200 baris pertama.
Hoan nghênh quang lâm, ngài có phải là ông Tá Xuyên không?
Ủa sao biết tên tôi hay vậy?
Vì trong danh sách được mời có tới 14 vị danh quý tân trung thì chỉ có ngài là người cuối cùng tới thôi.
- Mời cởi nón ra ạ. - Khỏi đi!
Mời...
Xin mời qua đây!
Tá Xuyên,
anh vẫn còn sống sao?
Còn chớ.
Nhưng thà chết còn hơn.
Kể từ khi đơn vị 731 tại Mãn Châu bị đánh cho tan rã hết.
Thì đây là lần đầu tiên chúng ta gặp lại nhau đó.
Nào!
Cùng cạn ly chúc mừng mình còn sống đi.
Vậy thì tôi phải biết ly rượu đó là của ai mời, mới được chứ.
Ý là sao hả Tá Xuyên?
Ý anh là vẫn không biết ai đã mời chúng ta tới đây à?
Tôi cũng chả biết tại sao tôi lại được mời tới đây nữa.
Thôi kệ đi, chầu này mình được ăn chùa mà. Có đồ nhậu thì cứ nhậu.
- Mau lấy thêm rượu ra đãi khách đi. - Dạ!
- Anh Độ Biên, phiền anh xíu. - Dạ!
Mời!
Thôi nào, cùng cạn ly chúc mừng đơn vị 731 chúng ta còn sống đi.
Phải!
Cùng cạn ly vì những người đã chết.
Và cạn ly vì những người lính đã hy sinh cho đơn vị 731.
Và dành cho 3600 người đã chết vì cuộc thử nghiệm ở đơn vị 731.
Trong đó có những người Trung Quốc, người Liên Xô đã chết thảm tại quận Bình Phòng ở Cáp Nhĩ Tân.
- Và những người Hàn... - Anh Tá Xuyên,
- gì vậy cha? - Uống!
Được!
Uống!
Anh Tá Xuyên, mời ngồi!
Xin thứ lỗi, tôi...phải đi giờ.
Anh Tá Xuyên, lâu rồi chúng ta không gặp nhau,
thì đây là cơ hội hiếm có để ta nói chuyện hỏi thăm tình hình nhau đó mà.
Nói gì nữa?
Vật chất quỹ quang, vật giá leo thang.
Ai ai cũng phải cày để kiếm miếng cơm manh áo hết.
Thì có gì mà nói chứ.
Tá Xuyên tiên sinh, xin hãy dừng bước.
Cô là ai?
Tôi là ai không quan trọng, anh chỉ cần biết tôi là Susan,
Tạ Tô Nặc hoặc Christina thôi.
Có lẽ đây điều quan trọng duy nhất về sứ mệnh của tôi.
Chúng tôi đã mời các vị quang lâm tới đây, bao gồm cả Tá Xuyên tiên sinh luôn.
Thế các vị sẽ không phản đối về việc tôi mở cuộc họp này để ăn mừng chứ?
Mời!
Được!
Nào, các vị, cùng cạn ly uống mừng vì chúng ta còn sống đi.
Năm 1920, Thạch Tỉnh Tứ Lang, đã tốt nghiệp y khoa của trường đại học đế quốc Kinh Đô và lấy bằng bác sĩ vào năm 1927.
Tới năm 1928, ổng cũng qua Đức du học luôn.
Và sau đó tới Pháp Quốc, Anh Quốc và Y Đại Lợi. Cho tới cả Liên Xô để khảo sát.
Tôi tin rằng đối với người này mà các vị lại gọi là "Quân Hồn Nhân" đó.
Nên ai ai cũng biết về gốc gác của ổng hết.
Nhưng tôi muốn hỏi các vị, ai trong số các vị ở đây biết về nội dung báo cáo của Thạch Tỉnh Tứ Lang là gì không?
Tóm lại, trong bản báo cáo này chỉ đưa ra một ý tưởng thôi.
Khi Nhật Bản bắt đầu phát động cuộc chiến, thì sản lượng thép chỉ sản xuất có 4,5 triệu tấn mỗi năm.
Trong khi đó, các quặng và than khác đều đến từ Mãn Châu và Đông Nam Á.
Một khi đường vận chuyển bị kẻ thù phá hủy thì coi như Nhật Bản sẽ không còn vũ khí.
Và Thạch Tỉnh Tứ Lang đã đưa ra một ý tưởng đầy táo bạo về một nguồn tài nguyên vô tận là VI KHUẨN!
Xin lỗi, lý do mà cô đã mời chúng tôi tới đây là chỉ muốn cho chúng tôi biết một bí mật "mà ai cũng biết" hết sao?
Thì đối với chúng tôi, về báo cáo của Thạch Tỉnh Tứ Lang không phải ai cũng biết đâu.
Ý cô là sao?
Chúng ta đang phải đối mặt với một cuộc chiến.
Sau nhiều lần cân nhắc nên chúng tôi mới đưa ra quyết định này.
