200 baris pertama.
***NHÀ CHÚNG TA*** ***vn151502510***
Giống như thức dậy khỏi 1 giấc mơ dài.
Tôi nhận ra rằng mình không còn thuộc về trần thế.
Kinh ngạc bởi 1 sự thật lạ lùng...
...cuộc sống là 1 dòng chảy trải qua nhiều hình thái khác nhau.
Tôi tỉnh dậy ở nơi được gọi là "NGƯỠNG CỬA".
1 dạng luyện ngục.
Và câu chuyện của tôi chỉ mới bắt đầu.
André Luiz.
Lại đây nào, con trai.
Con đã chào ba với chào bà chưa?
Con chào ba.
Chào bà.
Ngồi xuống ăn bữa sáng của con luôn đi.
Nhóc con nghịch ngợm.
André.
Không còn cảm giác về thời gian và không gian.
Cảm giác đau khổ khắp thân thể...
...và cả tâm hồn.
Trở thành đồ chơi cho những thế lực mà tôi không hề biết.
Mọi hiểu biết của tôi...
...đều vô dụng vào lúc này.
Giấc mơ biến thành cơn ác mộng.
Đồ uống của ngài, thưa ngài.
Cụng ly nào.
André.
Mariano, đã hoàn thành hết chưa?
Dạ rồi, thưa ba.
Ra ngoài chơi đi.
Với những ký ức của quá khứ...
...tôi hiểu không phải lúc nào vẻ bề ngoài cũng đúng.
Đôi lúc...
...điều tồi tệ...
...được che đậy bởi những cảm giác thanh bình.
Sẽ đến ngày, tất cả phơi bày.
Không thể tránh khỏi.
Đồ tự tử.
- Hãy biến khỏi đây. - Mày đáng chịu tội.
Biến đi.
Đi khỏi đây.
Mày sẽ chết vì khát.
Tránh xa chỗ nước của tao.
Hãy biến khỏi đây.
- Hẹn gặp lại. - Hẹn gặp lại.
Hãy bảo trọng, cô Sofía.
Cảm ơn ngài rất nhiều.
Bác sỹ.
Xin mời vào.
Đi nào, Antenor.
Anh ổn không?
Ừ.
Anh chắc ổn không?
Ổn mà.
Trong vùng đất bị tàn phá này...
...tôi sống mà như chết.
Không mục đích, không hy vọng.
Chỉ hít thở.
Đói khát.
Lạnh giá.
Và sợ hãi.
Xin hãy tha thứ cho anh.
Tha thứ cho anh.
Em tha thứ cho anh, anh yêu.
Xin em, hãy tha thứ cho anh.
Anh cũng hãy tha thứ cho em.
Lạy Chúa, cho chúng tôi ra khỏi đây.
Anh rất hối hận.
Anh ổn không?
André.
- André. - Ba.
Ba.
Ba ơi.
Ba?
Đúng vào lúc tuyệt vọng...
...khi chẳng còn chút sức lực nào...
Giúp với. Làm ơn.
...mọi hy vọng đều tiêu tan...
...tôi đã làm điều duy nhất có thể.
Giúp với.
Làm ơn.
Không biết lời cầu khẩn đó kéo dài bao lâu...
...lời cầu khẩn từ tận đáy lòng tôi.
Rồi nó cũng được lắng nghe.
André.
Không thể là hắn.
Vì Chúa.
Vì Chúa.
Vì Chúa, xin hãy giúp.
Hãy cho tôi ra khỏi đây.
Dừng lại.
Lísias.
Tobías.
Bình tĩnh.
Đến thời điểm của anh rồi, André.
Đỡ anh ta lên.
Chúng ta cần phải đi đến thành phố.
Nhanh nhất có thể. Đi nào.
Không phải hắn.
Đồ tự tử.
Đồ tự tử.
Đồ hèn.
Đồ tự tử.
Hắn ta không xứng.
Các người sẽ hối hận.
Đồ tự tử.
Đồ tự tử.
Hãy đi tới khu Phục Hồi.
