De eerste 200 regels.
Thiên Thần Bóng Tối
Cuộc đào tẩu không phải là ý của tôi.
Ý tôi là, chạy trốn đi đâu? Chúng tôi không biết bên ngoài là những gì nữa.
Zack đã nói chúng tôi phải rời khỏi đó và có lẽ thế anh ấy đã cứu sống tôi.
Tôi không cho rằng chúng tôi nên tách ra, nhưng anh ấy không nghe tôi.
Và thậm chí tôi không có cả cơ hội để cảm ơn anh ấy.
Tôi đã ra lệnh rà soát lại toàn bộ từ đầu tới cuối, sẽ có người phải gánh hậu quả.
Tìm chúng đi. Tất cả bọn chúng.
Nếu chúng thoát ra ngoài hàng rào được thì sao?
Đây là Lydecker. Tôi muốn bắt tất cả bọn chúng nếu có thể.
Nhưng nếu bất kì đứa nào vượt qua vành đai các cậu phải khử bọn chúng, hiểu chứ?
Xác nhận, thưa ngài. Mệnh lệnh đưa ra lúc 10:06.
Đó là trách nhiệm của tôi.
Bắn chúng đi!
Max!
Thưa ngài, chúng tôi đã bắt được 7 đứa Ba đứa bị thương, hai đứa chết.
Chỉ cần một trong số chúng thoát ra ngoài thì cậu sẽ gặp chuyện lớn đấy.
Thực ra, thưa ngài, nhiệt độ ngoài đó là 10 độ C. Bọn trẻ có thể đi bao xa chứ?
Hãy đi tìm chúng đi.
Đôi khi đó như là chuyện xảy ra với người nào khác...
Giống như đó chỉ là một câu chuyện tôi từng nghe.
Biết được có ai thoát được không là đoạn khó nhất.
Nhưng nếu tôi biết chắc rằng mình là người duy nhất thì sẽ còn tệ hơn nhiều.
Ít ra tôi còn có thể tưởng tượng cuộc sống của họ...
Như có lẽ Johnny là nhà nhiếp ảnh thời trang, hoặc kiến trúc sư.
Thực ra, họ sẽ như tôi...
Sống trong chạy trốn, luôn phải cảnh giác sau lưng.
Hy vọng chỉ dành cho những người mềm yếu. Đó là sự lừa dối ngọt ngào mà người ta trốn đằng sau.
Cho tới khi họ bám được vào sự thật lạnh lùng, tàn khốc.
Nhưng, tôi vẫn hy vọng họ đang ở đâu đó ngoài kia.
Và họ vẫn ổn.
- Tệ thật đấy. - Cái gì tệ cơ?
Mình về nhà lúc 3 giờ sáng, và cậu vẫn chưa về.
Mình thì như bị xe chở xi măng tông phải...
Còn cậu thì vui vẻ cả tiếng đồng hồ, lượn lờ ngoài đó.
Thế, theo định nghĩa, gọi là tệ.
Mình đã làm cà phê cho cậu.
Như thế góp phần giúp thế giới bớt bất công đấy.
Cám ơn. Mình bắt đầu thấy ngấm rồi.
Mình cảm thấy gần như là một con người.
Um, mình cũng thế.
Cốc, cốc.
Chào mọi người. Lên đường thôi, người đẹp.
Cám ơn em. Nghe này chú sẽ phải nghỉ riêng 1 ngày đấy.
Chú hết xí quách rồi.
Hôm nay trả lương đấy. Chú có cần cháu lấy séc giúp không?
Có, cháu tốt bụng nhất đấy Maxie.
Nhanh lên, đứng dậy nào. Con sẽ đi học muộn đấy.
- Ba miếng nữa ạ. - Hai miếng thôi.
Nhưng miếng to nhé ạ.
Họ từng nói rằng một quả bom nguyên tử có thể phá hỏng cả ngày của bạn.
Đó là một câu chuyện đùa, cho tới khi khủng bố tấn công chúng tôi...
Dư chấn lan xa hơn 80 dặm.
Bạn sẽ nghe thấy người ta nói mọi chuyện khác xa thế nào trước vụ tấn công.
Đất đai màu mỡ phì nhiêu, v..vv...
Với đủ loại thực phẩm và công việc, và mọi điều thật sự suôn sẻ.
Lúc đó tôi còn quá nhỏ để nhớ, nên sao cũng được.
Chuyện tôi khó hiểu là tại sao họ lại coi đó là chuyện đau lòng.
Ý tôi là, mọi người sầu não...
Nhưng thật sự là họ đâu có phiền muộn tới như vậy.
Cuộc sống vẫn tiếp tục.
Ngưởi đưa thư của Jam Pony.
Chúc một ngày tốt lành.
- Vậy cậu cứ thế bỏ đi? - Làm gì có ai ở đó ký cho đâu.
Một đàn anh thì nên làm gì? Đi lòng vòng suốt ngày với gói hàng chết tiệt à?
Vậy là cậu quyết định gửi trả lại chủ hàng. Hay, trong trường hợp này, là vợ chủ hàng.
