sylar.
Tôi nhớ anh rồi.
Anh giống tôi, phải không?
Tôi muốn thấy nó hoạt động thế nào.
Không, không.
Tôi chưa xử xong anh ta.
Thú vị đấy.
Tôi không thể chờ được thử chuyện đó.
Lạy Chúa.
Peter?
Peter.
Hai đứa con của bà.
Đám cưới của Nathan.
No comments yet. Be the first to leave one.