De eerste 200 regels.
Di chuyển.
Giờ là vấn đề sống hay chết, James.
Nói vậy nghĩa là mày phải chọn 1 trong 2 cái.
Tin tao đi.
Đây là Luật sư Quận, ngài Rodin.
Mày biết ông ấy đang nghĩ gì không?
Rằng mày sẽ đứng thẳng như một thằng đàn ông hay cúi đầu như một con đĩ...
khi tiến về khu nhà mồ dành cho mày.
Mày thấy đấy, Văn phòng Luật như cái kim la bàn. Phần tao, ...
Tao muốn mày sống thật lâu...
đến khi từng cái răng của mày bị đấm văng ra khỏi mồm rơi lả tả...
đến nỗi người ta không phân biệt nổi mày đang ngáp hay đánh rắm.
Bản thân tao không cần biết mày lựa chọn thế nào, nhưng...
ông Rodin đây là một người hào phóng.
Ông ấy muốn mày chọn xem...
có thể miễn cho bọn tao và thành phố khoản thời gian và chi phí tốn kém...
để mày ve vẩy quyền công dân trước tòa, bằng cách thú nhận ngay bây giờ không?
16 tiếng. Kỉ lục đấy, ngài Thanh tra.
Cái quái gì vậy?
Hãy tìm Jack Reaher.
Ai là Jack Reacher?
Jack Reacher. Tên khai sinh là Jack, không phải John, tên đệm không. Anh ta như một bóng ma.
Bằng lái xe, địa chỉ nhà, trước đây và bây giờ đều không có.
Không thẻ tín dụng, giấy tờ ghi nợ, không địa chỉ hòm thư, số điện thoại hay email.
Không gì cả.
- Ít nhất thì cũng có thể nói anh ta là ai chứ? - 'Đã từng' là ai.
Có huyết thống nhà binh, sinh ra và lớn lên ở nước ngoài.
Mẹ quốc tịch Pháp, cha từng phục vụ trong COR.
Lần đầu tiên đến Mỹ là để nhập học trường quân sự West Point.
4 năm sau, anh ta ra trường với bằng giỏi. Iraq, Afganistan, Balkans, ...
Biểu hiện xuất sắc.
Đạt nhiều huân chương đồng, bạc, huân chương Chiến Công
Huân chương hạng nhất Phục vụ Quốc phòng
Huy chương anh dũng. Anh ta đã dành rất nhều tâm sức cho quân đội.
Tóm lại, một điều tra viên xuất chúng.
Đồng thời cũng là kẻ chuyên gây rối.
Từng bị hạ xuống Đại úy nhưng nhanh chóng được phục chức Thiếu tá.
2 năm trước, anh ta rời quân đội.
Sau khi dành gần như cả đời phục vụ quân đội, anh ta đột ngột xuất ngũ.
Lần thứ hai trở lại Mỹ, ...
anh ta hoàn toàn biến mất.
Chết rồi chăng?
Ghi chép về TK ngân hàng ở Virginia và BHXH không cho thấy thế.
Tiền được gửi vào đều đặn hàng tháng và thỉnh thoảng được rút ra.
Tất cả đều là giao dịch chuyển khoản.
Tôi không thể lần ra địa chỉ nếu không có giấy phép của bang.
Anh ta không thể đi xe hay máy bay với tên thật.
- Có dính lệnh truy nã không? - Hồ sơ không tì vết.
Ôi, thôi đi. Có gã nào khó đào ra vậy sao?
- Chắc phải có lệnh bắt gì đó chứ? - Tôi đã nói, hồ sơ không tì vết.
Vậy...?
Làm sao tìm ra tay Reacher này đây?
Hiển nhiên là sẽ chẳng thể tìm thấy trừ khi anh ta muốn thế.
Xin lỗi ngài. Có một người tên Jack Reacher tới tìm ngài.
- Tôi giúp gì được cho anh? - James Barr.
Giờ gặp anh ta rồi đấy. Sao anh quen anh ta?
Tại sao anh ta không nằm trong chương trình bảo vệ nhân chứng?
Có chút sai sót.
Phải sửa lại là: anh ta đã bị ném vào giữa bầy sói.
Có vẻ thế, nhưng chuyện đã rồi, không thể thay đổi được.
- Vậy tiếp theo? - Thì, anh ta đang hôn mê.
Chúng tôi sẽ thẩm vấn lại khi nào anh ta tỉnh lại. 'Nếu' anh ta tỉnh lại.
Được rồi chứ? Giờ đến lượt anh Reacher. Tại sao anh ta muốn anh tới làm chứng?
- Tôi không nghĩ anh ta đã nói thế. - Anh ta chỉ đích danh anh.
Liệu tôi có thể xem chứng cứ không?
- Không, cho đến khi anh trả lời vài câu hỏi... - Rất vui được gặp ông.
- Này này! - Anh Reacher!
- Này, đứng lại! - Anh Reacher!
Đứng lại đó, chúng ta đã thỏa thuận.
