De eerste 200 regels.
Bộ phim mô tả cuộc chiến tranh Việt Nam qua lời kể của các binh sĩ đã từng chiến đấu tại đây.
Phim có sử dụng các tư liệu quý,
Được thu thập rộng rãi và nay trình bày với độ nét cao.
Phim có các cảnh bạo lực khán giả nên cân nhắc trước khi xem.
Hơn 10 năm.
Chúng ta chiến đấu vì chúng ta phải chiến đấu, nếu chúng ta muốn tồn tại trên thế giới này
Nơi mà mỗi quốc gia có quyền tự chủ tương lai mình.
Hơn 2,5 triệu lính Mỹ đã tham gia phục vụ tại Việt Nam.
Đây không phải cuộc chiến bạn đã từng biết.
Đó là cuộc chiến mà họ đã tìm lại được.
TEMPESTT BLEDSOE Lồng tiếng ELIZABETH ALLEN
EDWARD BURNS Lồng tiếng JOEA GALLOWAYA
DEAN CAIN Lồng tiếng BOBA CLEWELLA
KEVIN CONNOLLY Lồng tiếng KEITHA CONNOLLYA
JERRY FERRARA Lồng tiếng RAYMONDA TORRESA
ADRIAN GRENIER Lồng tiếng BARRYA ROMOA
ARMIE HAMMER Lồng tiếng GERYA BENEDETTIA
JENNIFER LOVE HEWITT Lồng tiếng ANNE PURCELL
GLENN HOWERTON Lồng tiếng DONA DEVOREA
ZACHARY LEVI Lồng tiếng KARLA MARLANTESA
JAMES MARSDEN Lồng tiếng ARTHURA WIKNIKA
DYLAN MCDERMOTT Lồng tiếng JAMESA ANDERSONA
BLAIR UNDERWOOD Lồng tiếng CHARLESA BROWNA
VIETNAM IN HD Trình bày: Michael C. Hall
Lược dịch & Syn: Dong Quan
Mùa xuân năm 1969, bốn năm sau cuộc đổ bộ của những đơn vị lính Mỹ đầu tiên tại Đà Nẵng.
Hơn nửa triệu lính Mỹ đã có mặt tại VN.
Nhưng cuộc chiến vốn đã từng được một bộ phận người Mỹ ủng hộ, giờ thay đổi đáng kể.
Trong những năm qua, ngày càng nhiều người không hài lòng…
…với chiến lược quân sự dựa trên mục đích tiêu diệt đối phương, thay cho mục tiêu chinh phục lãnh thổ.
Điều này đã khiến sự ủng hộ cuộc chiến sút giảm trầm trọng.
Và lần đầu tiên, binh lính Mỹ tại VN
cảm nhận được phong trào chống chiến tranh tại quê nhà.
Tháng 6 năm 1969 Tại VN, 36.084 lính Mỹ tử trận
Chỉ 35% người Mỹ ủng hộ cuộc chiến
Với cam kết sẽ thiết lập hòa bình cho VN 6 tháng sau khi nhậm chức
Tổng thống Nixon đã gặp Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu
và thông báo một kế hoạch nhằm chấm dứt sự can dự của Mỹ tại VN.
5 năm qua, đã có nhiều người Mỹ được gửi đến VN.
Giờ đã đến lúc chúng ta đưa họ trở về quê nhà.
Quân đội Mỹ bắt đầu một quá trình rút quân lâu dài và phức tạp.
Và chuyển giao trách nhiệm duy trì hoạt động quân sự cho quân đội VN Cộng Hòa.
Chiến lược này được gọi là“VN hóa chiến tranh” .
CĂN CỨ PHÁO BINH JIM Mùa xuân 1969
Trái tim và tâm trí của chúng tôi từng ở đây, giờ về nhà, chúng tôi cũng mang nó theo.
Don Devor (24 tuổi) là xạ thủ Sư đoàn pháo binh số 1,
Thuộc Căn cứ pháo binh Jim, nằm ngay phía bắc Sài Gòn.
Devor nhận lệnh nhập ngũ 9 tháng trước.
Cùng lúc ấy, vợ anh cho biết cô đã mang thai.
Mùa thu năm ngoái, khi vợ tôi nói cô có thai thì tôi nhận được lệnh nhập ngũ,
Tôi nhớ, lúc ấy tôi bị đau dạ dày.
Nghĩa là, một cảm giác kinh tởm, tôi không muốn vào lính để rồi bị đưa đến VN.
