De eerste 200 regels.
THẾ GIỚI SÂU BỌ
Ôi không, không, không
Tớ bị lạc rồi! Hàng ngũ đâu mất rồi?
Nó vừa biến đâu mất Tớ làm được gì đây?
- Cứu! - Bọn mình sẽ kẹt lại đây mãi mãi!
Đừng sợ, đừng sợ!
Chúng ta được huấn luyện để thành chuyên nghiệp. Bình tĩnh đi nào
Hãy đi quanh chiếc lá xem nào
Quanh chiếc lá sao? Cháu không nghĩ là chúng ta có thể làm được thế
Ồ, vớ vẩn. Chuyện này chẳng là gì so với nhánh cây hồi năm 1993
Như thế, như thế Tốt lắm!
Các cháu giỏi lắm! Hãy đi tiếp, đi tiếp đi nào!
Hãy nhìn mắt ta đây, đừng nhìn chỗ khác
- Và hàng lại ở phía trước kìa - Cháu cảm ơn ông Soil ạ
Mọi người làm tốt lắm!
Ôi, trời. Có một khoảng trống khá lớn kìa ông Soil kìa. Chúng ta không báo cho nữ hoàng sao?
Tôi không nghĩ chúng ta cần nữ hoàng xử chuyện này.
Người đang dành hết thời gian để huấn luyện con gái mình mà.
À đúng rồi, công chúa Atta, cô bé tội nghiệp.
Ôi, gió đang tắt dần. Bọn chúng sẽ đến đây sớm thôi.
- Hãy tự tin lên nào, con yêu. Con sẽ ổn hết thôi mà. - Có khoảng trống kìa.
Có khoảng trống giữa hàng kìa. Chúng ta giải quyết sao đây?
Không sao cả, công chúa ạ. Đứt hàng thường xảy ra mà.
Chúng ta chỉ mất một vài gang thôi mà.
Ồ, vậy thì được.
Công chúa, thần không thể đếm nếu cô cứ bay lơ lửng như thế.
Ồ, tất nhiên rồi. Ta xin lỗi. Tiếp tục công việc đi.
Các con đi che mát cho người khác một lát đi.
Được rồi, Atta. Giờ chúng ta làm gì nào?
À... ờ, Mẹ đừng nói. Con biết, con biết. Nó là gì nhỉ?
- Chúng ta nghỉ ngơi thôi. - Đúng rồi.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Năm nào cũng như vậy cả.
Chúng đến, chúng ăn, rồi chúng bỏ đi. Số mệnh chúng ta là vậy.
Đó không phải là số phận mà là cuộc sống của chúng ta.
Không đúng sao hả Aphie? Ngươi thật là 1 đứa dễ thương.
- Ditch Dot! - Đây nè!
Này, quay lại đây!
- Dot! - Vâng, thưa Mẹ.
Mẹ đã bảo con về chuyện bay lên như thế nào hả?
Chỉ được bay lên sau khi cánh đã mọc đầy đủ.
- Không sai. - Nhưng mà Mẹ...
Dot, em là công chúa kiến bé nhỏ. Cánh của em cũng quá nhỏ không thể...
Em đang nói chuyện với Mẹ cơ mà. Chị chưa phải là nữ hoàng đâu, Atta.
Dot này, hãy lễ phép với chị của con nào.
Đâu phải lỗi của con đâu. Tại chị ấy cứ căng thẳng như thế.
Chị biết, chị biết mà.
Chị cứ làm như thể trời đang sụp xuống ấy.
- Coi chừng! - Atta!
- Công chúa Atta! - Công chúa Atta!
- Công chúa Atta! - Công chúa Atta!
- Ôi! - Này!
- Dừng lại ngay! - Anh nghĩ anh đang làm gì vậy?
Anh suýt gây án mạng ở đây này.
- Tôi xin lỗi! - Trời, là cậu Flik.
Cho tôi xin lỗi.
Thứ lỗi cho tôi nhé.
- Là công chúa Atta! - Flik, anh đang làm gì vậy?
Đây là... đây là ý tưởng mới của tôi cho công việc hái hạt.
Không cần phải tách từng hạt nữa. Giờ ta có thể hạ luôn cả thân cây!
- Flik, chúng ta không có thời gian cho chuyện này đâu. - Chính xác!
Chúng ta chưa hề có đủ thời gian để thu gom lương thực.
Bởi vì chúng ta dành hết vụ thu hoạch hè cho việc cúng tế.
Nhưng phát minh này của tôi sẽ giúp gia tăng năng suất.
Ôi, lại một phát minh nữa hả?
Vâng, và tôi có món này cho cô đây.
- Flik! - Vì cô sắp là nữ hoàng,
cái này sẽ giúp cô theo dõi sản lượng.
