200 baris pertama.
TÀU TỐC HÀNH BẮC CỰC
Vào đêm Giáng sinh nhiều năm về trước...
...yên lặng tôi nằm trên giường của mình.
Tôi không hề lăn qua lộn lại.
Tôi thở chầm chậm và nhè nhẹ.
Tôi đang lắng nghe âm thanh mà tôi sợ không bao giờ được nghe nữa.
Tiếng chuông cỗ xe trượt tuyết của ông già Noel.
Được rồi. Được rồi, Sarah, con uống nước rồi.
Giờ con hãy lên giường và đi ngủ.
Nhưng... nhưng... nhưng, con phải...
Anh ấy nói ông già Noel đi nhanh hơn ánh sáng...
...để đến mọi nhà trong một đêm. Và phát quà cho mọi người...
...cổ xe trượt tuyết của ông ấy, còn lớn hơn cả một con tàu.
Anh con nói vậy à? Anh con chỉ đùa thôi. Anh con biết là có ông già Noel mả.
Anh ấy nói anh ấy cũng không chắc. Anh ấy không chắc là có ông già Noel hay không.
Tức nhiên là ông già Noel có thật. Ông ấy có thật như là Giáng sinh.
Nhưng con không ngủ thì ông ấy không đến đâu.
Ngủ ngon, con yêu.
Ông già Noel sẽ đến trước khi con biết.
Hãy mau đi ngủ nào.
ÔNG GIÀ NOEL BIỂU TÌNH! Ông già Noel của các cửa hàng bãi công.
KHÁM PHÁ
BẮC CỰC
"Khô cằn, khắc nghiệt.
Cuộc sống vô vị."
Giờ này hẳn nó ngủ rồi.
Nó từng thức cả đêm để đợi ông già Noel.
Những ngày đó đã qua rồi.
Nếu đó là sự thật thì buồn thật.
Ừ, một kết thúc của điều kì diệu.
Giáng sinh vui vẽ, con yêu.
Nhìn xem, nó đã ngủ say rồi.
Một chuyến tàu tốc hành cũng không thể đánh thức nó dậy lúc này.
''Kết thúc của sự hoang tưởng''?
Tất cả lên tàu!
Tất cả lên tàu!
TÀU TỐC HÀNH BẮC CỰC
Sao? Cậu lên tàu chứ?
Đi đâu?
Dĩ nhiên là đến Bắc Cực rồi.
Đây là tàu tốc hành Bắc Cực.
Đến Bắc Cực sao?
Ta hiểu rồi.
Hãy giữ cái này.
Cám ơn.
Đây là cậu đúng không?
Vâng. / -À, trên đó nói là...
...năm nay không chụp hình với ông già Noel ở cửa hàng, không viết thư cho ông già Noel.
Và để cho em gái mình một mình chuẩn bị bánh quy và sữa.
Dường như năm nay là năm then chốt của cậu.
Nếu ta là cậu, ta sẽ suy nghĩ về việc leo lên tàu.
Lên nào, lên nào. Ta còn phải đi theo lịch trình.
Cậu hãy quyết định đi.
Vì điều đó chỉ có trên tàu tốc hành Bắc Cực
Whoo, whoo, gió thổi vi vu nghe như tiếng hát con tàu
Ding, ding, tiếng chuông sẽ reo Golly, chúng ta đi nào!
Có ai đoán được nếu ta tới đó sớm nhỉ
Vì điều đó chỉ có trên tàu tốc hành Bắc Cực
Khi chúng ta đến đó, chúng ta sẽ hét to "Yay!"
Chúng ta sẽ đến với tiếng bang, bang, bang
Boom, boom, boom, vui lên nào.
Có chỗ ngồi thoải mái và nhiều đồ ăn. Đây là nơi tuyệt nhất
Mong sao nó sẽ không bao giờ dừng lại
Chỉ một niềm vui nhỏ, chúng ta sẽ đúng giờ, không cần căng thẳng
Vì điều đó chỉ có trên tàu tốc hành Bắc Cực
Này. Này, cậu. Phải, cậu. Cậu có biết đây là con tàu gì không?