Đó là mong muốn chung của chúng tôi.
Được an toàn, trở về nhà với gia đình.
Bởi vì tất cả chúng tôi chỉ muốn thoát khỏi nơi đó.
Không ai trong chúng tôi muốn là người cuối cùng chết vì mục tiêu vô ích: Việt Nam.
Đồng bằng sông Cửu Long
Tất cả đều lo lắng.
Thật chán khi phải tham gia cuộc chiến chết tiệt này,
Bây giờ, bên cạnh cuộc chiến đẫm máu chúng tôi phải tròng thêm vào cổ việc huấn luyện cho lính VNCH
Gery Benedetti (24 tuổi) là thuyền trưởng thuộc lực lượng Hải quân trên sông
Nằm trong kế hoạchVN hóa chiến tranh anh cùng đồng đội đang cố gắng đào tạo binh lính VNCH
Sử dụng tàu và vũ khí ở vùng đồng bằng sông Cửu Long.
Với khoảng 5000 km sông rạch,
ĐBSCL là một phiên bản trên sông nước của đường mòn Hồ Chí Minh
Được miền Bắc sử dụng để vận chuyển người và vũ khí cho miền Nam.
Đây cũng là nơi chiếm hơn một nửa dân số Nam VN.
Khoảng 8 triệu người dân ở đây sản xuất gần 70% lượng gạo cho nhu cầu của Nam VN.
Và cũng là khu vực giao tranh khốc liệt ở miền Nam VN.
Tôi không biết làm thế nào để giúp họ tiếp nhận tốt nhiệm vụ của chúng tôi.
Bởi nhiều năm qua, trên những con sông này
Chúng tôi đã cố gắng để ngăn chặn Việt Cộng Nhưng kết quả chẳng tới đâu.
Theo ý kiến cá nhân, hoặc đa số những đồng đội của tôi.
Đó không hề là chuyện đơn giản.
Nông dân thiếu kiến thức về tàu thuyền, nghĩa là, họ giỏi trồng lúa,
Và biết bắn súng... Nhưng họ chỉ biết bắn súng và sửa máy kéo.
Nhưng họ lại không có máy kéo, mà chỉ có những con trâu thôi.
Và nếu giao cho họ máy móc thì sao? Không thể được.
Đặc biệt là ở đây, nơi vùng đất đầy bí ẩn này.
Tôi muốn nói, VC luôn tìm cách tấn công chúng tôi khi có thể.
Và khi điều đó xảy ra, chúng tôi luôn phải dốc toàn lực để ngăn chặn họ.
Vấn đề không còn là thắng hay thua, mà phải làm sao để sống sót.
Chào cha, Debbie đây. Cha khỏe không?
Cha sắp về chưa? Hi, Dad. David đây,
Con muốn kể cho cha nghe vài chuyện nhà mình.
Có quá nhiều điều để kể. – Con mong được bay đến đó để gặp cha ghê.
Hẹn gặp lại cha nhé, tạm biệt!
Em yêu anh với tất cả trái tim Em nhớ anh nhiều.
Cầu mong cho chúng ta sẽ không còn phải chia lìa.
Em mong cuộc chiến này kết thúc. Bảo trọng nhé. Yêu anh!
Chồng của Ann Purcell, Ben, đã mất tích ở VN 13 tháng trước
Khi chiếc máy bay trực thăng, trong đó có anh ta bị bắn rơi.
Kể từ đó, vợ và 5 đứa con đứt liên lạc được với Ben
Không nhận được bất kỳ thông tin nào cho biết Ben còn sống hay đã chết.
Tôi không còn nhận được những cuộn băng của Ben kể từ đó.
Nhưng lúc nào tôi cũng nghĩ đến anh ấy
Mỗi sáng tôi nặng nề ép mình bước khỏi giường.
Nếu không vì lũ trẻ có lẽ tôi sẽ chẳng để tâm đến gì cả.
Khi người của chính quyền đến thì chị dâu tôi là người đón họ,
và hỏi tôi có thể bước ra không? Tôi nói: Tất nhiên!
Rồi anh ta bước đến, đưa cho tôi một tờ giấy, và nói:
Tình hình của chồng bà đã thay đổi kể từ khi mất tích và trở thành tù binh chiến tranh,
Việt Cộng đã bắt giữ anh ấy cùng tất cả giấy tờ…
…của những người lính cùng đi trên chuyến trực thăng đó.