Bác sĩ Flora, tôi xin phép.
- Rất là tử tế, nhưng... - Nói cái gì?
Chỉ là 1 chiếc lá cỏ bình thường cùng với 1 giọt sương thôi sao?
- Flik, làm ơn đi. - Không phải đâu. Đây là kính viễn vọng đó.
- Rất khéo, Flik, nhưng mà... - Chào công chúa!
Ôi chao, cô trông thật xinh sáng nay!
Dĩ nhiên là cô sẽ không cần kính viễn vọng để ngắm ai đó.
Được rồi, nghe đây! Công chúa không rỗi cho chuyện này đâu!
Ngươi muốn giúp chúng ta làm tốt chuyện này phải không? Vậy thì vứt ngay cái máy đó đi,
quay về hàng ngũ và vác hạt như mọi người!
- Hãy như mọi người! - Xin anh đó, Flik. Hãy đi làm đi.
Tôi xin lỗi, Tôi thực... Tôi thực lòng muốn...
muốn giúp thôi mà.
Máy gặt ư. Cần nó làm gì cơ chứ? Chúng ta vẫn hái hạt theo cách từ hồi ta còn là con nhộng.
Chúng ta nói đến đâu rồi?
Chồng thức ăn, thưa công chúa.
Ừ, đúng rồi.
Này, Flik! Flik! Đợi đã!
- Chào công chúa. - Hãy gọi tôi là Dot nhé.
Đây, anh bỏ quên cái này.
Cảm ơn. Cô giữ nó đi. Tôi có thể làm lại cái khác.
- Tôi thích phát minh của anh. - Thế à? Cô là người đầu tiên đấy.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng tôi chẳng làm cái gì nên chuyện.
- Cái này nên chuyện đấy. - Tuyệt. Một thành tựu nữa.
- Mình chẳng bao giờ làm nên trò trống gì. - Tôi cũng vậy thôi.
Tôi là một cô kiến hoàng gia, và vẫn còn chưa bay lên được. Tôi còn quá bé.
- Còn bé thì đâu có gì là tệ đâu. - Có đấy.
- Không, không tệ. - Rất tệ!
- Không tệ. - Rất tệ.
- Không tệ, không tệ, không tệ. - Rất tệ, rất tệ, rất tệ.
À, một hạt giống. Tôi cần... Tôi cần một hạt giống.
À, đây rồi.
Hãy giả vờ... giả vờ đây là một cái hạt nhé.
- Nó là cục đá mà. - Ừ, tôi biết nó là cục đá mà.
nhưng ta cứ giả vờ nó là cái hạt một lát thôi.
Chúng ta hãy vận dụng trí tưởng tượng của mình. Giờ thì... cô thấy cây của chúng ta chứ?
Tất cả những gì tạo nên cái cây khổng lồ đó...
thì đều được chứa bên trong cái hạt bé xíu này.
Tất cả những gì nó cần là một khoảng thời gian, nắng mưa và thế là thành cái cây!
Cục đá này sẽ trở thành một cái cây ư?
Từ cái hạt biến thành cây. Cô hiểu dùm tôi được chứ?
Cô có thể cảm thấy cô không làm được gì nhiều lúc này...
nhưng đó chỉ vì, là vì, cô vẫn chưa thành cái cây thôi.
Cô chỉ cần cho mình một khoảng thời gian thôi. Hiện tại cô vẫn là cái hạt mà.
- Nhưng nó là cục đá mà. - Tôi biết nó là cục đá chứ!
Cô không nghĩ là tôi phải biết cục đá khi tôi thấy cục đá ư?
- Tôi đã bỏ nhiều thời gian ở bên những cục đá rồi đấy! - Anh thật là khác thường, nhưng tôi lại thích anh cơ đấy.
Chúng đến rồi.
Chúng đến đây rồi!
Mẹ ơi, Mẹ ở đâu?
- Chúng đang đến! - Chạy đi!
- Dot! Dot! - Mẹ ơi!
- Mẹ! - Cảm ơn trời!
Đưa thức ăn lại hòn đá cúng tế.
Được rồi, tất cả hãy xếp hàng đơn.
Đưa thức ăn lại hòn đá cúng tế rồi đưa vào tổ. Nào làm thôi!
Mau, mau, mau, mau!
Mau lên nào. Tiếp tục di chuyển đi nào! Tốt.
Tốt rồi. Không thiếu ai.
Đợi tôi với!
Mang thức ăn lại hòn đá cúng tế rồi mang vào tổ.
Không! Đừng, đừng, đừng, đừng! Ôi không!
Ôi không.
Công chúa Atta! Công chúa Atta!
Công chúa Atta!
Chúng đến, chúng ăn, chúng bỏ đi.
Xin lỗi. Tôi xin lỗi. Xin phép qua. Xin lỗi.