Như nhà tiên tri nói, chỉ có một gã chồng Sở Khanh...
Mới gửi đồ lót đắt tiền đóng gói cho người phụ nữ khác.
Đó không phải chuyện của cậu. Không phải chuyện của cậu. Hay tôi.
Đương nhiên. Chuyện đó chỉ liên quan tới Jah thôi.
Nhưng, trong trường hợp đó, tôi có quyền hạn cao nhất.
Vậy, ở quanh đây, tôi là người có quyền hạn cao nhất. Được chứ?
Trước khi làm gì đó, hãy gọi điện để được hướng dẫn.
Đây. Đó là chuyển phát nhanh. Lên đường đi, Moron.
Ah-ah. Ah-ah. Ah-ah. Đi trễ một chút.
- Tôi có cuộc gọi. - Được, um, tôi muốn cô có cuộc gọi ở đây.
Nếu tôi đang ở ngoài chiến trường?
Giống ở trên giường hơn. Ngái ngủ.
Tôi không ngủ.
- Theo nhờ tôi lấy giúp cả chú ấy luôn. -Và Theo không thể tự lấy séc của mình bởi vì...?
- Chú ấy ốm. - Ah, có thể lắm.
Cô hãy bảo Theo rằng nếu mai không có mặt ở đây, anh ấy có thể bắt đầu tìm công việc mới.
Tôi không biết làm thế nào cho anh hiểu, Normal. Chúng tôi đều đang tìm công việc khác.
Chào buổi sáng, ánh mặt trời.
Bắt được một thằng chết tiệt định trộm xe mình.
Dùng kìm phá khóa chữ U và làm cong một đống đũa.
- Giờ mình phải buộc dây vào. - Ít ra thì hắn cũng chưa thi đánh võng với cậu.
Đúng thế. Nhưng mình làm gãy 1 cái móng khi cho hắn nằm bẹp.
Và thế là phá hỏng một ngày. Hiểu mình nói gì chứ?
Tại sao giờ mình không thể kiếm được bạn gái như thế chứ? Mang đồ ăn trưa cho. Chín chắn. Ngọt ngào.
- Chân kéo từ đây tới đó. - Thẳng.
Đáng tiếc, lãng phí một cô gái như thế vì 1 gã.
Chào Sketch.
Bánh tự làm đấy. Natalie nướng chúng nhân ngày chúng mình kỉ niệm.
- Một dịp trọng đại đấy. - Trọng đại à?
Chúng mình hẹn nhau lần đầu tiên cách đây 10 tháng.
- Chúc mừng 2 người. -... trong suốt ngày thứ ba của nạn đói.
- Đừng cố gắng chuyển kênh. - Xem đi này. ĐÔI MẮT đấy.
Đây là bản tin kênh tự do. Đường dây chỉ kết nối trong đúng 60 giây.
Nó không thể bị theo dõi, không thể bị ngăn cản và nó là tiếng nói tự do duy nhất còn lại trong thành phố.
Có những kẻ nhất định ở trên thế giới không bao giờ bị trừng phạt.
Hành động của chúng, dù ghê tởm thế nào, cũng không phải chịu trách nhiệm.
Edgar Sonrisa là một kẻ như thế. Các bạn vừa thấy hắn, mỉm cười trong một buổi gây quỹ chính trị.
Đang rảnh rỗi hả mọi người? Đây là chỗ làm việc!
Hắn sở hữu trung tâm mua sắm, và công ty cung cấp dược phẩm lớn nhất vùng Tây Bắc.
Hắn cũng buôn lậu súng và ma túy dọc bờ phía Tây.
- Anh ta thật là sâu sắc. - Hắn ta rất nổi tiếng, và hiển nhiên, rất bẩn thỉu.
- Không, anh thật là ngây thơ. - Anh ta có bao giờ nói sai sự thật không?
- Anh ta cũng bị ép buộc, như mọi người khác. - Điều đó không có nghĩa anh ta không nói sự thật.
Những nhà báo cố phanh phui hắn đều bị bắn chết.
Máu của họ là mực cho tin tức thời nay của chúng ta.
Tất cả những người chống lại hắn đều biến mất.
Mọi chuyện sắp phải thay đổi.
Cẩn thận chứ.
- Để sau nhé. - Đến lượt cậu đi mua đồ ăn trưa.
Chỗ này từng là trung tâm tài chính.
Nước Mỹ thực sự cho rằng họ đã đạt tới đỉnh cao, tiền thò đầy sau túi.
Nhưng thực ra chỉ là một đống những con số 0 và 1 trên máy tính.
Vậy nên khi quả bom phát nổ...
Sóng dư chấn biến tất cả những số 0 và 1 đó thành con số đơn giản, 0...
Tất cả mọi người đều nói " Không thể nào". Giờ Mỹ chỉ là một cựu cường quốc...
Đi xin đồ bố thí và tự hỏi tại sao.
Tôi cần chữ ký.
Xin chờ một chút.
Em sẽ không tin chuyện này mất, Nattie. Anh có một cuộc gọi muộn.