Sở dĩ, nếu nói theo cách khác thì chúng tôi cần loại vi khuẩn này để làm vũ khí.
Chẳng hay, cô lại muốn chúng tôi trở thành tội nhân một lần nữa à?
Xin lỗi, tôi không muốn giết người nữa. Cáo từ!
Tôi biết anh không có hứng với việc giết người, nhưng về vàng và đô la của chúng tôi thì anh có hứng không?
Vậy cô cứ ra giá đi.
Hà Dã, anh đúng là cặn bã mà.
Gì cơ? tôi là cặn bã sao?
Tiên sinh, tôi không giống như anh đâu.
Vợ tôi bị bịnh, có thể sẽ chết bất cứ lúc nào.
Còn ba đứa con của tôi cũng phải ăn chứ.
Nhiều khi đói thấy mẹ luôn mà phải lục thùng rác kiếm đồ ăn thì có phải là cặn bã không?
Đói thấy mẹ phải vô siêu thị trộm ít khoai tây thì đó có phải là cặn bã không?
Như anh đã nói.
Dù có là cặn bã đi nữa thì chúng tôi không muốn bị chết đói đâu.
Hà Dã, khứa Tá Xuyên chỉ nói bậy thôi.
Có gì thì từ từ mà bàn.
Bàn cái quần què, chẳng lẽ chờ tới khi cuộc họp kết thúc thì chắc con vợ tôi nó lên bàn thờ mẹ rồi.
Hà Dã, đừng có quên về chuyện giáo huấn của Mã Trường Phú Nam đấy.
Mã Trường Phú Nam đã giáo huấn gì?
Là sao?
Mã Trường Phú Nam đã giáo huấn cái gì?
Chắc cô không biết rồi.
Cô đã biết nhiều bí mật của quân đội Nhật Bản nhưng chỉ biết mỗi chuyện xảy ra ở đơn vị 731 thôi.
Thế cô có muốn biết không?
Tôi luôn thích mấy câu chuyện bi kịch ngôn tình đó.
Được, vậy, ngồi xuống đi.
Kể đi.
Mã Trường Phú Nam là một bác sĩ ở Quảng Từ của tỉnh Yamakuchi.
Ổng đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi có tên là Phạn Điền Thái Lang,
và ổng cũng có một cô con gái có tên là Mã Trường Ái Tử.
PHỤ ĐỀ VIỆT NGỮ BỞI TAT HING
Đừng nói những chuyện không vui nữa, anh có tâm tư gì cứ nói ra cho em biết đi.
Anh chả có gì để nói.
Định mệnh của anh đã được an bài rồi.
Đất nước cần anh thì anh phải đi thôi.
Đó là niềm vinh quang khi anh được vì quốc hiệu trung đó.
Do Bản Bổn đã triển khai vụ này.
Anh hãy tin em đi, trong lòng em chỉ có anh thôi.
Phạn Điền, em sẽ đợi cho đến khi anh thắng lợi trở về.
Thắng lợi trở về?
Nói thật nha.
Anh có cảm giác như có điều bất lành vậy ó.
Ái Tử, vĩnh biệt em.
Anh đừng nên nói bậy chứ.
Anh sẽ về, anh nhất định sẽ quay về mà.
Sao đây, bộ nhớ ghệ lắm hả?
Không phải như anh nghĩ đâu.
Còn tôi gù cả đống cô mà chả biết ai tốt nè.
Anh cũng đào hoa quá nhở?
Tôi nói xạo thôi mà anh cũng tin như thật vậy.
Anh giỏi lắm!
À quên, tôi tên là Phạn Điền Thái Lang, còn anh?
Tôi là Lâm Điền Kỷ Phu, rất vui được biết anh.
Mình đã đi mấy ngày rồi mà vẫn còn chưa tới nhỉ?
Thôi kệ đi.
Dù sao thì ta cũng đâu biết mình đi đâu đâu?
Thần thần bí bí quá.
Hình như tới rồi kìa?
- Anh đang hỏi tôi à? - Thì anh chứ ai.
Tôi làm sao biết?
Đồ cái thứ...!
- Tân Trung Dũng. - Có!
- Lâm Điền Kỷ Phu. - Có!
- Trúc Thôn Nghĩa. - Có!
- Phạn Điền Thái Lang. - Có!
Tây Thành Đạt Nam.
- Toàn thể xuống xe và tập hợp. - Dạ!
Toàn thể xuống xe, xếp đội rồi tập hợp.
Các vị, tôi là đại tá Kiều Bổn.
Từ bây giờ, Trung tá Hà Dã sẽ là chỉ huy của các vị.
Giờ tôi tuyên bố, kỷ luật ở đây cũng như là mệnh lệnh.
Không ai được phép đặt câu hỏi.
Thứ nhất, các vị chỉ phục vụ cho quân đội, nghiêm cách bảo thủ bí mật này.
Không được phép liên lạc với người ngoài.
Thứ hai, không được phép vượt qua hàng rào khi chưa được phép.