Xin lỗi, cho tôi qua. Công chúa Atta, có chuyện này tôi cần báo với cô.
Không phải bây giờ, Flik.
Nhưng, thưa công chúa, là chuyện đồ cúng!
Chuyện gì đây hả?
Ừ, thức ăn đâu rồi?
- Anh đã làm gì hả? - Nó chỉ là tai nạn.
Thức ăn đâu rồi? Hả?
Ông Cào cào.
Nó ở đâu?
Đồ ăn của tao ở đâu?
- Nó không có ở trên sao? - Cái gì?
- Thức ăn để trong một chiếc lá nằm trên đỉnh... - Nói sao hả?
Ông có chắc là nó không có trên đó?
- Có phải mày nói tao ngu ngốc? - Không có.
Tao có trông ngu ngốc với mày không hả?
Chúng ta hãy nói về tính logic nhé. Dành vài giây để nghĩ về nó xem.
Nếu nó đã có ở trên đó, liệu tao có phải xuống đây...
xuống chỗ ở tụi mày để tìm kiếm nó nữa không?
- Thì tôi... - Sao tao lại tốn lời với mày nhỉ?
Mày không phải kiến chúa. Mày không có mùi nữ hoàng.
Con.. con bé đang học cách cai trị thay cho tôi đấy.
A, ta hiểu rồi. Dưới quyền quản lý mới. Vậy thì đó là lỗi của ngươi.
Không, không phải tôi. Nó là...
Nguyên tắc lãnh đạo đầu tiên là "Tất cả đều là lỗi của bạn".
Ngoài kia là một thế giới sâu này ăn thịt sâu kia...
một dạng triết lý vòng đời nào đó.
Giờ tôi xin được chỉ cho cô mọi sự việc phải hoạt động ra sao.
Mặt trời trồng nên thức ăn. Loài kiến hái lượm thức ăn.
- Loài cào cào ăn thức ăn... - Và loài chim ăn thịt cào cào.
Đó, giống như kẻ xém ăn thịt ông anh đó? Nhớ không hả?
- Ồ, các ngươi nên thấy chuyện đó. - Thằng Molt.
Có con chim giẻ xanh... nó nuốt anh ta hết một nửa vào họng rồi
và anh Cào cào kia vừa đá vừa kêu thét lên
"Tôi sợ rồi, được chưa? Tôi sẽ không dám đến gần nữa đâu".
Ôi chao, quả là một câu chuyện cực hay.
Tao thề là, nếu tao không hứa với Mẹ lúc bà hấp hối...
là tao sẽ không giết chết mày, thì tao đã có thể giết mày ngay.
Vậy thì hãy tin luôn là chả có ai cảm kích chuyện đó hơn tôi đâu.
Tao không muốn nghe một lời nào từ mày nữa trong lúc chúng ta còn trên hòn đảo này.
Mày hiểu tao nói không hả?
- Tao hỏi mày có hiểu không? - Sao tôi trả lời đây?
Anh bảo tôi không được thốt lời nào nữa mà. Đừng quên lời hứa với Mẹ!
Này, ta là một loài côn trùng giàu lòng trắc ẩn mà.
Còn vài tháng nữa thì mới có mưa...
vì thế tất cả các ngươi được phép làm lại.
Nhưng, ông Cào cào, vì ở đây hầu như là mùa mưa...
chúng tôi cần lần tiếp theo này để tích trữ lương thực cho chính mình.
Nghe đây, nếu các ngươi không theo cho hết cuộc mặc cả này
thế thì ta cũng không thể đảm bảo sự an toàn cho các ngươi đâu.
Có nhiều loài côn trùng ngoài kia sẽ thình lình chộp lấy các ngươi.
Ai đó có thể bị hại đấy.
Có chuyện gì thế hả? Mày có sợ cào cào không?
- Dot! - Mày không thích Thumper sao?
Hãy thả cô ấy ra đi!
Mày muốn con bé ư? Cướp nó về đi.
Không dám? Vậy quay về hàng đi.
Có vẻ bọn kiến các ngươi đang quên mất địa vị của chúng bay.
Vì vậy ta yêu cầu gấp đôi số thức ăn lên.
Không! Nhưng...
Chúng ta sẽ quay lại vào lúc cuối mùa...
khi mà chiếc lá... cuối cùng... rơi rụng xuống đất.
Chúc lũ kiến các ngươi có một mùa hè vui vẻ. Bay thôi!
Flik, anh có gì để biện hộ cho mình không?
Xin lỗi. Tôi... tôi xin lỗi vì kiểu cách của tôi.
Tôi không có ý khiến cho mọi việc bị hỏng đi.
Tôi đặc biệt không muốn làm cho cô buồn, thưa công chúa.
No comments yet. Be the first to leave one.