Thưa ngài, Viện Điều Trị thì sao?
Không, anh ta sẽ cư xử tốt thôi.
Chào mừng đến với "Nhà Chúng Ta".
Giữ gìn sức khoẻ, André.
Chào, André.
Anh thế nào?
Tôi tên là Lísias.
Lísias.
Nơi đây là đâu?
Anh nghĩ nó giống gì?
Tôi chưa từng thấy bệnh viện nào thế này.
Chưa, trên Trái Đất.
Cho tới lúc này.
Không ở trên Trái Đất?
Các cậu là ai?
Tại sao lại đưa tôi đi?
Những câu hỏi của anh sẽ được trả lời...
...khi thời điểm đến.
Đồng ý?
Cậu có vẻ là bác sỹ?
Cho phép tôi---
Tôi đã chết hay chưa?
Chết?
Thân xác anh đã chết, André.
Là vậy đấy.
Đừng động đậy.
Giờ anh có thể ăn...
...món súp.
Rất ngon.
Chào, André.
Anh thấy tốt hơn chưa?
Thưởng thức món súp à?
Ít nhất cũng không còn đói nữa.
Tôi chắc anh đã thấy khoẻ lại rồi.
Lísias, tôi cần được giải thích.
Có vẻ còn quá khoẻ nữa.
Tôi không phải là 1 bệnh nhân cần điều trị.
Tôi muốn biết tình hình sức khoẻ của mình.
Lúc này...
...điều duy nhất anh cần là được điều trị.
Chắc cậu chưa biết, nhưng tôi là 1 bác sỹ.
Tôi nhớ mọi thứ đã qua.
Nhớ cái bệnh viện.
Cậu không biết tôi khổ sở thế nào khi phát hiện ra...
...căn bệnh đó.
40 ngày nội trú, để gia đình nhìn mình khổ sở.
Thật hổ thẹn.
Rồi điều cuối cùng cũng đến.
Tôi chết.
Rồi tôi thức dậy ở cái nơi kinh khủng đó cùng với lũ quái vật.
Những người anh em.
Dù họ không biết như thế.
Anh em?
Cậu mất trí à?
Người đàn ông đó đâu rồi?
Ông ấy là bề trên của cậu phải không?
Phải có người nói gì chứ.
Tôi không khát.
Đó là thuốc.
Như thế nào?
Cho nó vào trong miệng.
Giữ nó trong miệng lâu nhất có thể.
Anh sẽ thấy dễ chịu.
Không được nuốt.
Cảm ơn.
Không được nuốt.
Nói đi.
Là nước thôi. Nuốt đi.
Ồ đúng vậy. Cảm ơn anh.
Cảm ơn rất nhiều.
Cảm ơn vì đã nói cho tôi.
Cậu như thế này bao lâu rồi?
Từ khi tới đây, tôi không thể yên lặng được.
Thực ra thì tôi không tin vào cuộc sống sau cái chết.
Tôi đang ở giữa đống sách của mình.
Rồi, bất ngờ tôi thấy chính mình ở bên ngoài.
Rồi bạn bè tới.
Và họ mang tôi tới đám tang.
Lúc đó, tôi đã lạc mất thân xác mình.
Rồi thức dậy ở địa ngục. Thật sự là địa ngục.
Tôi đã phải chịu đựng, chịu đựng thật là nhiều.
Rồi tôi tự hỏi bản thân.
Nếu đó không phải mơ, thì chắc chắn không hề có Chúa, phải không?
Cầm lấy. Uống đi.
Nhưng tôi vừa uống rồi.
Uống thêm nữa, cậu cần nó.
Rồi thì đừng nghĩ ngợi nữa. Đừng có nuốt.
Giữ như thế trong vòng... 5 tiếng.
Tôi mệt rồi, và tôi cần ngủ.
Có lẽ như thế sẽ giúp cậu ta suy nghĩ về cuộc đời trên Trái Đất.
Sự hoài nghi...
...kết thúc...
...khi bạn thức dậy ở cõi âm này.
No comments yet. Be the first to leave one.