Sau khi gặp Barr, anh sẽ nói cho chúng tôi những gì anh biết.
Ông cho tôi biết rằng anh ta đã bắn 5 người, và giờ đang bất tỉnh.
Tôi cũng biết có một bến xe buýt cách đây 3 dặm và tôi có thể đi bộ đến đó trong 24 phút.
Anh sẵn sàng bỏ mặc bạn bè sao?
- Anh ta không phải bạn tôi. - Vậy tại sao anh ta muốn gặp anh?
Cũng với lý do khiến anh ta bắn 5 người. Anh ta bị điên.
- Này, đợi đã. - Đừng làm thế.
Chà, quả là sự hạ mình với cả hai người đấy.
Không thẩm vấn khách hàng của tôi khi không có mặt tôi. Hai người biết rõ mà.
Chúng ta đâu có nói chuyện với khách hàng của con. Cậu ta đang hôn mê.
- Cô là luật sư của Barr? - Helen Rodin, Jack Reacher.
- Jack Reacher? - Helen Rodin?
Đúng vậy, cô ấy là con gái của ngài Luật sư Quận.
- Đó là một câu chuyện ly kỳ. - Tôi nóng lòng muốn nghe đấy.
Làm sao bố tìm thấy anh ta? Làm sao họ tìm ra anh?
Hai người không được thẩm vấn anh ta. Vậy là hai lần trong một ngày...
- Không phải như thế. - Anh ta tự mò đến chỗ chúng tôi.
Anh tìm đến Văn phòng luật?
- Có luật nào cấm à? - Hiện giờ thì anh chưa phạm cái nào.
Trước khi tình hình thêm lúng túng... À, này.
- Hẹn gặp cô tại tòa nhé. - Tạm biệt, Thanh tra.
- Rất vui được gặp anh. - Tôi cũng vậy.
Chúng ta đi thôi.
Vậy...
Vậy anh là Jack Reacher.
- Vậy cô là con gái của Luật sư Quận? - Làm ơn đi.
Thế cũng hợp pháp à?
- May mắn là vậy. - Chuyện thế nào?
- Tôi sẽ kể sau khi anh cung cấp lời khai. - Cô sẽ không muốn lời khai của tôi đâu.
- Anh là nhân chứng bào chữa duy nhất. - Tôi không phải nhân chứng bào chữa.
Anh bạn James của anh không nghĩ vậy.
Anh ta không phải bạn tôi. Sao ai cũng nghĩ vậy thế nhỉ?
Vậy tại sao anh ta nhắc đến anh? Tại sao anh tới đây giúp anh ta?
Tôi không đến để giúp. Tôi đến chôn cất anh ta.
Linsky đây.
Gã nào là Jack Reacher?
Vậy sao khó lần ra tung tích của anh vậy?
- Không thể tìm thấy tôi. - Tại sao?
Có thể nói ban đầu để luyện tập rồi dần trở thành sở thích.
Anh đang chạy trốn?
Xe buýt sắp chạy rồi. Cô nên nhanh lên, Luật sư.
Làm sao anh biết James Barr?
- Tại sao cô bào chữa cho anh ta? - Vì tôi là luật sư.
Luật sư công thì có khả năng giúp Barr trắng án?
Tôi không giúp anh ta thoát tội mà chỉ muốn anh ta thoát án tử hình.
- Bằng việc chứng minh anh ta bị điên? - Đó cũng là một cách.
Và cô bám lấy cha cô, bởi vì...
Không, không phải bố tôi, Văn phòng Luật sư...
Vì văn phòng Luật phủ nhận tư cách Luật sư của cô?
Ngài Luật sư Quận Rodin chưa từng thua vụ kiện lớn nào. Anh biết tại sao không?
- Khả năng thích nghi hoàn hảo. - Ông ấy không bao giờ chọn một trận chiến không thể thắng.
Giống như Red Barron.
Mọi kẻ tình nghi giết người trong thành phố này phải đứng trước hai lựa chọn: thú nhận hoặc chết...
trong cuộc chiến chống lại một Văn phòng Luật chưa từng thất bại.
Công ty của tôi có lý do để tin rằng ít nhất một người đã ngã xuống mà không có cơ hội đấu tranh.
Tuyệt đấy.
- Cô thích lý tưởng hóa cuộc sống. - Không, chỉ là tôi theo chủ nghĩa hòa bình.
Quả là một chiến dịch cao quý. Nhưng đây không phải một cuộc chiến, tin tôi đi.
- James Barr có tội. - Anh còn chưa xem chứng cứ.
Đây là một cuộc trao đổi kín?
Dĩ nhiên, quyền lợi khách hàng. Những gì anh nói sẽ không bị tiết lộ.
Tham gia quân đội có 4 loại người.
Với một vài người, đó là truyền thống gia đình.
Một số người do yêu nước mà sẵn sàng phục vụ.
Tiếp đó là những kẻ chỉ đơn giản là cần một công việc.