Thứ ba,
Các vị!
Từ tình hình chiến sự hiện tại theo đánh giá thì, chiến tranh giữa Nhật với Liên Xô là khó tránh khỏi.
Ở mặt trận phía nam lại gặp thất bại.
Quân đội Quan Đông không thể đảo ngược tình thế gây bất lợi cho cuộc chiến.
Liệu cuộc chiến này có giúp ta giành được phần thắng hay không,
còn tùy thuộc vào đơn vị 731 ta đấy.
Để hoàn thành nhiệm vụ lần này,
chúng ta phải cố gắng để mà phát triển một loại vi khuẩn độc hại nhất gấp 60 lần vi khuẩn dịch hạch.
Tôi hy vọng sẽ đưa nó vào sản xuất trong nay mai.
Vì sự sinh tồn của đế quốc Nhật Bản chúng ta, tôi mong các vị hãy tập trung tinh lực, gia bội công tác nha.
Kính nhờ!
Được!
Từ cuộc chiến vi khuẩn, ta phải cố thâm nhập vào hậu tuyến hoặc trên tiền tuyến của kẻ thù để phát tán nhiều vi khuẩn gây bệnh.
Trong trường hợp này, nếu các phương pháp phòng ngừa và điều trị không được chuẩn bị đầy đủ,
sẽ có tổn thất do cuộc chiến vi khuẩn gây ra cho quân ta.
Rồi sau đó "gậy ông đập lưng ông" luôn.
Các vị, để đạt được điều này.
Thì Thiên Hoàng bệ hạ của đế quốc Đại Nhật Bản chúng ta sẽ mở rộng Đại Đông Á ngày một thịnh vượng hơn.
Thành thử, việc nghiên cứu thử nghiệm mà ta đã tiến hành, nó còn khó khăn hơn vậy nữa.
Phi cơ đại pháo là vô pháp thủ đại.
Trong chiến tranh có nhiều thủ đoạn khác nhau, nhưng mục đích cuối cùng chỉ muốn chiến thắng đối phương thôi.
Sở dĩ, đơn vị 731 ta phải phát huy uy lực của nó.
Thiết bị thí nghiệm của chúng ta ở đây đều là hàng tốt nhất ở Châu Á đó.
Mọi thử nghiệm đều được thực hiện trên một cơ thể sống của con người.
Dịch hạch, dịch tả, thương hàn và kiết lỵ mà chúng ta tạo ra,
đều được thử nghiệm trên các loại người thuộc nhiều quốc tịch khác nhau, chẳng hạn.
Người Trung Quốc, Người Triều Tiên, Người Mông Cổ.
Chúng ta tổ chức thử nghiệm trên bọn họ để tạo ra các kết quả và thông tin dữ liệu vô cùng quý giá.
Và bản báo cáo về những cuộc thử nghiệm này sẽ được dùng để mở rộng ra,
Đại Đông Á ngày một thịnh vượng hơn.
Tôi mong các vị sẽ gia bội công tác, kính nhờ!
Dạ!
PHỤ ĐỀ VIỆT NGỮ BỞI TAT HING
"Mã Lỗ Đại" này là của chúng ta, sau khi thí nghiệm sẽ tiến hành giải phẫu.
Rồi chế thành tiêu bản.
Được rồi, hôm nay chỉ giải phẫu tới đây thôi.
Dạ!
Giải phẫu hết các cơ quan nội tạng xong chế thành tiêu bản để bảo tồn.
Sau này còn phải để dành cho việc tham khảo nữa.
Nhân thể tiêu bản của ta ở đây còn ăn đứt mấy cái viện nghiên cứu khác, vừa phong phú lại hoàn chỉnh.
- Có hiểu không? - Dạ!
Ở đây mọi thứ y như thiên đường của ma quỷ vậy, thật là khủng khiếp!
Khi nào anh nhớ em thì cứ nhìn vào tấm hình này nha.
Cứ như em đang ở bên cạnh hỗ trợ anh vậy đó.
Anh sẽ trân trọng tấm hình này.
Khi nào anh về thì anh sẽ trả cái này lại cho em.
Em sẽ ráng đợi cái ngày mà anh về.
Hứa với anh đi, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được nghe Viện trưởng Bản Bổn nói bậy nghen.
Khứa đấy dẻo miệng lắm, đừng có kiểu "mật ngọt chết ruồi" là được.
Phạn Điền, anh lại nữa rồi. Trong lòng em chỉ có mỗi mình anh thôi mà.
Em đã thề rồi thì em sẽ không quên đâu.
Vậy em phải đợi tới khi anh về đó.
Em nhất định đợi mà.
Ái Tử, nhớ đó nha.
Em biết.
Bác sĩ Phạn Điền, thứ lỗi cho tôi vì đã đến muộn.
Viện trưởng Bản Bổn, khách sáo quá.
Lão sư, cám ơn thầy đã tới tiễn em.
No comments yet. Be the first to leave one.