Đó là thời gian tôi phải giấu đám trẻ nỗi đau buồn và chỉ nói với chúng những điều tốt đẹp.
Đó là những ngày tôi thật sự sống trong nỗi u ám bao phủ.
Và thế rồi? Cuối cùng... Sự u ám ấy đã biến mất ...
…Khi tôi biết rằng Ben thân yêu vẫn còn sống,
Rất nhiều điều xảy ra trong 13 tháng qua,
Tôi mong rồi anh ấy sẽ quay trở về với gia đình Tôi luôn hy vọng.
Không từ ngữ nào có thể diễn tả được nơi này,
Woodstock một nơi hoang dã kỳ lạ.
Và tôi tận hưởng nó đến từng giây.
Thế giới của Dona Devorea thay đổi nhanh chóng, 3 ngày trước anh có mặt ở VN,
và rồi quay về khẩn cấp bởi vợ anh vừa hạ sinh em bé trong bệnh viện
Cả hai mẹ tròn con vuông, nhưng anh nhận ra thị trấn của mình đã thay đổi.
“Tôi đã đi khoảng 5 km đường và thấy thị trấn cứ như một bãi đậu xe.
Tôi tưởng có tai nạn hoặc một cái gì đó, rất nhiều xe ô tô chạy đến đó,
Tôi không tin vào mắt mình. Tôi bật radio, và nghe nói gì đó về Woodstock.
Sau đó, tôi gọi một số bạn bè sống gần đó Họ bảo tôi dừng lại
và sau đó chúng tôi đã đi đến Woodstock.
Chỉ có mỗi mình tôi đầu húi cua, còn mọi người tóc dài thượt
Tôi cảm giác nơi đây hợp với mình hơn nhiều so với ở VN.
Và nhất là về cái lý do khiến tôi phải đến VN.
Bạn biết không, đó là 2 thế giới hoàn toàn khác nhau?
Và dù càng cố gắng không nghĩ về nó, nhưng tôi biết mọi cái sẽ chấm dứt thôi.
Vài ngày nghỉ rồi cũng trôi qua Woodstock, gia đình,
và sinh linh bé bỏng vừa chào đời của tôi sẽ chỉ còn là kỷ niệm, bởi vì tôi sẽ trở lại VN.
CĂN CỨ PHÁO BINH JIM
Mọi cái ở đây dường như chẳng thay đổi so với trước khi tôi rời đây lần trước.
Nạp đạn pháo bắn mỗi giờ và sau đó ngồi chờ
Rồi lại đến lượt những người khác, và công việc nhàm chán ấy lại bắt đầu.
Sau 7 ngày ở nhà, trở lại Căn cứ pháo binh Jim, Don Devor và các đồng đội nhận được tin...
Lãnh tụ miền Bắc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh, qua đời.
Phía Miền Bắc nói rằng nên có thỏa thuận tạm ngừng bắn để bày tỏ sự tôn trọng sự mất mát lớn lao này,
Nhưng chúng tôi đã học được bài học Tết Mậu Thân, ngừng bắn là điều không thể.
CÁCH 6 DẶM VỀ PHÍATÂY NAM
Đơn vị chúng tôi ở trong vùng suốt ngày nhận gọi yểm trợ của pháo binh
Chúng tôi bắn hàng ngàn lượt đạn pháo trong nhiều giờ.
Giống như tất cả các căn cứ pháo binh khác, căn cứ này có nhiệm vụ yểm trợ bằng pháo binh.
Cho các đơn vị bộ binh Mỹ và Nam Việt Nam trên các chiến trường.
Khi các đơn vị này bị tấn công, sự hỗ trợ của pháo binh mang tính sống còn.
Khi hoàng hôn đến, mọi cái trở nên yên tĩnh hơn, nhưng chúng tôi vẫn trong tình trạng báo động cao độ.
Không có gì ngạc nhiên, đó là lúc bắt đầu của đối phương
Hầu hết các cuộc tấn công của họ là vào ban đêm và được bóng đêm che chở.
Những căn cứ pháo binh như thế này được xem là những mục tiêu chính và bất động
VC luôn có đủ thời gian để phát hiện những điểm yếu tiềm tàng.
Chúng tôi làm chủ ban ngày, nhưng lính Nam VN và Việt Cộng...
...làm chủ bóng đêm. Đó là thời gian của họ.
Tôi luôn hiểu rằng lợi thế thuộc về phía họ.