Con tàu. Cậu có biết đây là con tàu gì không? Cậu biết không?
Dĩ nhiên.
Đây là con tàu kì diệu.
-Chúng ta đang đi đến Bắc Cực. -Mình biết đây là con tàu kì diệu.
Đây là tàu động cơ hơi nước mang tên Baldwin 2-8-4 S3...
...được chế tạo vào năm 1931 ở Baldwin Locomotive. Nó nặng 207 kg và...
Chúng ta đến Bắc Cực thật sao?
-Này, nhìn kìa! -Tuyệt vời không chứ?
Cửa hàng Herpolsheimer! Cửa hàng Herpolsheimer!
Wow, hãy nhìn xem những món quà trong đó. Mình muốn có tất cả chúng.
Nó thật đẹp, ấm cúng và có không khí Giáng sinh!
Những tấm vé.
Những tấm vé, làm ơn.
Những tấm vé.
Tấm vé, làm ơn.
Tìm thử trong túi xem.
Túi khác thử xem nào.
VÉ KHỨ HỒI Tàu tốc hành Bắc Cực
Cám ơn, thưa ngài.
Này, cẩn thẩn, chổ đó.
Cám ơn, thưa ngài.
Đó là micrô công cộng. Không phải đồ chơi.
Gã đó thật là khoe khoang.
Nhìn xem ông ta bấm gì trên vé của mình nè.
''L-E.'' Nghĩa là gì nhỉ? -Trạm kế tiếp, 11344 Edhrooke.
Chúng ta sắp dừng lại rồi.
Sao? Cậu lên tàu chứ?
Chỉ là đón thêm người.
Kì lạ thật, mình tuởng đâu cậu là người cuối cùng rồi chứ.
Dĩ nhiên là đến Bắc Cực rồi.
Đây là tàu tốc hành Bắc Cực.
Cậu hãy tự quyết định.
Này, cậu ấy muốn lên tàu.
Cố lên!
Nhanh lên nào!
Chúng ta phải ngừng con tàu lại.
-Mình không biết làm sao. -Kéo thắng khẩn cấp đó!
Ai kéo thắng khẩn cấp vậy hả?!
Cậu ấy kéo.
Cậu.
Tốt nhất cậu hãy nhớ rõ, sợi dây đó chỉ dùng khi có trường hợp khẩn cấp.
Và nếu cậu không hiểu thì nên nhớ tối nay là đêm Giáng sinh.
Và lịch trình của con tàu này vô cùng sát sao.
Này, cậu bé, có lẽ đối với ai đó Giáng sinh không là gì cả...
...nhưng với tất cả những người còn lại thì nó rất quan trọng!
Nhưng... Nhưng...
Cậu ấy chỉ dừng đoàn tàu lại cho bạn kia lên.
Ta hiểu rồi. Chuyện là như vậy đúng không cậu bé?
À...
Để ta nhắc nhở cậu, lịch trình của con tàu này rất sát sao.
Và trước đến giờ ta chưa bao giờ trễ giờ...
...và tối nay ta cũng không có trễ giờ đâu.
Giờ thì mọi người hãy trở về chổ ngồi nhé!
Cám ơn.
Xin mọi người chú ý.
Có hành khách nào trên tàu tốc hành Bắc Cực muốn dùng thức ăn nhẹ không?
-Con! Con! Con! -Ta cũng nghĩ vậy.
- Nóng, nóng - Ồ, đến rồi đây.
- Nóng, nóng - Này, đến rồi đây.
- Nóng, nóng - Hãy nói, đến rồi đây.