Cuối cùng là những tay cần một lý do hợp pháp để giết người.
James Barr là một trong số đó.
Anh ta được chọn làm xạ thủ, luyện tập rất chăm chỉ, 2000 phát mỗi tuần.
Mỗi phát, anh ta được dạy cách hình dung...
hình ảnh hộp sọ người qua ống ngắm.
Ngay vị trí nơi tủy xương nối với đốt sống.
Mường tượng ra cái màn sương mù màu hồng ấy.
Cuối cùng anh ta được cử đi Irắc vào vị trí canh phòng.
Cả ngày dài nhìn người qua lại dưới ống ngắm.
Phụ nữ. Trẻ con.
Tới. Lui. Suốt hai năm ròng.
Không một phát đạn nào được thoát ra khỏi họng súng.
Rồi có lệnh rút quân.
Với James Barr, đó có nghĩa là chiến tranh kết thúc.
2000 phát súng mỗi tuần.
Hơn một phần tư triệu phát. Không một lần nào nhắm vào người thật.
Cảm giác đói khát, quằn quại như vết ngứa không thể gãi.
Hãy thử tưởng tượng cảm giác lê lết. Ngày. Tháng. Năm.
Thử tưởng tượng cảm giác ấy bị nhân lên trăm nghìn lần.
Dưới cái nóng 130 trên buông tàu rồi ngày mai lên đường trở về.
Biết rằng nếu cô không gãi chỗ ngứa ấy, cô sẽ không bao giờ còn có thể.
Cô cần được giải thoát.
Cần một mục tiêu.
Và việc 'mục tiêu' đó là ai không còn là mối bận tâm.
Như một người có lý trí, hắn lên kế hoạch che giấu tung tích.
Và gần như thoát được. Nhưng tôi đã tóm được hắn.
Và hắn đã thú nhận.
Vậy tại sao anh ta không phải vào tù?
Điều Barr đã không biết là, 4 kẻ anh ta hạ ngày hôm đó...
vừa có một tuần say sưa với 'tiệc cưỡng hiếp tập thể'.
Nạn nhân là 28 phụ nữ. Tuổi từ 54 đến dưới 11.
Đó là sự thật tôi điều tra ra sau khi vụ án kết thúc.
Cô thấy đấy, càng đào sâu càng thấy nhiều điều thối nát.
Và sau 7 năm theo đuổi vụ việc...
chỉ vì một kẻ trong liên đoàn muốn mọi việc lắng xuống.
Họ lấy lý do 'sương mù chiến tranh' và để tên sát nhân được tự do.
Đây là thông tin tuyệt mật.
Và đó là lý do tại sao anh muốn nó được giữ kín.
Anh sẵn sàng nói chuyện này với Văn phòng Luật?
Lần cuối cùng gặp Barr, tôi đã bắt anh ta hứa.
Nên khi thấy tên anh ta trên báo, tôi đã đến để đảm bảo anh ta giữ lời.
- Nhưng giờ tôi biết không cần thiết nữa. - Vì sao anh chắc chắn như thế?
- Anh vẫn chưa xem chứng cứ mà. - Nhưng bố cô đã.
Và ông ấy sẽ không chọn cuộc chiến không thể thắng.
Barr sẽ không thể thoát tội sát nhân một lần nữa.
Có thể... Anh ta đã phải chịu chấn thương nghiêm trọng ngay dưới sự giám sát của bang.
Khi tỉnh lại, nếu anh ta có tỉnh lại. Anh ta có thể sẽ nhớ ra mọi chuyện...
hoặc không nhớ gì cả.
Lúc đó vấn đề không phải anh ta có tội hay không...
mà là anh ta có thể chịu được quá trình xét xử hay không.
Sau tất cả những gì tôi nói với cô, cô vẫn muốn bào chữa cho anh ta?
Tôi chỉ muốn một cuộc xét xử công bằng.
Anh nói ở Bagdad anh ta đã thú nhận.
Lần này thì không.
- Lần này, anh ta nhận thức rõ hơn. - Và anh ta đã cho mời anh.
Tôi muốn biết tại sao.
Anh cũng đang thắc mắc. Tôi có thể thấy nó đang gặm nhấm anh.
Anh không thể hỏi Barr. Văn phòng Luật sẽ không để anh đụng vào chứng cứ.
Tư cách Điều tra viên cho phép tôi xem xét mọi chứng cứ.
- Vậy tư cách Điều tra viên của cô ở đâu? - Trên chuyến xe buýt sắp rời thành phố.
Cảm ơn vì cốc cafe, Luật sư.
Cô hiểu rằng cô không chỉ yêu cầu tôi xem xét chứng cứ.
Cô đang yêu cầu tôi điều tra một kẻ giết người máu lạnh.
Kẻ mà tôi biết là có tội, kẻ mà cô muốn được thoát án tử hình.
Cô yêu cầu tôi phán xét anh ta một cách khách quan.
Vâng, đó là điều tôi muốn.
No comments yet. Be the first to leave one.