Bởi vì phần lớn các vũ khí hiện đại và kỹ thuật của chúng tôi
đơn giản là không làm việc vào ban đêm.
Khi màn đêm buông xuống... là lúc chúng tôi dễ bị tấn công nhất.
Một vài căn cứ gần đó đã bị tấn công đêm qua, vì vậy chúng tôi luôn trong tình trạng căng thẳng.
Tôi và năm pháo thủ khác được giao nhiệm vụ trong hầm kiểm soát.
Nhiệm vụ của chúng tôi là theo dõi tọa độ để phát hiện mục tiêu càng sớm càng tốt,
Chúng tôi căng thẳng theo dõi đến độ chẳng ai nói chuyện.
Đột nhiên tôi nghe tiếng nổ trên nóc hầm. Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra,
Tôi thấy mọi người đều hoảng & lo lắng, rồi ai đó nói:
“Hình như là đạn RPG của VC”
Đột nhiên tất cả mọi thứ chìm trong nỗi sợ hãi, bạn biết đấy.
Rồi tôi chợt nghe ai đó la lên, có cái gì đó vừa rơi xuống.
Và nó nổ tung ngay cạnh chân tôi, và hất tung tôi lên.
Tôi văng lên trời cả mét, rồi rơi xuống đất.
Tôi thấy đau khủng khiếp ở phía hông bên trái.
Dòm xuống, tôi thấy tay trái của mình đầy máu.
Đó là những gì tôi nhìn thấy trước khi bất tỉnh.
Bình minh, cuộc tấn công căn cứ pháo binh Jim kết thúc.
Như thường lệ, đối phương rút lui trước khi bình minh ló dạng,
Sự hỗ trợ của hỏa lực pháo binh một lần nữa tỏ ra hiệu quả.
Khi tôi mở mắt, một nhóm đồng đội vừa khiêng cáng vừa động viên tôi.
Giống như kiểu đưa một cầu thủ bị thương rời khỏi sân bóng.
Tôi bắt đầu nghe thấy tiếng la hét và tiếng ồn của đám đông.
Và khi máy bay cất cánh, cảm giác yên ổn trở lại với tôi.
Qua cánh cửa máy bay, tôi thấy mặt trời bắt đầu mọc.
Và bầu trời rực một màu tím đỏ.
Một ý nghĩ vụt qua trong đầu: “Mình còn sống!”
Với tôi, cuộc chiến điên rồ này đã chấm dứt.
Mùa thu năm 1969, phong trào phản chiến trên đà lan rộng.
Ngày 15/10, hơn một triệu người từ khắp các thành phố trên nước Mỹ
Tham gia các cuộc biểu tình phản đối chiến tranh Việt Nam.
Monmouth County, New Jersey
Boston, Massachusetts.
Champain, Illinois.
Trong khi đó, mặc dù tổng số binh sĩ đã bắt đầu giảm,
Quân đội vẫn cần người để lấp đầy hàng ngũ của họ.
Cần phải có cách huy động để đáp ứng nhu cầu này.
Trong nhiều năm qua, Ủy ban vận động bị chỉ trích mạnh mẽ…
…do chậm trễ về chính sách ưu tiên cho sinh viên và những người giàu.
Vì vậy, ngày 1/12/1969, Ủy ban này đã tổ chức cuộc xổ số đầu tiên từ sau chiến tranh thế giới thứ II.
366 quả bóng nhựa, mỗi quả gắn 1 ngày sinh khác nhau,
bao gồm cả ngày 29/2, để lựa chọn đầy đủ
và công bằng những nam thanh niên trong độ tuổi từ 19 đến 25.
NHỮNG NGƯỜI NẰM TRONG 120 NGÀY SINH ĐẦU TIÊN ĐƯỢC CHỌN CÓ THỂ SẼ PHẢI ĐẾN VIETNAM
Giáng sinh 1969 Gia đình nhà Purcell
Tôi thấy lũ trẻ có vẻ hạnh phúc hơn kể từ khi Ben ra đi.
Đó thật sự là một mùa Giáng sinh vui vẻ của gia đình tôi.
Anne Purcell và gia đình cô đón chào Năm mới trong niềm vui khi biết rằng…
…chồng cô, Ben là 1 trong số hơn 400 tù nhân chiến tranh bị giam giữ bởi quân đội Bắc Việt.
Kể từ khi nhận được tin của Ben, tất cả bọn trẻ đều nghĩ Ben sẽ sớm trở về nhà.
No comments yet. Be the first to leave one.