Sôcôla nóng, nóng, nóng
- Ồ, đến rồi đây - Nóng, nóng
- Đến rồi đây - Nóng, nóng
Yo, đến rồi đây
- Sôcôla nóng - Ở đây chúng ta chỉ có một nội quy
Đừng bao giờ để nó nguội
Hãy giữ cho nó được ấm.
- Vậy là các bạn đã có - Sôcôla nóng
- Nóng, nóng - Ồ, đến rồi đây
- Nóng, nóng - Này, đến rồi đây
- Nóng, nóng - Hãy nói, đến rồi đây
Sôcôla nóng, nóng, nóng
- Ồ, đến rồi đây - Nóng, nóng
- Đến rồi đây - Nóng, nóng
Yo, đến rồi đây
- Sôcôla nóng - Ở đây chúng ta chỉ có một nội quy
Ở đây chúng ta chỉ có một nội quy
Đừng bao giờ để nó nguội
Đừng bao giờ để nó nguội
Hãy giữ cho nó được ấm
Các bạn lại được uống sôcôla nóng
- Nóng, nóng - Này, đến rồi đây
- Nóng, nóng - Ồ, đến rồi đây
- Nóng, nóng - Yeah, đến rồi đây
- Nóng, nóng - Ồ, đến rồi đây
- Nóng, nóng - Yeah, đến rồi đây
- Ồ, đến rồi đây - Nóng, nóng
Yeah, đến rồi đây
Cậu biết đấy, Montezuma, vị vua của xứ Aztecs...
...uống 50 lít sôcôla nóng mỗi ngày.
Nó đặc như bùn và màu đỏ. Thay vì cho đường thì ông ấy cho tiêu.
-Hiểu chưa? Sôcôla nóng đó? -Làm sao cậu biết? Điều đó không đúng.
-Cậu đi đâu vậy? -Cho cậu ấy.
-Chúng ta không được rời chỗ ngồi. -Sẽ vi phạm nội quy của tàu...
...nếu chúng ta không đi cùng người lớn.
Mình nghĩ mình ổn mà.
Có chắc không cô bé?
Bạn nhỏ ở sau toa xe thế nào? Đã có đồ ăn nhẹ chưa?
À, hãy mang cho cậu ấy một ít nhé.
Cẩn thận nhé. Cẩn thận nhé.
Bạn ấy quên vé.
Nó chưa được bấm.
Cậu làm gì vậy? Cậu sẽ làm cho chúng ta rắc rối đó!
Xin lỗi nhé cô bé.
Ta nghĩ ta quên chưa bấm vé cho cô bé.
Cho phép ta chứ?
Con để vé ngay chổ ngồi.
-Nhưng nó mất rồi. -Ý cô bé là...
...cô bé làm mất vé rồi sao?
Bạn ấy không làm mất vé.
Mà là con làm.
Con định mang vé trả cho bạn ấy.
Nhưng bị gió thổi đi mất.
Bạn có thể lấy vé của mình.
Những tấm vé này không thể hoán đổi.
Cô bé...
...cô bé phải đi với ta thôi.
Bạn biết chuyện gì sẽ xảy ra không? Ông ấy sẽ quẳng bạn ấy ra khỏi tàu.
Ông ấy sẽ quẳng bạn ấy xuống sân ga phía sau.
Đó là trình tự tiêu chuẩn. Bằng cách đó bạn ấy sẽ không bị vướng vào bánh xe.
Họ có thể giảm tốc độ con tàu, nhưng họ sẽ không dừng lại.
Dừng sao?
Đúng rồi! Mình sẽ dừng con tàu lần nữa.
Không, đừng làm như vậy nữa.
Họ đi đâu rồi?
Chuyện gì xảy ra với họ?
Làm ơn đi mà, bạn ấy đang gặp rắc rối. Bạn hãy giúp mình.
Này!
Này!
Mình tìm thấy vé của bạn rồi! Đợi đã!
Này!
Đợi đã!
Mình thấy vé cậu rồi!
Ta có thể giúp gì cho cậu không?
No comments yet. Be the first to leave one.