Vậy nên anh không thể làm bữa tối được.
Anh biết đây là dịp quan trọng.
Không, em yêu, anh đã van nài năn nỉ, ăn vạ, rên rỉ..
Nhưng anh vẫn phải làm việc cần làm.
Chúng mình sẽ làm điều gì đó đặc biệt.
Anh hứa đấy.
Anh cũng yêu em, bẫy chuột ạ.
Hôn em.
Xin lỗi anh tới trễ.
Nếu các bạn muốn làm giầu, hãy nghe tôi nói.
Hãy đưa cho mẹ pho mát. Tôi sẽ làm cho đời các bạn khá hơn.
Chạm vào giày, sẽ nằm bẹp đấy. Nguyên văn, Cindy không nói thế.
Tham gia chứ?
- Ai nữa không? - Hành động là gì?
Cô bạn đây sẽ nhắc lại 14 số mà chỉ cần nghe tiếng...
- Thế thì sao? - Khi quay số nhanh.
10 đô.
Cơ hội cuối.
Được, bắt đầu thôi.
2-0-6-5-5-5-0-1-3-5-7-6-3-3.
Đúng như thế.
Làm thế nào cô làm được vậy?
Anh sẽ có một cốc bia do em mua đấy.
Em sẽ không mua.
- Em thế nào, Max? - Ý anh là cho tới khi anh xuất hiện à?
- Không phải là em vẫn giận đấy chứ? - Ví anh cuỗm mất bạn gái cô ấy.
- Giờ thì ai vẫn giận chuyện đó nào? - Em biết vì sao anh theo đuổi Justine chứ?
- Vì cô ta ở đó à? - Cố gắng quan hệ với em...
Như là em đang đi trong sương mù vậy. Em đang ở giữa một nơi...
Trừ chuyện em hoàn toàn không biết mình ở đâu.
Và khi sương mù tan đi, thì Darren ở đó, với đầu ở dưới váy Justine.
Chúng tôi nói chuyện riêng được chứ?
Anh đã phát điên vì em, nhưng em luôn tránh xa mọi người...
Giống như có điều gì đó mờ ám đang xảy ra, và....
Chỉ là anh càng cố tiến lại gần em, em lại càng đẩy anh ra xa.
Em rất vui vì chúng ta đã nói chuyện.
Anh nói đúng. Em đã giận anh.
Nhưng nói về nó, giờ trong mắt em chuyện đó đã lắng xuống rồi.
Và giờ thì em nhận ra rằng...
Tất cả là lỗi của em.
Anh có thể tha thứ cho em chứ?
Anh thấy hệ thống phòng vệ vẫn hoạt động hết công suất.
Ít ra anh đã cố gắng.
Hắn ta hủy hoại mọi người và mọi thứ rồi mong mẹ tha thứ cho hắn.
Nói thật với mình đi. Mình có phải là một cô gái mờ ám không?
Hắn ta đổ lỗi cho cậu chỉ vì hắn ta là một gã hèn hạ.
- Đúng. - Quá đúng chứ.
Chẳng có nổi 1 gam sự thật trong bất kì điều gì gã đần đó nói.
Cậu thực sự là một cô gái nóng bỏng, và một người bạn thẳng thắn.
- Chẳng qua cậu có chút gì đó hơi... - Mờ ám..
Giống bí ẩn hơn.
Và chẳng có gì xấu cả.
Chỉ bí ẩn thôi.
- Mình phải đi rồi. - Đi đâu chứ?
Đó là một bí mật.
Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi? Cô rồ ga phi vào, và khách khứa cứ bỏ đi.
- Như thế phá hỏng không khí thanh lịch ở đây chăng. - Cô càng ngày càng giống một tay chơi đấy, nhóc.
Tên tôi không phải là nhóc, mà là khách hàng người trả tiền cho cuộc sống nhàn nhã của ông đấy.
Giờ ông có gì cho tôi không nào?
Có chứ. Ở đây này.
Giờ xem nào.
Mm. Tôi có tin về chiếc xe đó.
Một chiếc Tahoe đời 03, màu xanh lam.
Biển Wyoming, số AGT349.
Khó tìm lắm đấy. Cô đã quên mất 1con số.
Xin lỗi, lúc đó tôi mới 9 tuổi.
Đây là ai? Không phải người chúng ta tìm Tên bà ấy là Hannah.
Ông ta đổi được chiếc xe bằng một chiếc cũ hơn và một ít thực phẩm.
Không có hóa đơn, không có gì cả.
Chuyện xảy ra ngay sau khi vụ nổ bom( The Pulse), nên dữ liệu bị xóa sạch.
Nhưng đã tìm được ông ta. Sáu giờ đồng hồ gọi điện thoại. Cám ơn tôi đi.
- Cám ơn. - Ông ta không nhớ tên bà ấy...
Nhưng nhân dạng của bà ấy trùng khớp với miêu tả của cô.
Lên xe đi.
Nhanh lên. Lên đi nào.
No comments yet. Be the first to leave one.